Thế Giới Atlantis

Lượt đọc: 147 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 51

❊ ❊ ❊

Mary đang đi đi lại lại trên sàn kim loại tối màu của phòng thí nghiệm y tế trên tàu Beta Lander, chìm trong suy nghĩ, thì màn hình trên tường nhấp nháy một thông báo bằng khối chữ cái màu đỏ.

"Đã sẵn sàng," cô lầm bầm. Cô nhận ra mình nãy giờ vẫn sợ hãi khoảnh khắc con tàu này hoàn thành việc tạo ra virus sao chép ngược từ tín hiệu cô nhận được vài ngày trước. Tại sao? Đây là thành tựu đỉnh cao trong sự nghiệp của cô. Nếu virus này là phương tiện liên lạc với một nền văn minh ngoài Trái đất, thì bước đột phá này sẽ công nhận toàn bộ sự nghiệp của cô, từng lựa chọn của cô.

Paul ngẩng đầu lên khỏi cánh tay. Anh vẫn chưa tỉnh ngủ. Mary cười toe toét với anh, thấy những gì anh không thể.

"Gì vậy?"

Cô liếm ngón cái và chà lên trán anh. "Anh làm mặt hằn nếp này."

Paul ném bút lên bàn. "Ôi. Cảm ơn em." Anh tập trung vào màn hình. "Vậy là sẵn sàng rồi."

"Cái này hoạt động như thế nào?" Mary hỏi.

"Em vào kén y tế, và Beta sẽ thực hiện liệu pháp. Nó tương tự như cách khoang y tế khác vận hành với Kate. Nếu có gì không ổn, kén sẽ cố gắng cứu em."

"Anh không tiếp nhận liệu pháp?" Mary hỏi.

"Không. À, anh chưa có kế hoạch. Đó là khám phá của em. Anh đoán em sẽ muốn là người đầu tiên."

"Em đáng lẽ sẽ làm thế cách đây vài ngày. Lẽ ra em đã nắm được cơ hội. Liên hệ đầu tiên, thành tựu đỉnh cao trong những công trình của em. Em đã lao đầu vào công việc sau khi chúng ta... đường ai nấy đi. Em bị ám ảnh công việc bởi đó là tất cả những gì còn lại. Em vẫn đang tìm kiếm thứ gì đó, và nó không liên quan gì đến người ngoài hành tinh hay tín hiệu trên kính viễn vọng vô tuyến."

"Anh hiểu ý em. Nhưng nếu Kate không tỉnh dậy từ cái bể chứa đó, thì đây là lựa chọn duy nhất của chúng ta để ra khỏi đây. Bằng không ta sẽ mắc kẹt."

"Em biết. Thế anh nghĩ sao? Paul, hãy cho em biết. Bản năng mách bảo anh điều gì về chuyện này?"

Paul nhìn đi chỗ khác. "Anh biết tín hiệu này có ý nghĩa gì với em, Mary, em đã hy sinh bao nhiêu năm cho sự nghiệp. Nếu em hỏi linh tính mách bảo anh điều gì, thì anh chỉ không tin một giống loài thân thiện lại phóng virus sao chép ngược vào vũ trụ. Anh biết chúng ta không còn lựa chọn khác, nhưng anh nghĩ ta nên đợi."

Mary mỉm cười. Cô đã mệt nhoài, sợ hãi và kỳ lạ thay, cũng thấy hạnh phúc, cảm giác mà suốt một quãng thời gian dài cô không thấy. "Em đồng ý. Và em cũng không muốn chờ đợi cùng ai khác."

Paul nhìn vào mắt cô. "Anh cũng vậy."

"Em tin chắc chúng ta có thể tìm được việc gì đó để làm trong khi chờ đợi."

Paul không biết anh và Mary đã ở trong phòng bao lâu, và anh cũng không quan tâm. Anh đã tìm ra cách khóa cửa và tắt đèn, và chuyện quan trọng chỉ có chừng ấy.

Mary đang ngủ bên cạnh anh, chăn đắp nửa người. Anh nhìn chằm chằm lên trần, tâm trí thường ngày bận rộn của anh giờ trống rỗng, một cảm giác hoàn toàn mãn nguyện.

Tiếng gõ vào cánh cửa kim loại vang trong bóng tối, và Paul ngồi dậy. Mary tỉnh sau đó vài giây, họ nhanh chóng mặc quần áo và mở cửa, thấy Milo đứng đó.

"Bác sĩ Kate. Chị ấy tỉnh rồi. Chị ấy mệt lắm."

Trong phòng thí nghiệm nghiên cứu thích nghi. Kate lại nằm trên chiếc bàn cứng nhô ra khỏi kén y tế hình ô van. Màn hình trên bức vách liền kề cho thấy các chỉ số sinh tồn của cô.

Cô không còn nhiều thời gian. Paul xem qua nhật ký phẫu thuật một lượt. Milo đã đặt cô vào kén sau lần cuối cùng cô ở trong bể chứa. Con tàu đã làm tất cả những gì có thể, nhưng vô vọng. Cô còn nhiều nhất một giờ đồng hồ.

"Paul..." giọng cô yếu ớt.

Paul di chuyển đến bên cô.

"Virus sao chép ngược."

"Nó là gì?"

"Virus Serpentine."

Mary và Paul có chung một biểu cảm như nói, Suýt nữa...

Kate nhắm mắt lại, và màn hình đổi sang hiển thị nhật ký liên lạc. Cô đã gửi một tin nhắn tới một hành tinh, rõ ràng sử dụng liên kết thần kinh của cô với con tàu. Paul tự hỏi liệu cô đã biết được vị trí trong các mô phỏng ký ức hay chưa.

"Những người Lưu vong," Kate nói. "Họ là hy vọng duy nhất của chúng ta. Tôi có thể cứu họ."

Những người Lưu vong? Paul định hỏi xem cô đang nói về chuyện gì thì Kate đã nhanh chóng giải thích, giọng cô vẫn như thì thầm. Cô miêu tả sự đứt đoạn của nền văn minh Atlantis, cách nhà khoa học, Isis, đã biến đổi gene cho những người Lưu vong, khiến họ thành mục tiêu cho lập trình chống Serpentine của các khối cầu.

"Họ sẽ đến đây sớm thôi," Kate nói. "Tôi hy vọng vậy. Nếu tôi ra đi, anh hãy hoàn thành nốt công trình của tôi. Paul."

Paul liếc nhìn chuỗi ADN trên màn hình, cố nắm bắt. "Kate, tôi... không thể, tôi không hiểu một nửa chuyện này."

Con tàu rung lắc, và màn hình thay đổi để hiển thị cảnh bên ngoài. Hàng trăm khối cầu lơ lửng trên quỹ đạo. Chúng đang khai hỏa vào hành tinh. Vào Beta Lander.

Dịch giả: Xuân Yến
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.