Thế Giới Atlantis

Lượt đọc: 147 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
PHẦN II - TÀU TÍN HIỆU ATLANTIS - CHƯƠNG 22

❊ ❊ ❊

Khi Mary Caldwell mở cổng, tim cô gần như ngừng đập. Sàn trắng ngọc trai, các bức tường xám mờ, nhưng chính những khung cửa sổ lớn choán hết tầm nhìn đằng trước mới thu hút sự chú ý của cô hơn bất cứ thứ gì. Trái đất treo ở đó, một viên bi xanh lam xen trắng và xanh lục trên tấm toan đen.

Đây là cảnh tượng chỉ số ít người được chứng kiến: các phi hành gia. Họ là những anh hùng dám mạo hiểm tất cả để nhìn thấy cảnh này, để mở rộng kiến thức nhân loại trong khi đánh cược mạng sống của chính mình. Khi còn nhỏ, Mary từng mơ thấy khoảnh khắc này, được du hành vũ trụ và những điều vĩ đại chưa biết, nhưng nó vẫn luôn có quá nhiều rủi ro với cô. Cô đã ổn định sự nghiệp trong lĩnh vực thiên văn học, mong muốn được cống hiến hết sức mình khi hai chân vẫn còn vững chãi trên mặt đất. Nhưng đây mới là tầm nhìn và sứ mệnh cô luôn khát khao.

Ở đây và ngay lúc này, cô biết rõ, bất kể có xảy ra chuyện gì, cô có thể ra đi trong hạnh phúc.

Một ý nghĩ duy nhất lướt qua tâm trí Paul Brenner: chúng ta tiêu đời rồi. Hầu như ngày nào anh cũng cảm thấy như vậy kể từ khi Dịch bệnh Atlantis lần đầu tiên bùng phát, nhưng lần này lại khác. Giờ đây anh cảm thấy có chút mất phương hướng. Cuộc đối đầu của anh với Terrance North, đoạt mạng ông ta, gần như đã đẩy anh đến bờ vực. Cuộc chạy đua thoát lũ ở Maroc, bất kể chuyện gì đã xảy ra trong đấu trường kỳ lạ trên con tàu Atlantis, và giờ đến chuyện này: quay quanh Trái đất, từ trên nhìn xuống.

Anh đã quá quen với việc cố khống chế và kiểm soát thứ không thể kiểm soát: virus. Anh biết những quy luật của trò chơi ấy: mầm bệnh, sinh học, chính trị.

Còn ở đây, anh không biết mình đang đứng ở đâu.

Bất giác, anh quay sang nhìn Mary đang đứng bên cạnh. Anh không nhìn thấy cô thế này... từ rất lâu rồi.

Những gì Milo nhìn thấy khẳng định niềm tin của cậu rằng cậu ở đây là có nguyên do, rằng cậu giữ một vai trò nhất định. Nhìn thấy cái thế giới mà khi còn bé, cậu từng nghĩ nó rộng lớn quá sức tưởng tượng, kích cỡ gần như vô hạn, giờ thu nhỏ thành trái banh bé xíu, lênh đênh ở đó, bị vũ trụ mênh mông nuốt chửng, nhắc cho Milo nhớ mình nhỏ bé thế nào, một cuộc đời đơn độc nhỏ nhoi ra sao - chỉ là giọt nước giữa biển khơi, sẽ biến mất trong chớp mắt, những gợn sóng tạm thời và mờ nhạt là di sản duy nhất nó sẽ để lại.

Cậu tin rằng một giọt nước ấy có thể là thuốc độc hoặc thuốc chữa mọi căn bệnh vì tuổi tác - tuổi tác đơn giản là lớp nước mỏng trên mặt đất trong một khoảnh khắc ngắn ngủi. Milo không phải một chiến binh, một thủ lĩnh hay một thiên tài. Cậu nhìn những người bạn đồng hành của mình và thấy tất cả những phẩm chất đó nơi họ. Nhưng cậu có thể giúp họ. Cậu vẫn đóng một vai trò nhất định. Cậu tin chắc là vậy.

David quan sát một lượt khu lưu trữ nhỏ khi cánh cổng mở ra, sau đó chạy dọc hành lang tròn, súng giương cao không ngừng xóc nẩy trong lúc anh tìm kiếm. Trống không.

Khu vực nghỉ của tàu tín hiệu có vẻ là một mặt phẳng duy nhất có hình dạng giống một chiếc đĩa.

Cổng mà họ vừa bước ra choán toàn bộ khu bên trong, như một thang máy hình tròn ở trung tâm một tòa cao ốc...

Anh đi thêm một vòng nữa, lại bắt đầu ở cổng vào và cửa sổ lớn, theo chiều kim đồng hồ. Theo thứ tự, tàu tín hiệu bao gồm bốn khu nghỉ tương tự các khoang phi hành đoàn trên tàu đổ bộ (một giường đơn hẹp, một bàn và khoang vệ sinh cách âm - mà anh đơn giản gọi là "vòi sen" nhưng về mặt kỹ thuật, nó giống một vòi sen không nước với đèn nhấp nháy nhiều màu); ở mặt sau, đối diện cổng có hai phòng lớn mà David đoán là phòng thí nghiệm; và, ở khu khép kín cuối cùng, bên tay trái cửa số lớn là một kho chứa đầy thùng màu bạc cùng vài bộ đồ bảo hộ EVA.

