Dorian đi qua những hành lang kim loại tối tăm của tàu Atlantis, chĩa súng về phía trước, đôi ủng được buộc vào nhau, cọ vào gáy hắn khi chúng được treo lủng lẳng trước ngực.
Bốn tay lính của hắn cũng đang lội chân trần, thận trọng không gây tiếng động nào dễ vang trong những hành lang trống rỗng, tối đen như mực.
Dorian không chắc làm thế thì có lợi cho hắn hay không.
David có thể đang phục sẵn ở bất cứ ngóc ngách nào. Cuộc chiến diễn ra khiến Dorian run rẩy và khiếp sợ. Đây chính là kết cục, trận chiến cuối cùng với David. Nếu hắn thua, còn Kate và David tới được tàu tín hiệu, thế giới của hắn sẽ sụp đổ.
Dorian đã thử xác định vị trí của Kate và David, nhưng máy tính trên tàu gần như không có kết nối mạng. Dorian không chắc liệu nó bị hỏng hay đó là phương pháp tiết kiệm điện. Nếu liên quan đến điện, hắn không muốn liều lĩnh lộ diện để kích hoạt các hệ thống trên tàu. Nhưng sau khi trừ khử được Kate và David, chắc chắn hắn sẽ thử. Điều đó hé lộ một khả năng nữa, điều Dorian đã cân nhắc trên chuyến bay đến đây: những đáp án. Tàu Atlantis nhận diện hắn là Ares. Có lẽ nó vẫn giữ những manh mối về kế hoạch của Ares hoặc kẻ thù mà gã vô cùng khiếp sợ. Nếu Dorian có thể biết toàn bộ sự thực, biết đâu hắn có thể xoay chuyển cán cân quyền lực và chiếm quyền kiểm soát tình hình trên Trái đất. Đó có thể là hy vọng duy nhất của nhân loại. Đằng trước, hai lính ở điểm chỉ định đã tạm dừng.
Bọn họ đang ở lối vào phòng vòm 1701-D, và nó không như Dorian tưởng tượng. Những đống đất đen đúa bẩn thỉu vít kín hành lang, và ở nơi đáng lẽ là cánh cửa, một khối kim loại xoắn lại thành hình vòng cung. Nó đã bị nổ tung.
Phải chăng David đang chiến đấu với ai đó ở đây?
Dorian ra hiệu cho lính xỏ ủng và đi thành hàng theo hắn.
Hắn rón rén bước tới cửa và ngó vào trong. Luồng khí ẩm thấp và ấm áp phả ra ngoài, còn hắn không hiểu mình đang nhìn thấy thứ gì: những cây lớn màu xanh lục và tím. Một dạng sinh quyển. Là một phòng thí nghiệm khí học? Hay một nhà kính? Thoạt đầu hắn còn đoán không gian mênh mông này là nơi cất trữ hoặc có thể một kho chứa những ống hồi sinh.
Hắn chỉ định một người dẫn đường lên hầm đất hẹp, có khả năng là một cái bẫy. Hắn có thể mất một người; vẫn sẽ còn hắn cùng ba người khác đấu với David. Đủ lợi thế.
Nhưng không có cái bẫy nào chờ đợi, chỉ có một rừng mưa rậm rạp lúc hoàng hôn. David và Kate đã mở một đường xuyên rừng. Điều đó sẽ giúp hắn dễ dàng đuổi kịp họ.

David liếc nhìn gờ đá trước mặt. Giờ anh chỉ còn thấy những con exadon màu sắc lòe loẹt. Những con khác hoặc đã bỏ chạy hoặc đã ngụy trang, chuẩn bị săn mồi ngay khi những tia sáng mặt trời cuối cùng tắt hẳn.
Chúng là loài săn mồi lợi hại. Không có ánh trăng, và bởi không đổ bóng trong đêm tối, chúng có thể tấn công bất cứ khi nào và ở bất cứ chỗ nào chúng chọn. David hy vọng chúng lười biếng hơn thế.
"Ta nên nhanh lên," Sonja lên tiếng.
"Đồng ý," David chuyển tầm nhìn, đánh dấu mục tiêu của anh.
"Anh nghĩ cách này hiệu quả chứ?"
"Chúng ta sẽ sớm biết thôi."
Sonja nằm rạp xuống bãi cỏ bên cạnh và bắt đầu nổ súng ngay sau phát súng của David. Vài giây sau, dòng sông đang chảy chậm chuyển sang ngầu đỏ.

