Kate đợi ở khoang liên lạc cùng với Milo, Paul, và Mary, vừa lắng tai nghe tiếng súng nhường chỗ cho những tiếng nổ lớn. Màn hình trên tường lóe sáng, một hộp thoại màu đỏ choán trọn:
Chuẩn bị giảm áp
Khởi động Giao thức Ngăn chặn
Hai chữ nhấp nháy.
Sơ tán
Kate xem xét kỹ tình trạng tàu tín hiệu. Nó đã toác làm hai. Các trường lực đang ngăn cản chân không vũ trụ tiếp cận, nhưng tàu tín hiệu không thể cung cấp năng lượng cho chúng lâu hơn nữa. Mọi khoang thoát hiểm khẩn cấp đã ở phía bên kia của trường lực, và tàu tín hiệu đã triển khai chúng.
Cô không có lựa chọn. Cô nhanh chóng thao tác cổng tới vị trí tàu tín hiệu kế tiếp mà Janus đã gửi các ký ức tới. Cô tải các ký ức ấy từ tàu tín hiệu hiện tại sang một lõi bộ nhớ cầm tay rồi đi ra cửa.
"Đi thôi," cô nói, cố tỏ ra dũng cảm hết mức có thể. "Ở nguyên phía sau tôi."
Cửa trượt mở. Sonja và tên lính nằm chết trên mặt sàn đen sẫm. Buồn vui lẫn lộn choán hết tâm trí Kate. David không ở đó. Vẫn còn cơ hội.
Một trường lực màu cam rực sáng che khuất tầm nhìn của không gian vũ trụ và chiến trường mảnh vỡ đằng xa.
Kate liếc nhìn xung quanh. Có một lối ra. Cầu thang. Cô bước qua vũng máu, các thi thể và lên bậc thang đầu tiên. Cô ngập ngừng, tự hỏi liệu có nên chộp lấy một khẩu súng. Mắt Paul nán lại trên khẩu súng trường của tên lính đã gục xuống chỉ tích tắc trước khi anh giật nó khỏi xác hắn, và rồi tiến lên trước, tiếp quản vị trí trước mặt Kate.
"Anh biết cách sử dụng đấy chứ?" Kate thì thào.
Anh nhún vai. "Không hẳn. Còn cô?"
"Cũng không hẳn."
Họ đứng yên trong giây lát. Bên trên không có âm thanh nào. Trong thâm tâm, Kate vẫn hy vọng David sẽ vòng qua góc kia, ló đầu vào cầu thang, và nói, "Bờ biển thông rồi. Đi nào!"
Nhưng anh không đến. Cô rón rén trèo lên cầu thang kim loại, những người còn lại theo sau cô, Paul đi sát bên cạnh.
Âm thanh chói tai từ thông báo sơ tán khẩn cấp gần như khiến cô loạng choạng và lùi lại.
Khi đến được đầu cầu thang, cô có thể thấy cánh cổng phát sáng, và qua ảnh phản chiếu của cửa số kính nhỏ đối diện, có một xác lính nằm trong hành lang ở phía bên kia cổng. Không phải David. Cô liếc bên ngoài cửa sổ, nhìn chiến trường đổ nát giờ đang lớn dần. Những mảnh vỡ của tàu tín hiệu chầm chậm trôi qua.
Cô không thể cử động.
Cô thấy bàn tay Paul nắm lấy cánh tay mình.
"Ta phải đi thôi, Kate," anh giục.
Tâm trí cô giờ chuyển động như thước phim quay chậm, nhưng cô buộc mình lê bước qua cổng.

Đích đến của cổng không phải một tàu tín hiệu. Kate ngay lập tức biết rõ. Chỗ này rộng lớn, đồ sộ, không giống những tàu tín hiệu chật chội, tiện dụng.
Cô, Paul, Mary và Milo đứng trong một căn phòng thênh thang có cửa sổ rộng ít nhất ba chục mét và cao mười lăm mét.
Khung cảnh ngoài cửa sổ khiến cả nhóm không nói nên lời, hoàn toàn bị mê hoặc. Khiếp sợ. Đối với Kate, khung cảnh Trái đất thật đáng kinh ngạc. Chiến trường Serpentine đáng sợ nhưng lại xa xôi, một mối hiểm họa đã tuyệt chủng từ lâu. Còn nơi này thì hết sức sống động.
Hàng tiếp hàng các khối cầu đen đúa trải dài, bất động, những ngọn đèn nhỏ lơ lửng ngay bên trên, giống như những chiếc ô tô xếp hàng trong bãi đỗ vào ban đêm.
