Thế Giới Atlantis

Lượt đọc: 147 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 43

❊ ❊ ❊

Âm thanh báo động là dấu hiệu đầu tiên cho Isis thấy rằng có gì đó không ổn. Ống thủy tinh mở ra và sương mù tan đi. Như thường lệ, cô ra khỏi ống trước Janus. Cô tập tễnh băng qua sàn kim loại giá lạnh tới bảng điều khiển và thao tác trên đám mây ánh sáng xanh lục vừa hiện lên, cố tìm hiểu xem có chuyện gì bất ổn.

"Có phải đường hầm siêu không gian đã sụp đổ không?" Janus hỏi. Anh dụi mắt và loạng choạng bước ra tham gia với Isis.

"Không. Ta đã tới thế giới 1723."

Một thông điệp qua loa phóng thanh vang vọng trong không gian nhỏ hẹp. "Thế giới này đang cách ly quân sự. Hãy sơ tán ngay lập tức."

Isis và Janus chạy tới đài chỉ huy. Màn hình hiển thị hành tinh bên dưới, trông không hề giống hình dạng của nó trong cuộc khảo sát của tàu thăm dò hàng nghìn năm trước. Nơi từng là một thế giới xanh tươi, nâu và trắng, giờ là vùng đất hoang. Các hố đen rải rác trên bề mặt. Những đại dương quá xanh, những đám mây lại quá vàng, đất chỉ có màu đỏ, nâu và rám nhẹ.

Giọng nói của con tàu lại vang lên trong đài chỉ huy. "Tiến trình sơ tán được xác lập. Thực hiện ngay?"

"Vô hiệu," Isis trả lời. "Sigma, tắt thông báo từ phao quân sự và duy trì quỹ đạo địa đồng bộ."

"Thật liều lĩnh," Janus nhận xét.

"Thế giới này đã bị tấn công."

"Không chắc."

"Ta phải điều tra chuyện này."

"Rất có thể là một hiện tượng tự nhiên," Janus nói. "Một loạt sao chổi hoặc một trường tiểu hành tinh."

"Không phải."

"Cô không..."

"Không phải." Isis phóng đại màn hình quan sát vào một trong các miệng hố do va đập. "Một loạt những con đường dẫn đến từng miệng hố. Có các thành phố ở đó. Đây là một vụ tấn công. Có thể bọn họ đã chia nhỏ một trường tiểu hành tinh và sử dụng những mảnh ấy để bắn phá động lượng." Màn hình quan sát lại thay đổi. Một thành phố đổ nát trong khung cảnh hoang mạc hiện ra, những tòa nhà chọc trời đổ nát. "Bọn họ để bụi phóng xạ môi trường chịu trách nhiệm với bất kỳ ai ở bên ngoài thành phố lớn. Có thể có câu trả lời ở đó." Giọng Isis vang lên dứt khoát.

Janus cúi xuống. "Hãy thử tàu Beta Lander. Sẽ cho cô khả năng linh động hơn nhiều mà không cần phòng vòm."

Isis đáp tàu Beta Lander xuống ngay bên ngoài thành phố, viện cớ rằng có thể có chất nổ còn sót lại hoặc bất kỳ mối nguy hiểm nào bên trong đống đổ nát. Nếu tàu đổ bộ bị phá hủy, cô sẽ không còn chỗ để hồi sinh, và cuộc sống của cô sẽ vĩnh viễn kết thúc. Đáp xuống bên ngoài là ván cược an toàn duy nhất.

Cô mặc bộ đồ bảo hộ EVA vào và ra khỏi tàu đổ bộ, chọn một lối đi thẳng tới thành phố đổ nát.

Dọc đường, cô nghiền ngẫm về bí ẩn của thế giới 1723. Cuộc khảo sát đầu tiên đã cho thấy hai phụ loài của người hominid, cả hai có liên hệ mật thiết. Quá trình tiến hóa của họ phù hợp với các chủng người hominid trong vành đai vũ trụ của người Atlantis, và bọn họ được đánh giá là không có gì đáng chú ý.