Từ trên ngọn cây, Dorian nghe tiếng súng vang lên, nhưng mất vài giây hắn mới phát hiện ra nơi phát ra âm thanh đó: David và một phụ nữ châu Phi - ngụy trang gần như hoàn hảo - chỗ hàng cây đối diện, phía bên kia bình nguyên, đang nằm rạp xuống đất. Bọn họ đang nhằm bắn cái gì vậy?
Rồi Dorian nhìn thấy mục tiêu - những con thú to lớn, không đồ sộ như voi và không có vòi - ngoi lên từ lớp bùn vạch ranh giới giữa bình nguyên và dòng sông. Chúng gầm rú vì chảy máu.
Bọn họ hết thức ăn ư? Hay đang đi săn? Dorian băn khoăn. Hành động điên rồ này sẽ biến bọn họ thành con mồi. Dorian trèo xuống.
"Bọn họ ở chỗ hàng cây ngang bên kia bình nguyên. Nhanh lên, chúng ta có thể đánh úp," Dorian ra lệnh. Đám lính lập tức vào đội hình sau hắn và cả bọn ồ ạt lao vào đường mòn.

Mary nằm xoài trên giường, nhắm nghiền mắt. Cô không nhớ nổi mình đã bao giờ mệt đến mức này chưa. À, có thể là lần dỡ hành lý khi cô và Paul chuyển đến Atlanta. Vác đống đồ đạc của cô, cộng thêm của anh, lên xuống cầu thang khiến toàn thân cô rã rời.
Tại sao cô lại nghĩ đến chuyện ấy? Chỉ vì kiệt súc? Đó là quãng thời gian của niềm phấn khích và cả những điều chưa biết.
Mật mã. Họ sẽ sớm biết thôi.
Cô với tay qua khoảng hẹp ngăn cách hai giường, đặt tay mình vào trong tay Paul.
Anh nhẹ nhàng ngồi dậy. "Mọi chuyện ổn chứ?"
"Em mừng là anh đến tìm em, đưa em khỏi Puerto Rico."
"Anh cũng thế. Có lẽ giờ này nó đang chìm nghỉm rồi."
Bên ngoài lều, họ nghe thấy tiếng súng.

Milo phấn khích đến mức không thể ngủ hay ăn. Cậu ngồi bắt tréo chân trong căn lều bác sĩ Kate dựng từ chiếc hộp. Đó là điều kỳ diệu nữa của cuộc hành trình và cậu muốn tận hưởng từng khoảnh khắc. Cậu dám chắc mình đang nắm giữ một vai trò nào đó.

Từng giây trôi qua, Kate càng thêm chắc chắn rằng cô sẽ dành những giờ cuối cùng của mình bên David. Ngay lúc này và ngay tại đây, lúc cuối đời, tất cả đều trở nên rõ ràng, đâu là điều thực sự quan trọng, đâu là điều có ý nghĩa. Những mối quan hệ. Tình yêu. Cách cô sống. Cô thực sự là ai. Cô hồi hộp đợi anh quay lại.
Cô thiếp đi khi những phát súng đầu tiên vang lên.

