Thế Giới Atlantis

Lượt đọc: 147 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 42

❊ ❊ ❊

Ngày Lệnh Lưu vong được ký là ngày tồi tệ nhất trong ba mươi lăm năm cuộc đời Isis. Tâm trí cô đã không ngừng tranh luận làm thế nào để cô có thể thuyết phục hơn, trình bày dữ liệu khác đi và cô đáng lẽ đã có thể thắng Ares trong diễn đàn ra sao.

Xung quanh cô, thế giới đã thay đổi và không hề tốt đẹp lên. Sau cuộc bỏ phiếu, nỗi sợ lớn nhất vốn là sự trừng phạt từ người lao động đã không xảy ra, ít nhất là không chống lại giới trí thức. Chiến lược của Ares rất hợp lý. Các thủ lĩnh cách mạng lao động lập tức thả con tin và thực sự đã hướng sự tập trung vào nội bộ, quấy rầy bất cứ người lao động nào phản đối việc di dời cưỡng ép. Biện pháp của họ tàn bạo và các hãng thông tấn không ngừng đưa tin. Các thủ lĩnh chính trị thì ngó lơ. Một nhóm nhỏ trí thức tiếp tục biểu tình, nuôi hy vọng về một xã hội thống nhất. Những tiếng nói hầu hết đến từ thị dân không bị ảnh hưởng bởi các vụ bạo loạn hoặc khủng bố. Nạn nhân đã sống sót qua cuộc tàn sát thì lặng lẽ đếm từng ngày đến lúc lưu đày.

Một tuần sau bỏ phiếu, Lykos đến thăm Isis ở phòng thí nghiệm của cô, và ngạc nhiên thay, cảm ơn cô. Sau đó họ gặp nhau thường xuyên, và mỗi lần như vậy, cô đều mong chờ nhiều hơn một chút.

Cô luôn cung cấp một bản cập nhật từ phía mình. Những hạn chế đối với công nghệ tự động hóa đã được nới lỏng một chút, giúp giai đoạn chuyển đổi sau lưu vong của giới trí thức được dễ dàng hơn.

Qua từng chuyến thăm, có ít chuyện cần nói hơn, nhưng Isis vẫn trông ngóng các cuộc gặp. Cô lo sợ khi nghĩ đến ngày những con tàu sẽ đến chở những người lao động, rồi rời đi mãi mãi.

Trong một cuộc trò chuyện, khi Lykos đang miêu tả cách các thủ lĩnh lao động soạn điều lệ tiêu chuẩn của một người lao động, đột nhiên Isis nảy ra kế hoạch.

"Bọn họ đang sử dụng thu nhập, loại hình công việc, và thậm chí cả những gì cha mẹ chúng ta làm," Lykos nói.

"Có phải bọn họ đang cân nhắc về một định nghĩa gene?"

"Không."

"Họ đã xác định được thế giới di dời chưa?"

"Rồi. Tướng Ares và các nhóm đã khai thác nó. Nhưng tôi không biết nó ở đâu," Lykos đáp.

"Anh có tìm ra không?"

"Có thể."

Isis chia sẻ kế hoạch của mình, và khi cô nói xong, Lykos im lặng hồi lâu.

"Anh cứ suy nghĩ đi," Isis nói.

Ngày hôm sau, cô đến gặp Janus.

"Tôi đã cân nhắc kỹ. Tôi rất sẵn lòng tham gia Dự án Gốc."

Cô cảm thấy hơi tội lỗi vì lòng nhiệt tình mà cô chia sẻ với anh là bởi những động cơ khác nhau, nhưng chuyện đó sẽ giải quyết sau.

Ares nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ con tàu thăm dò xuống hành tinh xanh dương, xanh lá pha đỏ bên dưới. Những cỗ máy đồ sộ bò trên bề mặt, cuốn theo đất và ném những đám bụi đỏ vào bầu khí quyển. Những cỗ máy địa khai hóa đang chuyển dịch các ngọn núi, tạo ra một thiên đường cho những nguời Atlantis Lưu vong.

