Thế Giới Atlantis

Lượt đọc: 147 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 38

❊ ❊ ❊

Ares hầu như không nhận ra thế giới gã đã đưa những cư dân hấp hối của mình đến và giúp xây dựng này. Nó sạch sẽ và lấp lánh nhưng chật chội, con người thì giận dữ. Họ xếp hàng trên phố, xô đẩy, giơ biển và hô to.

"Những Hạn chế Serpentine = Chế độ nô lệ"

"Tiến hóa = Tự do"

"Ares là Serpentine đích thực"

Trong phòng hội đồng, một nhóm những kẻ khờ khạo kể chi tiết về hoàn cảnh tuyệt vọng của thế giới yêu dấu của Ares. Sự phân biệt đối xử của giới trí thức đã phân chia xã hội Atlantis thành hai bè phái: trí thức và người lao động. Những người trí thức đại diện cho gần 80% tổng dân số, và theo những gì Ares biết rõ nhất, họ đã dành cả ngày để làm mọi thứ bằng đầu óc: nghệ thuật, phát minh, cùng những hoạt động Ares không hiểu cũng không buồn hỏi. 20% dân số còn lại, những người lao động, kiếm sống bằng chân tay, và họ vì thế mà mệt mỏi, mệt mỏi với đồng lương bao cấp và điều kiện phúc lợi khiến họ mãi tồn tại ở hạng hai.

Cốt lõi của vấn đề ấy là giáo dục đã đạt đến những giới hạn trong việc nâng cao trí tuệ dạng thô. Ở cả hai phe, hai tầng lớp đều nhận ra rằng trí thức mãi là trí thức, con cái họ cũng sẽ tiếp nối, tầng lớp lao động cũng tương tự. Hôn nhân giữa hai tầng lớp ngày càng trở nên hiếm hoi bởi không trí thức nào dám mạo hiểm để hậu duệ của họ rơi xuống tầng lớp thấp hơn, không có cơ hội quay trở lại.

Rạn nứt về kinh tế lẫn xã hội ngày càng trở nên căng thẳng. Những động thái thỏa hiệp và các thỏa thuận được thực hiện nhằm gìn giữ hòa bình. Nhưng thỏa hiệp cuối cùng đã thất bại, và bạo lực trở thành công cụ đàm phán duy nhất của người lao động.

Màn hình thể hiện chi tiết tình trạng bất ổn đang gia tăng ở phe lao động, sự leo thang từ biểu tình sang bạo động, những vụ tấn công bất chợt, khủng bố có tổ chức cướp đi sinh mạng của hàng nghìn người.

Ares lật lại vấn đề trong tâm trí, hầu như không lắng nghe Nomos, chủ tịch hội đồng, đang nói. "Mấu chốt của vấn đề chính là lực lượng cảnh sát của ta."

"Có vấn đề gì về cảnh sát của ta?" Ares hỏi.

"Chúng ta đã không có lực lượng cảnh sát suốt ba trăm năm qua. Đơn giản là hầu như không có tội phạm, sự tuân thủ của công dân kết hợp giám sát của đại chúng, đã đảm bảo bất cứ kẻ xâm nhập nào cũng sẽ bị phát hiện. Nhưng giờ thì khác. Những người này sẵn sàng bỏ mạng vì nghĩa lớn của họ - để đảm bảo con cháu họ không phải chịu đau khổ như họ."

Một thành viên khác của hội đồng lên tiếng. "Vấn đề lớn nhất chính là lực lượng cảnh sát mới sẽ phải được huy động từ tầng lớp lao động - và chúng ta không bao giờ có thể tin tưởng họ. Họ có thể lật đổ chính phủ và hoàn toàn nắm quyền. Và tôi nghĩ đó chính là viễn cảnh tất cả chúng ta đều lo sợ, kể cả khi tôi là người duy nhất sẵn lòng nói ra điều ấy."

Đáp lại ông ta là im lặng.

Cuối cùng, Nomos lên tiếng, "Ares, chúng tôi hướng đến một giải pháp, vì thế chúng tôi đánh thức ngài dậy... để xin tham mưu, đó là nới lỏng các Hạn chế Serpentine."

Ares định kiềm chế cơn giận nhưng bất thành. "Những đạo luật đó được tạo ra là có nguyên do - để cứu chúng ta khỏi chính mình."

Nomos giơ một tay lên. "Chúng tôi chỉ đang cân nhắc nới lỏng nhẹ nhàng hai trong số ba hạn chế: bỏ lệnh cấm sử dụng công nghệ gene - thứ nhất, đối với phương pháp điều trị duy nhất để đưa những người lao động sang tầng lớp trí thức. Thứ hai, chúng ta sẽ dỡ bỏ lệnh cấm robot, cho phép robot dịch vụ đơn giản xử lý công việc chân tay. Những thay đổi này sẽ tạo nên một xã hội bền vững duy nhất..."

