Thế Giới Atlantis

Lượt đọc: 147 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 18

❊ ❊ ❊

David lấm bẩn từ đầu đến chân. Cơ bắp anh đau nhức, và giờ chúng bỏng rát, nhưng anh vẫn tiếp tục đào, hất từng xẻng đất đá vào đường hầm nơi Milo, Mary và Kate đang đợi để kéo ra, hết xô này đến xô khác.

Anh cảm thấy có bàn tay ai đó đặt lên vai mình, quay ra thì thấy Sonja. "Nghỉ ngơi đi," cô bảo.

"Tôi có thể..."

"Thế rồi anh sẽ kiệt sức, tôi cũng kiệt sức, Paul cũng vậy, và tất cả chúng ta lại phải chờ đợi." Cô lấy xẻng từ tay anh và bắt đầu đào sâu vào nền đất rắn đanh, theo hướng chếch lên trên mà họ hy vọng sẽ dẫn lên mặt đất - một lối vào phòng vòm.

Kate đã đúng: bên trong kiến trúc sinh thái này đã biến đổi suốt mười ba ngàn năm qua và không theo chiều hướng có lợi cho họ. Cánh cửa giờ ở dưới mặt đất, Trái đất đang dịch sang một bên. Họ không biết mình đang ở độ sâu bao nhiêu. Có thể ba mét, cũng có thể là ba chục mét. David tự hỏi đồ ăn của họ còn duy trì được bao lâu, và họ sẽ làm gì nếu không sớm được thấy ánh sáng ban ngày nhân tạo của phòng vòm.

Ở trong phòng ngủ riêng với Kate, anh ngồi sụp xuống chiếc ghế bên cạnh chiếc bàn kim loại nhỏ và ngấu nghiến suất ăn Kate để lại.

Anh đói ngấu. Anh chỉ dừng ăn để hít thở.

Kate vào phòng và ném một suất ăn nữa lên bàn.

"Anh không ăn phần của em," anh nói.

"Em cũng không ăn."

"Em cần ăn để có sức."

"Anh cần hơn," cô khăng khăng.

"Anh sẽ không cần nếu em có thể lấy khối lập phương mà Janus đã trao cho Milo để dẫn đường."

"Chúng ta cho qua chuyện này đi. Đó là do sự thiếu hiểu biết của em. Thiếu hiểu biết trầm trọng."

David giơ nĩa lên chống chế. "Thì anh chỉ nói vậy." Anh ăn hết suất đầu tiên và liếc sang suất thứ hai. "Anh thấy mình giống như Patrick Pierce đang đào hầm dưới biển Gibraltar."

"Thế thì hơi quá. Em không hiểu sao anh không dùng mìn."

"Vì không đủ. Chúng ta đã dùng một nửa để mở lối vào. Mà còn chưa mở thông được. Chúng ta cần nửa còn lại - giả sử ta sang được bên kia."

Kate mở suất ăn thứ hai. "Anh ăn đi, không thì sẽ bỏ phí mất."

Cô rời đi trước khi David kịp nói lời nào. Anh thở mạnh ra và tiếp tục ăn. Anh sẽ làm hai ca liên tiếp ở lượt tới, dù Sonja có ngăn cản hay không.

Cánh cửa trượt mở, và Milo xông vào. "Anh David!" Cậu thiếu niên cười tươi. "Chúng ta xong việc rồi."

"Nghỉ uống nước!" David gọi to, dừng hàng sáu người đang rồng rắn luồn qua rừng mưa rậm rạp. Tất cả lấy bi đông ra, vài người uống thoải mái hơn những người khác. Họ đều mệt rã rời sau ba giờ cuốc bộ, chủ yếu là lên dốc.

David chuyển dao rựa cho Paul, người dẫn đầu đoàn, sẵn sàng mở đường xuyên qua những cây cối xanh, đỏ, tím rậm rạp và dây leo giăng như mạng nhện giữa những tán cây um tùm, che mất phần lớn ánh mặt trời nhân tạo. Trong trường hợp này là hai mặt trời.

