Dorian nằm trên sàn, mồ hôi túa ra. Ký ức vừa qua là điều tồi tệ nhất. Song hắn không thể dừng lại. Hắn đã ở gần lắm rồi. Hắn có thể cảm thấy nó. Con tàu lớn - chính là con tàu Ares đã chôn vùi dưới Nam Cực. Liệu có phải Đội quân Serpentine đã một lần nữa tìm thấy người Atlantis? Bọn chúng chính là kẻ thù lớn mà Ares e sợ chăng?
Dorian bước vào công xưởng khổng lồ, nhìn những dây chuyền lắp ráp hàng nghìn khối cầu. Hay các khối cầu đã phản bội gã?
Dorian cố ăn và lấy hết can đảm để nhìn ra sự thực cuối cùng.

Trong những ngày sau khi tàu lớn cập bến quê nhà của người Atlantis, người của Ares đã xác nhận mọi thứ hiện thân kia từng nói. Những người sống lại từ tàu hồi sinh đều tràn đầy mục đích và nhiệt huyết, một thể thống nhất Ares chưa từng thấy trước đây. Bọn họ là một tộc người với cùng một mục đích: sự sụp đổ của Đội quân Serpentine. Bọn họ đã cống hiến từng chút năng lượng cho mục đích đó. Và công nghệ trên tàu lớn kia cùng các khối cầu cung cấp phần còn lại.
Xung quanh tàu lớn, những khu định cư đầu tiên, rồi đến những thành phố, và rồi cả nền văn minh đã trỗi dậy. Viên gạch nền móng đầu tiên cho luật lệ của họ xuất phát từ câu chuyện của hiện thân kia, cảnh báo của ông ta về những hiểm họa của công nghệ dẫn đường. Ares đã khước từ những yêu cầu của hiện thân kia, nhưng gã biết sẽ thật ngu ngốc nếu dân tộc của gã cứ lờ đi sự thực: một nền văn minh tiên tiến với công nghệ không giới hạn rồi sẽ phát triển thành một thế giới Serpentine, bất luận có bị đồng hóa hay không. Những luật lệ chống Serpentine cấm bất cứ cải tiến nào có thể dẫn đến sự dị biệt, và trận chiến chống lại thứ công nghệ không kiểm soát trở thành câu thần chú phổ biến.
Ở buổi lễ phê chuẩn, Ares đứng trên sân khấu, hét lên với đám đông, "Kẻ thù lớn nhất chúng ta phải đối mặt là chính mình. Serpentine ẩn nấp bên trong chúng ta. Chúng ta phải chống lại chính mình trong lúc chống lại kẻ thù của ta phía bên ngoài phòng tuyến."
Ký ức sau đó lóe lên. Ares đứng trên một con tàu trong quỹ đạo, chăm chú nhìn một cơ sở xây dựng khối cầu lơ lửng bên kia thế giới quê nhà mới của người Atlantis. "Chúng ta cần nhiều hơn."
Gã đứng trong một công xưởng khác, nhìn một dây chuyền sản xuất khối cầu mới vươn ra ngoài không gian xa đến mức không thể thấy điểm tận cùng.
"Nhiều hơn nữa."
Dòng ký ức tiếp tục trôi. Những công xưởng khác. Các khối cầu mới. Tốc độ cải tiến đang chậm lại. Gã đang đứng trong một căn phòng, trình bày hoàn cảnh của mình để có thêm nhân viên nghiên cứu và công nghệ. Nhưng bản thân gã không còn lòng tin nữa. Lửa nhiệt huyết cũng đã tàn. Lợi dụng sự giãn nở thời gian và đặc tính chữa lành của các ống hồi sinh, gã đã nhảy cóc qua nhiều thời đại, tới thời điểm những con tàu khai thác mỏ tự động và các công xưởng robot đang sản xuất ra nhiều khối cầu hơn những gì người Atlantis có thể đếm.
Các thành viên của cuộc di cư, những người đã được hồi sinh trong ống, đều sống thọ, giống như Ares lựa chọn ống hồi sinh để trở về tình trạng sức khỏe tối ưu. Một số đã sống tới sinh nhật thứ tám trăm, một số ít còn đón tới sinh nhật thứ một nghìn, nhưng cuối cùng, ngoại trừ gã ra, tất cả đều đã trải qua cái chết thực thụ, vượt xa phạm vi của các ống hồi sinh, không bao giờ trở lại.