Lúc anh về đến cổng sau chuyến tuần tiễu thứ hai quanh tàu tín hiệu, cả nhóm vẫn đang đứng nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ, như bị thôi miên. Anh phải nhắc họ tập trung vào công việc trước mắt. Cơ thể lẫn tâm trí họ đều đã rã rời, nhưng anh vẫn muốn lắc họ thật mạnh và nói, "Tiếp tục nào, mọi người! Tập trung! Bọn giết người đang truy đuổi ta có thể ập đến bất cứ lúc nào!"

Anh bỏ qua Milo. David không thể tưởng tượng bản thân mình đứng trên trạm vũ trụ nhìn xuống Trái đất khi là một thiếu niên thì sẽ ra sao. Anh sẽ són ra quần mất.

Kate mang vẻ mặt trống rỗng mà David nhận ra ngay: cô đang dùng mô cấy để liên lạc với tàu mẹ Atlantis. Biểu cảm trống rỗng tan thành lo lắng ngay khi cô đối diện với anh. Giờ thì đến lượt anh lo lắng. Bất an hơn trước.

David chỉ vào cổng. "Đây là lối ra vào duy nhất chăng?"

"Đúng vậy," Kate đáp.

Những lời này khiến Sonja bừng tỉnh. "Dựng chướng ngại vật hay mai phục?"

Tâm trí David lướt qua những vật dụng anh nhìn thấy lúc trước. Không đủ để chặn kín cổng. Gần đủ cũng không. "Mai phục, anh nói. Anh hất cằm về phía bốn khu nghỉ. Chúng ta sẽ dựng nó ở mặt bên kia cổng."

Anh di chuyển sang phòng kho, rồi cùng Sonja chuyển tất cả các thùng màu bạc ra ngoài, chất thành đống vuông góc với cổng để đạn của họ bắn ngang về phía phòng kho, và David hy vọng sẽ trúng Dorian cùng bất cứ tay lính nào còn sống. David không chắc làm thế có an toàn không, nhưng Dorian có khả nắng sẽ vừa đi thẳng qua cổng vừa bắn xối xả, vậy nên...

Kate nắm lấy cánh tay anh. "Chúng ta cần nói chuyện."

"Tôi sẽ gác ca đầu," Sonja nói, ngồi xuống sau đống thùng.

Kate kéo David đến khu nghỉ gần nhất.

"Ba khu còn lại; mỗi người nhận một khu," David nói. Họ có bốn người và ba phòng, nhưng họ sẽ sắp xếp ổn thỏa.

Paul nằm sụp xuống chiếc giường hẹp và bắt đầu ởi bộ đồ Atlantis. Cửa mở, Mary bước vào và bỏ ba lô xuống.

Paul tưởng Mary và người phụ nữ kia sẽ nhận chung một khu. "Anh có thể ở chung với Milo."

"Không. Không sao mà."

"Em không muốn phải..."

"Xin lỗi. Sonja... cô ấy khiến em hơi sợ."

Paul gật đầu. "Ừm, anh cũng vậy."

Ít nhất cũng có vài tin tốt, Dorian nghĩ thầm. Tay lính suýt bị con rắn giết chết đã có thể đi lại, gã không phải một trong những kẻ bị nôn trên chuyến bay đến, nên có lẽ gã là một tay lính thiện chiến hơn hẳn trong số sáu tên lính ban đầu. Dù sao cũng chỉ mình gã sống sót.

Tên gã là Victor, gã không hay nhiều lời. Đó là tin tốt bù lại.

Cuốc bộ trong rừng vài giờ, Victor cuối cùng cũng lên tiếng hỏi, "Kế hoạch là gì, thưa chỉ huy?"

Dorian dừng bước, uống nước trong bi đông rồi chuyển cho Victor. Họ có thể thấy kim loại bong tróc chỗ cửa thoát hiểm David đã cho nổ tung ở bên kia.

"Nào, giờ chúng ta đi xuống hang thỏ và kết thúc chuyện này."

"Chúng ta gặp rắc rối rồi," Kate nói ngay khi cánh cửa đóng lại.

David ngồi xuống bàn, cơn mệt mỏi cuối cùng cũng xâm chiếm anh. "Em có thể làm ơn đừng bao giờ nói điều đó nữa không, ngay cả khi ta có bị dồn vào đường cùng? Câu đó còn khiến anh lo hơn cả rắc rối thực sự."

"Vậy anh muốn em nói gì?"

"Anh không biết. Chúng ta có 'sự cố chăng?"

David mỉm cười, để Kate thấy vẻ bơ phờ của kẻ hoàn toàn hàng phục khiến cô mềm lòng ngay lập tức.

"Tin nhắn từ Janus. Không phải những gì ta tưởng."

David nhìn quanh, chờ đợi.

Kate kích hoạt màn hình trên bàn và phát đường truyền của Janus.

"Đó," David nói, "là một rắc rối rất, rất lớn."

Dịch giả: Xuân Yến
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.