David quan sát những bóng râm dưới nền đất, cố tìm hiểu xem họ còn được hưởng ánh sáng trong bao lâu. ĐÊM SẼ RẤT NGUY HIỂM, Kate từng nói.

"Ta gọi đám bò sát vô hình biết bay là gì nhỉ?" David hỏi cô.

"Đám exadon."

"Nếu ta dựng trại ở đây, liệu chúng có tấn công ta? Trong rừng rậm thế này?"

"Em cũng không biết. Có thể lắm."

David cảm thấy Kate đang kìm lại. "Em nói rõ đi."

"Chúng có thiên hướng tấn công bất cứ loài nào mới xuất hiện ở nơi chúng sống. Đó là một phản ứng tiến hóa, một cách tiếp thu kiến thức. Một trong những lý do các nhà khoa học quan tâm đến chúng."

"Tuyệt."

David nhấc ba lô và khoác khẩu súng trường bắn tỉa lên vai.

"Anh đi đâu thế?"

"Trèo cây."

Tầm nhìn từ tán cây cao nhất thật ngoạn mục. Phòng vòm là một đấu trường không giống bất cứ đấu trường nào David từng thấy. Anh ngồi đó trong vài phút chỉ để thu tất cả vào tầm mắt. Phần trần mô phỏng một bầu trời có mây đang tỏa nhiệt. Chính giữa nền đất, khu rừng mưa nhường chỗ cho một bình nguyên xanh có lẽ trải rộng cả dặm và dài hơn chút đỉnh, kế đó là một cánh rừng nhỏ hơn, mấp mô hơn và theo địa hình dốc dần xuống lối ra. David thở phào nhẹ nhõm thấy lối ra không bị chặn. Lớp đất dưới cùng đã hoàn toàn dịch chuyển vẻ phía bọn họ. Trên thực tế bọn họ sẽ cần làm một cái thang hoặc một lối lên mới có thể đến được cửa vào. Và bọn họ sẽ phải cho nổ nó, nhưng có một tin tức khả quan nữa: bọn họ có thể dùng ít mìn hơn nên sẽ còn lại một ít để sử dụng khi ra được ngoài kia.

Vùng bình nguyên xanh có ba mặt là rừng mưa bao quanh, nhưng phía bên phải lại giáp một con sông lớn chảy chậm. Một bầy thú to lớn bốn chân giống lũ hà mã đang tắm nắng và tụ lại ở ven sông tiếp giáp với bình nguyên. Bên trên vùng nước, một mặt đá che phủ toàn bộ phía bên phải phòng vòm.

Ở đó, trên một trong những mỏm đá cao nhất, David lần đầu tiên trông thấy đám exadon. Anh đếm được mười một con, bất động, mắt nhắm, cơ thể lấp lóa dưới mặt trời chẳng khác gì những con thằn lằn ngón cánh trong suốt như thủy tinh óng ánh bạc. Hầu hết chúng đều có cơ thể trong suốt ánh bạc, trừ hai con toàn thân như ô cửa sổ kính màu. Anh ghi chú lại để hỏi Kate. Anh ước lượng sải cánh của chúng khoảng gần bốn mét, nhưng từ khoảng cách này anh không nhìn được chi tiết nào khác.

Mặt trời đầu tiên đang lặn, và bìa rừng chia thành hai bóng rõ rệt: một bóng hướng về bình nguyên rộng mở và vạt rừng cuối cùng trước lối ra, bóng còn lại hướng ngược vào trong rừng, theo hướng họ vừa đến. Và lựa chọn của họ chỉ có hai hướng ấy.

Nếu màn đêm buông xuống trong lúc họ băng qua bình nguyên, bọn exadon có thể dễ dàng tóm gọn họ.

"Anh đã thấy gì vậy?" Sonja hỏi anh.

Cô vẫn không ngừng phát quang bụi rậm để mở đường trong lúc chờ David quan sát, và anh lấy làm mừng. Cô có khả năng lãnh đạo ngang ngửa anh, có lẽ còn hơn anh: cô đã dẫn dắt cả bộ tộc Berber, bộ tộc của những chiến binh và trưởng lão đến từ nhiều bè cánh khác nhau còn sót lại, giành được thắng lợi trước Immari ở Ceuta. Cô chính là định nghĩa về một lãnh đạo tự thân.