Gã thấy mình đơn độc đến cùng cực, người cuối cùng trong những bậc sáng thế, người cuối cùng của dân tộc gã, bộ tộc từng tận mắt chứng kiến cuộc tàn sát đẫm máu của Đội quân Serpentine, những công dân chăm chỉ đã xây dựng thế giới mới của họ.
Suốt hàng thiên niên kỷ sau sự sụp đổ của thế giới cũ, các lễ vọng được tổ chức đều đặn hằng năm tại tàu lớn này. Sau đó, các nghi lễ được cử hành mười năm một lần, rồi mỗi thế kỷ một lần, và cuối cùng, dừng hẳn.
Mỗi lần Ares tỉnh dậy từ ống hồi sinh để tham dự các buổi họp hội đồng, gã lại cảm thấy mình thêm xa lạ trong thế giới của chính mình. Dân tộc của gã đã ổn định cuộc sống nhàn hạ và thoải mái, tập trung cho nghệ thuật, khoa học, và giải trí. Các công xưởng khối cầu trống không, bị bỏ lại cho đám robot cai quản. Mối hiểm họa Serpentine đã trở thành chuyện dọa trẻ con, thứ chuyện kể đêm khuya đáng sợ nhưng có thể chỉ là bịa đặt.
Gã được xem như thánh tích, nhân vật bù nhìn từ một chương đen tối trong cái quá khứ xa xôi, kỷ nguyên của hoang tưởng dữ dội và hiếu chiến.
Gã đã tuyên bố với hội đồng rằng gã sẽ đón nhận cái chết đích thực của mình, và họ đã miễn cưỡng tán thành.
Rồi sự phản bội xảy ra dưới hình thức một thông báo đại chúng ngay ngày hôm sau: hội đồng đã bỏ phiếu đồng ý lưu trữ gã, vinh danh sự phục vụ của gã và mãi ghi nhớ sự hy sinh mà gã cùng các thành viên khác trong cuộc di cư đã cống hiến.
Lính gác xuất hiện ở tư gia của gã, máy quay của các trang tin chen chúc phía sau.
Người xếp hàng dọc con đường tới bệ thờ của tàu, trẻ con và người lớn cùng chen lấn để được thoáng nhìn thấy gã. Chữ khắc trên mặt đá có nội dung, Nơi yên nghỉ người lính cuối cùng của chúng tôi.
Ares dừng trước ngưỡng cửa và nói với chủ tịch hội đồng, "Mỗi con người đều xứng đáng có quyền được chết."
"Huyền thoại không bao giờ chết."
Gã muốn vươn tay ra, vòng những ngón tay quanh cổ cô ta và siết mạnh. Nhưng thay vì thế, gã bước vào trong, qua nhiều hành lang gã từng nhìn thấy lần đầu tiên đúng ngày đánh dấu sự sụp đổ của thế giới cũ, và bước vào một ống hồi sinh.
Sự giãn nở thời gian cứu gã khỏi sự thống khổ của dòng chảy thời gian, nhưng không gì có thể giải tỏa cảm giác trống rỗng và cô độc mà Ares cảm thấy.
Vài hình dáng xuất hiện ở lối vào căn phòng rộng mênh mông và chạy tới ống hồi sinh của gã.
Ares bước ra ngoài, đi theo họ không nói một lời. Có lẽ họ đã cân nhắc lại. Hy vọng - thứ cảm giác gần như xa lạ, dâng lên trong gã.
Họ rời khỏi bệ thờ choán hết con tàu lớn, lặng lẽ bước vào màn đêm. Một thành phố không giống bất cứ thành phố nào Ares từng thấy dần hiện lên đằng xa. Những tòa nhà chọc trời vươn tới tận mây, những lối đi hẹp giao nhau giữa chúng, và các quảng cáo 3D chạy xuyên bầu trời đêm như bầy quỷ đang nhảy múa trước mặt trăng.
Một vụ nổ xẻ ngang một lối đi hẹp. Vụ nổ khác lọt vào giữa hai tòa nhà, khiến cả hai bốc cháy. Ngọn lửa nhảy từ tháp này sang tháp khác, tuyệt vọng cố vượt các hệ thống dập lửa. Một vụ nổ nữa bùng lên.
"Gì đây?" Ares hỏi.
"Chúng ta có kẻ thù mới, thưa Tướng quân."