David bắt đầu bò ngược về từ chỗ hàng cây, vừa kịp để giấu vị trí của họ, nhưng vẫn quan sát được đám sinh vật to lớn trong bùn, đang rú rít đau đớn vì trúng đạn. Sonja bò theo anh.
"Chúng hoặc chúng ta," David khẽ nói.
"Thường là vậy," cô đáp.
David chờ đợi, hy vọng đám exadon sẽ lao xuống và ngấu nghiến con mồi dễ dàng.
Khi chiều tà, nhìn những con vật to lớn dưới sông đằm mình trong bùn, David đã rút ra được nguyên lý: đám exadon đi săn vào ban đêm, chủ yếu nhờ tia hồng ngoại, nhiệt và chuyển động. Bùn và đất đóng vai trò lớp ngụy trang che chắn lũ quái thú đồ sộ khỏi đám exadon, cân bằng môi trường sinh thái, trừ những lúc có con lang thang trong đèm, hoặc trong trường hợp này là có con rít lên và nhổm dậy khỏi chỗ nấp vì đau đớn.
David quan sát xem có ánh sáng nào lóe lên không, bất cứ khoảnh khắc...
Con gần nhất trong đám quái thú đang rên rỉ vì máu tuôn xối xả, như thể cùng lúc bị ba con dao đâm xuyên sườn. Nó lăn lộn, giũ bùn văng tứ phía - có thể là một cơ chế phòng vệ bẩm sinh.
Những mảng bùn lớn nhỏ bay trong không trung, vài mảnh rơi xuống, nhưng nhiều mảnh lại lơ lửng.
Từ hư vô, những đôi cánh bắt đầu thành hình, tiếp đến là những cái đuôi dài và những cái đầu có sừng nhọn. David tận mắt thấy những con exadon bết bùn trong vẻ rực rỡ, đang xé xác hai con thú lớn. Nửa còn lại của cảnh tượng rùng rợn ấy khiến anh lo ngại hơn: ba con quái vật bay đang kéo lê con vật bị thương kia. Chúng bẻ gãy chân con thú và ghì nó xuống, nhấn móng vuốt sắc nhọn vào thân thể nó. Trước mắt anh lúc này là cảnh tượng đám exadon nhử những con thú đang sục bùn còn lại buộc phải chứng kiến cái chết của hai đồng loại.
David mong chúng có thể kháng cự, giữ được an toàn trong bùn.
Lũ exadon thông minh hơn anh tưởng - và tàn bạo hơn.
David bò ngược trở về, Sonja bò bên cạnh anh.
Đến khi không còn nhìn thấy cảnh đẫm máu ven sông nữa, họ mới đứng dậy và bắt đầu chậm chạp quay về nơi cắm trại.
Phát súng đầu tiên sượt qua vai David. Phát thứ hai trúng một thân cây khẳng khiu cách đó ba bước chân, khiến nó tan tác, rào rào trút những mảnh vụn lên David khiến anh ngã xuống. Anh lờ mờ nhận thức được Sonja đang bắn trả, tay cô đặt lên người anh, kéo anh lại để che chắn cho anh.

Dorian nhìn David ngã xuống, nhưng hắn vẫn tiếp tục bắn. Hắn không muốn chơi trò may rủi.
Người phụ nữ bắn trả, nhưng cô ta chỉ có một mình, còn bọn hắn có năm người.
Hắn có thể dễ dàng lấy mạng người phụ nữ và David, thậm chí dụ cho họ ra ngoài. Chắc chắn chỗ dựng trại nằm ở cuối con đường họ đã mở xuyên rừng này.
Dorian muốn tự mình bắn phát chốt hạ. Hắn muốn hoàn thành nó.
Hắn chỉ thị cho hai tay lính ở nguyên chỗ mỏm đá. "Tiếp tục bắn Vale và người phụ nữ. Giữ chân bọn họ. Tôi sẽ lo liệu khu trại và vị trí của bọn họ."
Dorian dẫn hai tay lính còn lại băng qua bình nguyên. Người phụ nữ bắn vài phát về phía bọn chúng, nhưng đạn chệch hướng rất xa - cô ta đang bắn bừa.

Trên đỉnh một sườn núi, Dorian lần đầu tiên chứng kiến cảnh tàn sát dưới sông. Những con quái vật có cánh mình đầy bùn đất đang xé xác bầy thú lớn thành từng mảnh trong hỗn độn của bùn và máu, cảnh tượng khiến ngay cả Dorian cũng kinh sợ. Đây là nơi nào?
Hắn tăng tốc. Hắn đã gần tới chỗ rừng thưa. Khi hắn nổ súng vào khu trại, David và người phụ nữ kia sẽ không còn lựa chọn nào khác ngoài tấn công, lộ diện trước hắn.