Ở hàng giữa, bên trên các chồng khối cầu bất động kia, một hình trụ dài vươn ra không gian mà Kate không thể thấy điểm cuối. Các khối cầu đang di chuyển xuyên qua hình trụ, trở nên to hơn, hoàn chỉnh hơn khi trôi ra phía bên kia. Đây là một dây chuyền lắp ráp khối cầu, và nó đang sản xuất hàng nghìn sản phẩm mỗi giây. Có thể là hàng triệu, tùy thuộc vào độ dài của những hình trụ gia công. Những con tàu lớn di chuyển qua các hàng, neo lại chỗ hình trụ. Tàu tiếp tế? Mang khoáng sản và nguyên vật liệu thô cho quy trình sản xuất?
Đây không phải tàu tín hiệu. Đây là một công xưởng trong vũ trụ. Một công xưởng chế tạo khối cầu.
Quy mô không tưởng.
Kate cố tập trung. Bọn họ không thể ở lại đây.
Cô khá chắc tên lính nằm trong hành lang ở tàu tín hiệu cuối cùng là Dorian. Cô cho là hắn đã chết. Hy vọng thế. Nhưng cô không thể không nghĩ về David, liệu bọn họ có thể quay lại, và cứu anh bằng cách nào đó. Cô sẵn lòng mạo hiểm mạng sống của tất cả. Và David rất có thể đã chết rồi. Cô phải tập trung. Mình đã biết gì?
Dorian đã tìm thấy tàu tín hiệu cuối cùng - từ cả nghìn tàu tín hiệu trong vòng quay cố tình đánh lạc hướng của cô. Hắn có thể dễ dàng tìm thấy nó nếu phát hiện ra đường truyền của Janus.
Bọn họ phải di chuyển đến nơi an toàn bằng cách nào đó. Biết đâu tàu tín hiệu thứ ba sẽ cho họ chỗ trú ẩn.
Cô kích hoạt lõi dữ liệu di động và tải xuống ký ức Janus đã truyền đến đây.
Cô lập trình cổng đến điểm đích cuối cùng.
Cô bước qua, và những người khác theo sau không nói một lời.

Khoảnh khắc Kate bước vào tàu tín hiệu thứ ba cũng là tàu cuối cùng Janus truyền ký ức tới, cô biết ngay bọn họ đang gặp rắc rối. Hơi nóng. Nơi này đang bốc cháy. Và lại là một tàu tín hiệu quân sự.
Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, thứ dường như nhỏ bé so với tầm nhìn từ công xưởng.
Một thế giới chết chóc, đỏ rực và lởm chởm đá, hiện ra lờ mờ bên dưới. Những vệt cháy đen lỗ chỗ trên bề mặt. Kate biết nơi này. Đúng. Cô đã nhìn thấy nó trước đây - trong ký ức cuối cùng cô truy cập trên tàu Alpha Lander, khi David cứu cô. Ý nghĩ đó khiến lòng cô lại nhói lên, song cô gạt nó đi. Janus đã cố xóa ký ức về chuyện xảy ra với thế giới này. Trong ký ức đó, thế giới này từng chịu cách ly quân sự. Cộng sự của Janus đã đưa tàu Beta Lander lên mặt đất để điều tra...
"Tôi nghĩ chúng ta nên ra khỏi đây," Paul chợt lên tiếng.
Bấy giờ ai nấy đang vã mồ hôi, và không ai ở quá xa cổng, hy vọng và nghĩ rằng sẽ có một đích đến khác.
Kate tương tác với tàu tín hiệu. Đúng. Nó có một địa chỉ, nội địa phương, gần. Tàu Beta Lander vẫn còn trên bề mặt. Cô lập trình một chuỗi các kết nối tàu tín hiệu khác - lần này là mười nghìn - phòng trường hợp Sloane lần được đến đây. Nếu cô đúng và Sloane không biết tàu Beta Lander ở trên bề mặt, bọn họ sẽ an toàn. Đó là nước đi duy nhất của họ.
Cô bước qua cổng, theo sau là Paul, Mary và Milo.
Xung quanh họ, sàn và các bóng đèn trần tròn nhỏ của tàu Beta Lander mỗi lúc một sáng hơn, con tàu quanh họ đang thức dậy.
"Ở đây ta an toàn chứ?" Paul hỏi.
"Tôi nghĩ là vậy." Kate nhìn quanh. Con tàu có vẻ nguyên vẹn. Kết nối thần kinh cho cô biết mọi hệ thống của con tàu đều đang kết nối trực tuyến. Cô tập trung vào ký ức. Bề ngoài nó đã kết thúc nhưng vẫn để lại ảnh hưởng mãnh liệt với cô. "Vậy đừng ra ngoài."
Cô rời đi mà không nói một lời, lang thang vô định vào khu dành cho phi hành đoàn. Cô chọn một khoang nghỉ ngẫu nhiên và ngồi trên giường, nhìn bâng quơ hồi lâu. Chính xác là y hệt khoang mà cô và David đã ở trên tàu Alpha Lander.
Cô cuộn người trên giường, nhưng mãi không ngủ được.

Dorian lăn trên giường, ước sao giọng báo động khẩn cấp sẽ im lặng. Hắn nhận thấy quá rõ ràng là mình cần phải sơ tán.