Ares đứng dậy. "Nếu lũ ngốc các người mở chiếc hộp công nghệ gene và công nghệ robot trên thế giới này, ta đảm bảo rằng đến một lúc nào đó chúng ta sẽ trở thành một thế giới Serpentine - kể cả khi không bị xâm chiếm. Đó là điều không thể tránh khỏi. Đây chính là cách mà thảm họa Serpentine xuất hiện lúc ban đầu. Chúng ta rồi sẽ lặp lại sai lầm của những người tiền nhiệm. Ta không tán thành điều đó. Hãy để ta tiếp tục ngủ, hoặc tốt hơn hết, hãy để ta thực sự chết đi. Ta không thể chứng kiến chuyện này."

"Vậy ngài sẽ làm gì?"

"Vấn đề của chúng ta rất đơn giản," Ares nói. "Hai mươi phần trăm người của ta đang giết những người còn lại. Bọn họ phải ra đi."

Ares đảo mắt nhìn đội quân của gã đang tập luyện. Nếu không phải tàu tín hiệu đang lơ lửng trong quỹ đạo, che giấu ánh sáng từ thế giới của gã khỏi vũ trụ ngoài kia, thì lúc này bọn họ hẳn đã trở thành trò cười của vũ trụ.

Hội đồng đã đúng: tuyển một lực lượng an ninh từ tầng lớp lao động chắc chắn là ngu xuẩn. Ares đã ấn định xong những người thuộc giới trí thức có thể vừa hay hợp với dự luật: những người mẫu - sắc sảo, vạm vỡ, lại được đào tạo bài bản về nghệ thuật tỏ ra dũng cảm bất kể khả năng thực sự của họ là gì; các vũ công và nghệ sĩ nhào lộn - di chuyển uyển chuyển và chính xác song không thể chiến đấu để giữ mạng của chính mình; và các vận động viên - có mục tiêu và sự thoải mái giữa đám đông cuồng nộ, nhưng chắc chắn sẽ nhụt chí khi thấy có người bỏ mạng.

Ares theo dõi bọn họ luyện tập. Họ không phải và sẽ không bao giờ là một đội quân. Nhưng với những bộ đồng phục và các chuyển động thuần thục nhờ luyện tập, trông bọn họ có phần tròn vai, và gã chỉ cần có vậy.

Ares nhớ lại những ngày tháng của hạm đội viễn chinh, dù nó vốn cũng là một tai họa nữa của Hạn chế Serpentine. Khám phá không gian vũ trụ có thể dẫn tới những mối nguy khôn lường, hoặc những hiểm họa đáng sợ hơn tất cả: bị Đội quân Serpentine phát hiện.

Suy nghĩ này gợi cho gã nhớ đến vai trò của chính mình trong sứ mệnh đã dẫn tới tận thế: việc gã bắt được một khối cầu giúp mở thông một lỗ thủng vào phòng tuyến, tạo điều kiện cho đội tàu Serpentine khổng lồ tràn qua và cập bến thế giới quê nhà đầu tiên của người Atlantis. Gã sẽ không bao giờ cho phép sai lầm đó lặp lại.

Giấc mơ của người Atlantis là một xã hội duy nhất trong một thế giới duy nhất, an toàn sau tàu tín hiệu của họ và đội quân khối cầu khổng lồ tạo thành một bức tường thành trong vũ trụ quanh nó; một thế giới Atlantis hòa bình và thịnh vượng, kéo dài đến vĩnh hằng. Giấc mơ ấy được xây dựng trên cơ sở loại bỏ ba cám dỗ: khả năng lao động dễ dàng của robot, tiến bộ lệch lạc của công nghệ gene, và sức mê hoặc của khám phá không gian sâu.

Ares nhận ra Nomos đang ngồi ngay cạnh, nhưng gã không nói gì, hy vọng kẻ ngu muội ấy sẽ hiểu. Và như thường lệ, Ares đành thất vọng.

"Mỗi ngày trông họ lại giống một đội quân hơn," Nomos nói, khiến Ares càng đánh giá thấp về trí thông minh của ông ta.

"Phải, bọn họ sẽ hoàn thành tốt vai trò của mình."

Ares không biết khi nào cuộc tấn công thứ hai sẽ diễn ra, nhưng cũng chẳng quan trọng lắm. Tương lai là một kết luận gã đã biết trước, một phương trình đang tiến đến kết quả đã được dự đoán.