David liên hệ với tình hình của bọn họ, và sáu người họ đứng đó trong khu rừng rậm rạp tối tăm, chờ đợi một quyết định. Đối với David, cả nhóm trông như một đoàn siêu anh hùng.

Milo, Mary và Kate đeo những ba lô to đựng thức ăn cùng các món đồ mà Kate chỉ mô tả là trang thiết bị thám hiểm của nhà khoa học. Đó vẫn là một bí mật đối với David, một bất ngờ vào cuối ngày - nếu bọn họ sống sót được lâu đến thế.

Vấn đề thực sự là Paul và Mary. Bọn họ đã kiệt sức từ khi đến đây, nên David và Sonja mới giao cho Paul nhiệm vụ mở đường ngắn nhất.

Paul cảm nhận được mọi ánh mắt đổ dồn về mình và Mary. "Chúng tôi có thể đi tiếp được. Tôi đồng ý chúng ta nên cố đến được khu rừng bên kia càng nhanh càng tốt."

"Sonja và em sẽ đeo ba lô khi chúng ta băng qua bình nguyên." Milo mỉm cười, phấn khích vì được mang hành lý của mình. Cậu thiếu niên luôn tràn trề năng lượng. David tiếp tục. "Chúng ta sẽ di chuyển sát hàng cây đằng xa kia để không bị bọn exadon phát hiện."

Chừng một giờ sau, bọn họ băng qua những cây cối và dây leo đã cản đường họ trong rừng và tiến vào bình nguyên. Mary và Kate không còn ba lô trên lưng, sáu người bắt đầu băng qua bình nguyên xanh mướt đến chỗ hàng cây phía xa. Cả đoàn hướng sự tập trung vào vách đá bên tay phải, nơi những con thú săn mồi sắp bay ra, rình rập, vô hình trong bóng tối. David chưa bao giờ sợ đêm xuống đến thế.

Kate vượt lên đi ngang hàng với anh. "Em có thể đeo hành lý."

"Không có chuyện đó đâu." Sâu trong tâm trí, anh tự hỏi tình trạng sức khỏe đang ảnh hưởng đến cô ra sao, liệu cô có đau ở đâu không, liệu việc phải ráng hết sức có hạn chế tiên lượng sống của cô. Bốn đến bảy ngày địa phương. Anh đã cố không nghĩ đến điều đó.

Anh hất cằm về phía lũ exadon. "Tại sao lại có hai con màu sáng?"

"Màu sắc là trọng điểm cho chu kỳ phát triển mạnh mẽ nhất. Nếu thức ăn dồi dào, màu sắc sẽ xuất hiện. Khi hoạt động sống và săn mồi dễ dàng, các thành viên tập trung vào phối giống và phân biệt trong đàn. Nhưng có vài con giữ sức bằng cách lựa chọn không phí sức cho việc đổi màu. Khi chu kỳ này kết thúc, những con có màu sặc sỡ hơn sẽ chết trước, những con chọn tích trữ năng lượng có thể săn đuổi và tiêu diệt chúng. Gần đây chúng có sự sụt giảm về số lượng."

"Vậy kia là những con sống sót. Những kẻ đi săn lợi hại nhất."

"Đúng vậy. Và có lẽ chúng đang đói ngấu."

"Tuyệt."

Hành trình càng tiếp tục, những cữ nghỉ uống nước càng thường xuyên hơn, và họ càng lúc càng uống ít nước đi, đa số chỉ thở hổn hển và mát xa cơ chân, vài người nằm dài trong lúc bỏ hành lý xuống để nghỉ ngơi.

David và Sonja sẽ lấy lại vị trí dẫn đầu sau mỗi lần dừng nghỉ, kiểm soát tốc độ hợp lý nhất cho cả nhóm. Họ đến hàng cây ở khu rừng bên kia vừa lúc mặt trời lặn.