"Khảo sát địa chất đã hoàn thành, thưa Tướng Ares. Các mảng kiến tạo ở bắc bán cầu sẽ không gây trở ngại trong khoảng bốn nghìn năm nữa. Ta có nên để mặc chúng?"

"Không. Chúng không có khả năng ổn định trong bốn nghìn năm tới. Chuẩn bị chỗ nghỉ ngay lập tức." Cuộc vật lộn của một thảm họa toàn cầu có thể kích thích sự tiến hóa của họ. Điều đó sẽ rất nguy hiểm. Ares muốn họ có cuộc sống dễ dàng ở đây. Đó là điều cần thiết cho kế hoạch của gã.

Vào ngày di dời, Ares quan sát đội tàu vận tải từ đài quan sát mặt trăng. Những con tàu vươn đến tận ngôi sao trắng rực sáng ngoài xa, và cảnh tượng toàn bộ hạm đội khiến gã nghẹt thở. Gã cảm thấy rợn tóc gáy. Một suy nghĩ thống trị tâm trí gã: Ta đã thắng.

Dự án Gốc được khởi động một tuần sau khi hạm đội quay trở về từ nhiệm vụ vận chuyển những người Lưu vong cuối cùng. Lễ ra mắt thật hoành tráng. Các học giả và chính trị gia đã thổi phồng cuộc thám hiểm như sự mở đầu cho kỷ nguyên thám hiểm mới của người Atlantis - dưới chỉ đạo nghiêm ngặt của luật chống Serpentine. Nhóm các nhà khoa học sẽ nghiên cứu cuộc sống con người trên khắp Ngân hà của nó, trên các thế giới trong phòng tuyến khối cầu, cuối cùng làm sáng tỏ những bí mật của tiến hóa và chính Bí ẩn Gốc. Nhiều người tin rằng những đột phá có thể mang lại manh mối mới về cách Vòng Vây Serpentine xâm nhập vào Thể Nguyên và làm thế nào để đánh bại nó. Nhóm đã có cơ hội tiến hành nghiên cứu từng bị cấm, thậm chí chưa từng được nói đến suốt hàng nghìn năm. Janus đã đúng về một chuyện; dự án chính là nơi hoàn hảo để Isis tiếp tục nghiên cứu của cô. Nhưng đó không phải là động lực thực sự của cô.

Lần đầu tiên Isis tham quan con tàu khoa học đồ sộ này, cô đã bị choáng ngợp. Quy mô của con tàu cổ đại khiến người ta kinh ngạc. Nó chứa hàng trăm phòng thí nghiệm khoa học, và ở chính giữa là hai phòng vòm khổng lồ có khả năng thu thập toàn bộ những hệ sinh thải từ một thế giới. Con tàu đã được đóng trong những năm sau cuộc di cư và từng được sử dụng để tiến hành một cuộc khảo sát tổng thể về các ngôi sao và các hành tinh bên trong phòng tuyến khối cầu. Những tàu thăm dò và máy bay không người lái đã hoàn thành hầu hết công việc, song một nhóm nhà khoa học đã theo dõi con tàu này, nghiên cứu các thế giới có thể ảnh hưởng đến an toàn của người Atlantis. Họ đã sử dụng hai phòng vòm khổng lồ để mang về những tiêu bản thế giới hoàn chỉnh giúp các chuyên gia nghiên cứu về thế giới mới cho người Atlantis.