Nhưng đã có chuyện gì đó xảy ra ở đây. Quá trình phát triển, tiến hóa đều đã được kích hoạt. Bọn họ đã có một bước nhảy vọt về phía trước, một nền văn minh tiên tiến đã trỗi dậy, để rồi bị oanh tạc, giội bom đến diệt chủng. Ý nghĩ đó khiến cô đau lòng. Thế giới này đáng lẽ đã là thế giới quê nhà mới mà người Atlantis mong đợi: một thế giới công bằng. Khám phá ra nó có thể khơi dậy lại sự quan tâm đối với thám hiểm vũ trụ. Nhưng rõ ràng ai đó đã biết đến thế giới này hoặc đã phát hiện ra nó sau biến cố sụp đổ: bọn họ đã đặt tàu tín hiệu quân sự Atlantis vào quỹ đạo.

Chỉ có hai khả năng. Thứ nhất là các kết quả khảo sát ban đầu không chính xác, rằng thế giới đã bị hủy diệt khi nó được thăm dò lần đầu. Thế vào đó chính là nền văn minh của thế giới 1723 trỗi dậy rồi lụi tàn trong khoảng thời gian đó, và tổ chức Atlantis nào đó đã tìm thấy nó rồi chọn cách che giấu sự thật.

Isis đi bộ được gần hai giờ thì giọng của Janus vang lên qua bộ đàm, nghe khẩn trương và đầy lo lắng. "Có tàu đang đến." Anh ta ngập ngừng. "Là một khối cầu."

Isis chờ đợi. Cô nhìn lên bầu trời, như thể đang chờ khối cầu kia phá vỡ làn mây.

"Nó vừa quét qua tàu của ta," Janus nói. "Nó đang tiếp tục di chuyển, Isis ạ, tôi nghĩ cô nên ra khỏi đó."

"Đã rõ." Isis bắt đầu quay về tàu đổ bộ.

"Khối cầu đang phóng cái gì đó. Vật thể đang đi vào bầu khí quyển. Đó là một cuộc oanh tạc động lượng..."

Tín hiệu bộ đàm chuyển sang trạng thái tĩnh, rồi tắt hắn. Isis thấy vật thể đang cháy phá vỡ những đám mây trên đầu cô, một que cời lửa nóng rực rạch ngang trời. Isis toan bỏ chạy nhưng lại dừng lại. Vô ích. Cô đứng đó, chờ đợi, tự hỏi vì sao khối cầu nhắm bắn vào thế giới này hoặc cô.

Sức nóng tăng lên, và cô ngã xuống sàn, cuộn tròn như một quả bóng. Cơn đau ập xuống, và mồ hôi túa ra trong vài giây, rồi bốc hơi ngay trong cái nóng như thiêu của bộ đồ bảo hộ EVA. Mọi thứ kết thúc nhanh chóng, và trong tích tắc, cô mở choàng mắt, nhìn chằm chằm ra ngoài ống hồi sinh của tàu Beta Lander.

Kate mở mắt. Cô cũng đang ở trong tàu Beta Lander, trên cùng thế giới ấy, hàng nghìn năm sau ký ức. Cô cũng nhìn chằm chằm ra bên ngoài ống thủy tinh, lần này là một bể chứa ánh sáng vàng trong khoang nghiên cứu.

Cô nằm trên sàn, gối đầu vào lòng Milo. Cái bể chứa nơi cô lơ lửng quan sát và trải nghiệm những ký ức của Isis đang mở nắp, một vũng máu trên sàn. Máu của cô. Cái chết của Isis ở thế giới bên ngoài hàng nghìn năm trước có cảm giác như thật, và đã gây ra thiệt hại, Kate biết điều đó nhờ bản năng. Cô gần như không nhúc nhích nổi.

Paul và Mary đứng nhìn xuống cô, và nỗi sợ hãi trên mặt họ đã xác nhận cho đánh giá của cô.

Dịch giả: Xuân Yến
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.