Gã ngủ rất ít, và mỗi giấc ngủ đều chập chờn. Gã ngồi vào bàn trong căn hộ được cấp, giở những bức thư từ Myra, xem các video về cô, và tua lại vô số viễn cảnh trong tâm trí, tranh luận về việc mọi thứ có thể khác đi ra sao. Nhưng sự thực là gã chỉ đơn giản đóng vai trò của mình, như nhiều người tiền nhiệm và kế nhiệm. Hiện thân kia đã đúng. Giờ thì Ares biết điều đó. Ares tự hỏi gã đã chứng kiến bao nhiêu thế giới trỗi dậy và lụi tàn. Một nghìn? Một triệu? Nhiều hơn thế?

Hiện thân kia đã ủng hộ một sự tồn tại đơn thuần, sống nhờ một mật mã chung. Ares tưởng tượng ở thế giới kia, mọi công dân vừa là trí thức vừa là người lao động, và mọi sinh mạng đều được tôn trọng. Họ đã đúng.

Ares ngẫm lại những lời của chính mình khi ấy: Chúng tôi sẽ chiến đấu.

Nhưng bấy giờ chẳng có kẻ thù lớn nào để chiến đấu, chỉ có vài nạn nhân bất lực. Cũng không có hiểm họa đáng sợ nào ngoài cửa, gắn kết dân tộc của gã với nhau. Đội quân Serpentine chưa từng xuất hiện, và trong trường hợp không có hiểm họa, dân tộc của gã đã mất hết ý chí chiến đấu. Trên thực tế, lần đầu tiên nếm trải bạo lực sau cả nghìn năm, giải pháp của họ là đánh thức gã dậy từ trạng thái ngủ đông: gã - hóa thạch của một quá khứ gần như bị quên lãng, quay trở lại để đánh bại mối đe dọa man rợ.

Không, bọn họ không muốn chiến đấu. Đây là mặt tối của thực tế về con người: không có xung đột, không có thách thức, lửa nhiệt huyết bên trong lụi tàn, xã hội trì trệ, từ từ rơi vào suy thoái. Duy chỉ có một giải pháp cho các vấn đề ở thế giới của gã: loại bỏ cái xấu xa.

Ares kinh hãi viễn cảnh đó. Nhưng đó chính là xung đột, thử thách, là lý do để gã tồn tại. Gã tự hỏi liệu nó có phải thứ duy nhất giúp gã sống sót.

Gã bước tới cửa sổ và kinh ngạc trước thành phố họ đã xây dụng - một trong cả nghìn thành phố che phủ gần kín địa cầu. Chúng đã được lên kế hoạch tỉ mỉ. Không giống các đô thị của thế giới cũ nơi gã từng lớn lên, các đại đô thị này hòa trộn thiên nhiên với thép và kính trong một bức sơn dầu đầy nghệ thuật và đủ công năng.

Từ căn hộ ở tầng 147, Ares nhìn xuống những cánh rừng xanh pha nâu, cánh đồng và những khu vườn che phủ trên nóc các tòa nhà. Bên dưới các nóc nhà, những lối đi hẹp kết nối các tòa nhà như mạng nhện. Con người và các khoang phụ tàu vũ trụ di chuyển qua các lối đi hẹp ấy, như một bầy côn trùng luồn lách qua một mê cung kim loại và thủy tinh lấp lánh, mọi ánh sáng đều được điều chỉnh để tối ưu hóa vẻ đẹp và công năng. Những nhà kính đồ sộ ngự trên nóc vài tòa nhà, đời sống thực vật tươi tốt được chiếu sáng nhờ các bóng đèn trồng cây và đèn đô thị về đêm.

Tại sao một nền văn minh tiên tiến như vậy lại có thể thiếu hoàn mỹ đến thế - tới tận cốt lõi?

Khắp thành phố, những vụ nổ bùng lên. Các lối đi hẹp rung chuyển và rơi xuống. Những tòa nhà cũng đổ sụp.

Toàn bộ dải đất tắm trong lửa và khói lan rộng, làm mờ tấm toan dệt bằng ánh sáng, kính và thép.

Cánh cửa sau lưng Ares bật mở. "Các vụ nổ ở khu bốn và sáu, thưa Tướng quân."

Ares nhanh chóng khoác áo, đoạn sải bước với tư cách chỉ huy của đội quân mới thành lập. Gã dừng lại ngay trước khu chiến sự. Một tiếng nổ khác vang lên, một làn sóng những tiếng la hét và người dân đang bỏ chạy tán loạn về phía họ.

Người lính bên cạnh Ares hắng giọng, khẽ nói.

"Chúng ta nên bắt đầu chưa, thưa sếp?"

"Chưa. Cứ để thế một thời gian. Hãy cho thế giới thấy chúng ta đang chiến đấu với loại người nào."

Dịch giả: Xuân Yến
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.