Hai phòng vòm khổng lồ từng được dùng để phục vụ khoa học trong quá khứ xa xôi giờ được sử dụng cho giải trí vào thời của Isis và Janus. Các công dân la hét trước cơ hội đến thăm các thế giới khác mà không cần rời đi. Mỗi khi Dự án Gốc ra mắt, một làn sóng đồn đoán mới lại nổi lên bàn tán về những gì họ sẽ mang về. Sự chú ý của công chúng giúp thu hút sự ủng hộ và tài trợ cho dự án, và Isis biết rằng đó là một động lực lớn cho phòng vòm. Cô cảm thấy động lực còn lại chính là mong muốn của Ares và hội đồng được định kỳ kiểm tra các nhà khoa học. Mỗi lần họ về nhà, một nhóm chừng hai chục các chuyên gia thuộc đủ lĩnh vực như bệnh truyền nhiễm, công nghệ nano và tâm thần học đã thực hiện một loạt bài kiểm tra nghiêm ngặt với một nhà khoa học. Song họ chưa bao giờ mang về thứ gì độc hại. Và sự quan tâm đến hai phòng vòm giảm dần sau mỗi lần trở về. Cuối cùng, các thế giới bắt đầu trông giống nhau, Janus và cả đội bắt đầu tìm kiếm những mẫu vật kỳ lạ hơn trong mỗi chuyến đi, một nỗ lực tuyệt vọng hòng khơi lại sự quan tâm từ công chúng. Một trận chiến thất bại. Những đám đông xếp hàng dài để được thăm các phòng vòm thưa thớt dần mỗi lần họ trở lại.

Qua nhiều năm, dữ liệu cũng bắt đầu giống nhau, và sự khác biệt giữa các chủng người hominid đem lại ít hứng thú hơn ở mọi thế giới.

Sự thờ ơ của công chúng cuối cùng cũng lây nhiễm sang nhóm nhà khoa học.

Họ bắt đầu với năm mươi nhà khoa học, được chọn lựa gắt gao từ hàng nghìn ứng viên. Janus đã mời Isis tham gia để giúp anh chọn đội của họ, khi ấy cô cảm thấy thực sự may mắn - nhiều ứng viên có kinh nghiệm hơn cô và có nhiều quyền hơn khi tham gia cuộc thám hiểm. Nhưng động lực của cô mạnh mẽ hơn của họ... và hoàn toàn khác.

Đội ban đầu là năm mươi giảm xuống còn hai mươi, sau là mười, năm và cuối cùng là hai: Janus và Isis. Cô không thể đổ lỗi cho họ. Các nhà khoa học đã lớn lên trong một thế giới nhộn nhịp, trong một môi trường xã hội đông đúc. Sự cô lập tuyệt đối của việc khám phá không gian sâu, ngủ đông nhiều năm và lặp đi lặp lại thí nghiệm tương tự khiến các nhà khoa học mất hết năng lượng. Và những ai không cảm thấy nhàm chán với nghiên cứu đều khao khát được trở về quê nhà Atlantis, nơi đang diễn ra thời kỳ phục hưng trí tuệ mới. Một kỷ nguyên mới của một xã hội thống nhất duy nhất là một sự cám dỗ mà không ai ngoài Janus và Isis có thể cưỡng lại. Họ thấy mình đơn độc, và cả hai đều mừng vì điều đó, mặc dù vì những lý do khác nhau.

"Cảm giác như chúng ta là hai người cuối cùng trong vũ trụ," Janus cảm thán. Trên màn hình quan sát phía sau, thế giới 1623 xuất hiện, một khối cẩm thạch tím, đỏ pha trắng. Nó lớn dần khi con tàu đến gần.

"Đúng vậy," Isis đáp lại. "Cũng là cách thức hoàn hảo nhất để chúng ta tiến hành nghiên cứu."

Janus đã một mình thu thập các mẫu vật ở 1632, hầu như không nói năng gì với cô trong suốt cuộc khảo sát dài ba tuần của họ. Isis biết cô đã làm tổn thương anh, nhưng nói dối còn tệ hơn. Cô đang để dành lời nói dối đến khi nhất thiết phải làm vậy, và cô sẽ phải làm thế sớm thôi.

Trong khi bọn họ đi vào khoang ngủ đông, Janus cuối cùng cũng phá tan tảng băng im lặng. "Hẹn gặp lại ở thế giới kế tiếp, Isis."

Cô gật đầu khi ống hồi sinh đóng lại, và màn sương bao lấy cô.