"Chúng ta sẽ cắm trại ở đây."

Kate mở ba lô đầu tiên và lấy ra một chiếc hộp chữ nhật màu đen. Ánh sáng màu xanh quen thuộc tỏa ra từ đó, Kate cho tay vào trong hộp.

Vài giây sau, chiếc hộp bắt đầu mở ra, từng ô lần lượt tạo thành một mặt sàn hình vuông diện tích chừng 12x12 mét, rồi một lỗ hổng nhỏ nhô ra. Các ô tiếp tục mở ra, lần này hướng lên trên, tạo thành bốn bức vách không cửa sổ cho đến khi hợp thành một mái vòm trơn láng trên đỉnh. David đoán mặt trước lều giờ đã có một chiếc cánh cổng màu đen lấp lánh. Anh ngó vào trong. Thật kỳ diệu. Anh bước hẳn vào, Kate theo sau. Một chiếc giường lớn nhô lên từ dưới sàn nơi góc trái, và một bộ bàn ghế nhỏ xuất hiện dọc bức vách bên phải.

"Không tệ," anh nhận xét.

Kate dựng một lều nữa cho Milo và Sonja. David chưa bao giờ thấy Milo di chuyển nhanh đến thế.

Kate thò tay vào bên trong định dựng chỗ cho Paul và Mary song lại do dự. "Tôi có thể dựng lều hai giường đôi hoặc một giường đơn lớn đều được."

Paul lúng túng.

Mary liếc nhìn đi nơi khác nhưng nhanh chóng đáp, "Tôi nghĩ là hai giường... có lẽ sẽ cho chúng tôi..."

Kate gật đầu, và chiếc lều bắt đầu thành hình.

David nằm lên chiếc giường bằng bọt biển thích nghi tương tự giường của họ trên tàu đổ bộ. Cảm giác như ở trên thiên đường, anh phải ép mình ngồi dậy. Anh không thể ngủ thiếp đi được. Thời gian đang cạn dần.

Kate ngồi xuống và mỉm cười với anh.

"Những người Atlantis này đâu có thiếu tiện nghi nhỉ." David nhận xét.

"Làm anh nhớ về thanh xuân sao?"

"Có đôi chút."

"Anh từng là hướng đạo sinh sao?"

"Từng thử. Nhưng bỏ dở giữa chừng."

"Em tưởng anh không bao giờ từ bỏ những gì mình thích," cô trêu chọc, nhại lại lời của anh để phản pháo.

"À anh không thích các hướng đạo sinh. Bọn anh không có dụng cụ cắm trại kiểu Atlantis. Anh đã bỏ cuộc sau khi qua bậc Webelos."

"Webelos là gì thế?" Cô lấy ra một tuýp kem và ngồi xuống cạnh anh.

"Nó... không quan trọng... Này, cái đó là gì thế?"

"Anh cởi quần ra đi."

"Ấy ấy, quý cô, tôi không biết hoạt động cắm trại nơi quý cô sống lại thế..."

"Anh thật vui tính. Đây là thuốc kháng viêm nhiệt đới cho chân của anh..."

"Chà, quý có đúng là khéo nói, nhưng tôi sẽ phái ngăn cô lại:" Anh ngồi dậy, nắm lấy khẩu súng và cố tỏ ra bình thường: "Anh sẽ về ngay."

"Anh đi đâu?"

"Anh cần xử lý vài chuyện. Anh sẽ quay lại." Anh bỏ đi trước khi cô kịp ngăn anh, nhanh chóng rời khỏi lều. Ngay khi ra đến bìa rừng, anh nghe thấy tiếng ai đó đi theo anh, lặng lẽ.

Anh quay lại thì thấy Sonja, súng khoác trên vai.

"Anh nên quay về."

"Cô nên ngừng ra lệnh cho tôi. Ta hãy nhanh chóng làm cho xong đi. Cả hai ta đều biết phải làm gì. Hoặc là chúng hoặc là chúng ta."

Dịch giả: Xuân Yến
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.