"Vụ tấn công" đã không diễn ra theo đúng kế hoạch. Hắn đổ lỗi cho hai vấn đề. Thứ nhất, Victor vẫn tiếp tục bắn ngay cả khi sắp chết, không nhất thiết là theo hướng nào. Tên ngốc đó còn không thể chết cho tử tế. Dorian phải cảm ơn gã và hỏa lực lệch chuẩn của gã vì đã đẩy hắn lùi lại, tránh được vụ tấn công, buộc hắn phải ném lựu đạn trong một nỗ lực tuyệt vọng hòng kết liễu chóng vánh kẻ thù. Mọi thứ bất thành. Tàu tín hiệu và trường lực của nó đã đẩy lùi tác động của vụ nổ ngược lên qua cầu thang, vào khoảng không nhỏ ở tầng một, quăng Dorian vào tường. Hắn chẳng nhớ được bất cứ điều gì sau đó, nhưng hắn biết một điều: hắn vẫn ổn, hắn có súng, còn Kate cùng cả đội đã biến mất.
Nhưng... hắn biết bọn họ đi đâu. Cô chỉ có hai lựa chọn. Hắn bước tới cổng, thao tác trên bảng điều khiển. Một vụ đột nhập: cô chưa hoàn thành một vòng quay ngẫu nhiên trước khi họ bước qua. Hấp tấp sinh cẩu thả, Kate à, Dorian nghĩ. Giờ thì hắn có thể lần theo bọn họ.
Hắn liếc ra sau, lần đầu tiên nhìn chiến trường Serpentine. Không tin nổi. Làm thế nào Ares sống sót? Bí ẩn sẽ phải chờ đợi. Dorian bước qua cổng.
Dây chuyền lắp ráp khối cầu trải dài ngay lập tức khiến hắn sợ hãi. Hắn nâng súng theo bản năng, rồi ngừng lại, chợt nhận ra một điều. Đây là cổng của người Atlantis - tại dây chuyền lắp ráp khối cầu. Có phải bọn họ đang sản xuất khối cầu để chống lại các khối cầu hắn đã thấy? Hay người Atlantis đã chinh phục được đội quân khối cầu? Giờ chúng đã là quân của họ? Hay chúng đã tấn công họ, phá hủy thế giới của họ?
Tập trung vào nhiệm vụ trước mắt, hắn nghĩ. Hắn vội lục soát trong công xưởng. Trống không. Kate và những người đồng hành không thể quay lại chiến trường Serpentine. Dorian sẽ tóm được bọn họ. Hắn thao tác cổng chọn đích đến cuối cùng, và bước qua.
Hơi nóng chào đón hắn, và tầm nhìn từ cửa sổ xác nhận rằng tàu tín hiệu đang rơi vào khí quyển của hành tinh. Và nó đang tăng tốc.
Dorian chạy qua những hành lang kim loại tối tăm của tàu tín hiệu quân sự, khẩn trương lục tìm cả hai tầng. Trống không.
Màn hình trong khoang liên lạc chớp nháy một thông báo cảnh cáo màu đỏ.
Quỹ đạo đang phân rã. Chuẩn bị xâm nhập bầu khí quyển.
Sơ tán.
Dorian kiểm tra máy tính. Kate lần này đã thận trọng hơn. Mười nghìn mục nhập cổng vào. Mười nghìn khả năng. Các kết nối cổng đã rút nốt chút năng lượng cuối cùng của tàu tín hiệu. Lúc này nó đang rơi nhanh hơn. Dorian phải dời đi.
Hắn bước qua cổng lần nữa, trở lại nơi duy nhất hắn nghĩ là an toàn.
Hắn nhìn chằm chằm dây chuyền lắp ráp khối cầu. Hắn đã mắc kẹt, nhưng có lẽ ở đây có câu trả lời, có thứ gì đó hắn có thể tận dụng.

Kate cứ thế nhìn chằm chằm bức vách đối diện chiếc giường hẹp, trong bao lâu cô không biết.
Cánh cửa mở ra và Paul bước vào. "Cô nên xem cái này."
Anh dẫn cô trở lại đài chỉ huy, một không gian chật hẹp với vài trạm làm việc và đủ chỗ cho năm người. Màn hình nhỏ hiển thị một đốm than sáng hồng đang di chuyển xuyên qua những đám mây.
"Nó có phải tàu tín hiệu không?" Paul hỏi.
"Đúng," Kate đáp.
Trong khi tàu tín hiệu cháy ngùn ngụt, cô nhận ra giờ họ đã thực sự mắc kẹt. Tàu Beta Lander được thiết kế để di chuyển giữa các tàu và những bề mặt hành tinh. Cổng thông tin của nó cũng vậy. Họ không thể rời khỏi thế giới này.
"Cô đang nghĩ gì vậy, Kate?" Mary hỏi.
"Tôi nghĩ chúng ta phải thực hiện một đường chuyền dài thôi."