Thế giới kế tiếp, 1701, là thế giới cô đang chờ đợi. Nó chỉ ngay trong phạm vi.

Khi bước ra từ ống hồi sinh, Janus trở lại là con người cũ. Với họ, một vài giây đã tương đương với hai năm bên ngoài. Những Quả Chuông giãn-nở-thời-gian ở hai đầu con tàu, cùng với khoang ngủ đông, khiến việc xuyên thời gian và không gian dễ như trở bàn tay.

"Vài loài ngoại lai đã tiến hóa kể từ lần khảo sát đầu tiên," Janus nhận xét. "Hãy thử tàu Alpha Lander. Có thể là một cơ hội cho phòng vòm."

"Tôi đồng ý," Isis đáp. Cô kích hoạt thiết bị đầu cuối của mình và cuộn qua, tìm cớ để tẩu thoát. "Các tàu thăm dò trước cũng tìm thấy những tín hiệu của sự sống hóa thạch trên một trong các mặt trăng của bảy hành tinh. Tôi muốn dùng tàu Delta Lander để đi tìm một số mẫu vật."

Janus miễn cưỡng đồng ý, đoạn nói, "Chúng ta hãy duy trì liên lạc vô tuyến định kỳ."

"Dĩ nhiên rồi."

Isis đã chọn tàu Delta Lander vì hai lý do: nó là tàu đổ bộ duy nhất có khả năng du hành siêu không gian trong phạm vi gần, và nó có một bè hồi sinh.

Ở rìa hệ mặt trời, cô thực hiện cú nhảy cô đã đợi hai mươi ba năm: tới thuộc địa Lưu vong.

Màn hình quan sát bên trong tàu Delta Lander cho thấy một nền văn minh đang ngập ngừng tiến những bước đầu tiên. Những khu định cư vẫn còn quá nhỏ để nhìn thấy từ quỹ đạo, nhưng dưới màn hình phóng đại, cô thấy những trang trại ở ngoại ô của các thị trấn nhỏ. Những người Lưu vong đã dần tạo dựng một địa đàng của riêng họ, một thế giới rất khác thế giới quê nhà.

Isis đã thực hiện liên lạc vô tuyến, sắp xếp điểm hẹn, và đáp xuống bề mặt. Cô đẩy bè hồi sinh ra ngay trước khi hạ xuống, đoạn đứng bên ngoài tàu đổ bộ và chờ đợi.

Địa điểm này là một địa hình đá chừng vài dặm bên ngoài một khu định cư nhỏ. Sau vài phút, Lykos ló ra từ một mép đá. Khuôn mặt trẻ con của anh chàng trông rắn rỏi và phong trần hơn, nhưng vẫn tỏa ra sự quyến rũ mà Isis khó có thể cưỡng lại.

Không nghĩ ngợi hay nói một lời nào, cô thu hẹp khoảng cách giữa họ và ôm chầm lấy anh, suýt nữa xô anh ngã nhào.

"Này này," anh nói, đẩy cô ra để nhìn cho rõ. "Cô chưa già đi một ngày nào."

Isis gật đầu về phía công trình chữ nhật cách đó vài bộ. "Các phòng ngủ đông kỳ diệu lắm. Rồi anh sẽ thấy."

Lykos ngắm kỹ công trình với vẻ nghi ngờ. "Nó là gì vậy?"

"Một bè hồi sinh. Những tàu lớn hơn thường phóng chúng ra nếu gặp nguy hiểm. Nếu bỏ mạng, phi hành đoàn sẽ hồi sinh ở đó và có thể được cứu."

Lykos lắc đầu. "Nó làm tôi nhớ tới thế giới cũ. Cuộc sống ở đây đơn giản hơn một chút."

Isis cảm nhận được điều gì đó trong giọng anh. Ngập ngừng? Sợ hãi? "Anh đang nghĩ lại về kế hoạch của chúng ta sao?"

"Không... chỉ là... Chúng ta đang xây dựng thứ gì đó tốt đẹp ở đây. Khi ta nói chuyện... hồi đó tôi nghĩ việc lưu vong sẽ hủy hoại ta. Nhưng chúng ta đã cùng nhau đến đây. Có sự thống nhất và mục đích rõ ràng."

"Điều đó sẽ không thay đổi."

"Với tôi đã là hai mươi năm. Kể lại cho tôi nghe đi."

Isis lấy ra một hộp nhỏ. "Đây là một virus sao chép ngược. Anh chỉ cần phát tán nó ở bất cứ đâu. Lý tưởng nhất là một khu dân cư đông đúc."

Anh nhận lấy ống xi lanh ánh bạc, "Nghe như thứ gì đó từ cuộc nổi loạn."

"Sẽ không còn khủng bố hay bệnh tật. Virus này sẽ đoàn kết dân tộc chúng ta lại, Lykos ạ. Chúng ta có thể sống cùng nhau trên một thế giới thống nhất - bất kỳ ai trong chúng ta. Một thế giới. Một dân tộc."

"Bằng cách nào đây?" Anh nhướng lông mày. "Giải thích đơn giản nhé."

"Nghiên cứu của tôi đã cô lập các gene điều khiển đòn bẩy tiến hóa. Tôi gọi nó là Gene Atlantis. Nó thực chất là một bộ gene và kích hoạt gene là một phần cực kỳ quan trọng. Liệu pháp sẽ chỉnh sửa Gene Atlantis cho tất cả mọi người trên thế giới này."

"Chúng ta sẽ thay đổi sao?"

"Một cách từ từ. Tôi sẽ thu thập những dự đoán định kỳ và tiến hành điều chỉnh nếu có bất cứ trục trặc gì. Những thay đổi sẽ không nhận thấy được. Chỉ là một thay đổi rất nhỏ trong não, đặc biệt là những vùng xử lý thông tin, giao tiếp và giải quyết vấn đề. Một ngày nào đó đây có thể được xem như hành động đưa mọi người lại gần nhau hơn." Isis chờ đợi, nhưng Lykos không nói gì. "Anh tin tôi chứ?"

"Tuyệt đối," Lykos nói, không chút do dự.

"Vậy gặp lại anh sau vài phút nữa." Cô mỉm cười. "Mười nghìn năm, giờ địa phương."

Trong quỹ đạo, Isis không thể ngăn mình dõi theo Lykos du hành ngược trở về ngôi làng nhỏ với ống xi lanh ánh bạc. Ngay trước khi màn đêm buông xuống, che phủ vùng sỏi đá đang giấu chiếc bè hồi sinh, Lykos mạo hiểm không trở lại đó và bước vào bên trong.

Isis thở mạnh ra. Cô vô cùng bồn chồn. Cô đã mở một lối tắt và trở về thế giới 1701 nơi có con tàu chính.

Janus lập tức nhận ra năng lượng mới mẻ của cô và phản hồi ngay. "Chắc hẳn cô đã có một hành trình tốt đẹp."

"Đúng vậy."

"Tôi cũng vậy. Tôi đã tải xong phòng vòm D. Cô sẽ không tin nổi đâu." Anh đưa ra một loạt hình ảnh trên màn hình. "Chúng là các bò sát bay có lớp da quang hợp. Chúng thực sự trở nên vô hình vào ban đêm khi đi săn."

"Ấn tượng đấy."

Bọn họ nói chuyện về cuộc triển lãm tới đây ở thế giới quê nhà, các chuyến tham quan sẽ phải được bảo vệ ra sao, và sẽ khơi dậy hứng thú cho dự án như thế nào, thậm chí truyền cảm hứng cho một nhóm các nhà khoa học mới mạo hiểm cùng họ.

Cuối cùng, Janus nói, "Sẵn sàng cho thế giới 1723?"

Isis gật đầu, và bọn họ lại bước vào các ống thủy tinh, màn sương dâng lên và thời gian trôi đi.

Dịch giả: Xuân Yến
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.