Thế Giới Atlantis

Lượt đọc: 147 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 23

❊ ❊ ❊

David ngồi bên chiếc bàn gắn liền bức tường màu xám, cố dùng tâm trí rã rời để hiểu tin nhắn từ Janus.

"Phát lại đi."

Từ chỗ ngồi trên chiếc giường hẹp phía sau anh, Kate dùng liên kết não bộ để phát video.

"Anh muốn làm gì?" Kate hỏi.

"Chúng ta nên chia sẻ thông tin với cả nhóm."

David nhận ra họ không có lựa chọn nào khác, và anh cảm thấy họ nên cùng nhau ra quyết định.

David đi vòng một lượt và tập hợp mọi người vào phòng thí nghiệm lớn hơn ở khoang cuối tàu tín hiệu. Kate đã lập trình để cửa luôn mở, và giờ cô đứng trong phòng cùng Milo, Mary, Paul và Sonja. David đã an ủi Sonja, thuyết phục rằng cô nên tận mắt xem đoạn phim. Anh ngồi ở tiền đồn tạm thời cạnh cổng, hướng mũi súng ngang lối vào về phía phòng kho trống.

Trước khi video bắt đầu phát, Paul bước lên trước màn hình và chỉ đích danh Kate. "Xin lỗi, nhưng tôi có thể nói vài lời không? Chỉ là tôi... không dám chắc bất cứ ai cũng nên xả đạn ở đây." Anh ta cố tình tránh ánh mắt của David.

"Tôi đồng ý," Mary lặng lẽ nói.

Sonja cứng người.

David quát to đáp trả bọn họ. "Nếu Dorian Sloane bước qua cánh cửa kia, tôi sẽ sẵn sàng xả đạn vào hắn. Chấm hết."

Mary hắng giọng, "À, tôi thấy hay là... ta nên xếp chồng những thùng kia ở cổng. Thế thì ta sẽ biết khi nào hắn xông vào, và anh có thể bắn vào cổng, theo cách đó, chí ít đạn cũng sẽ bật trở lại vào con tàu kia."

"Vậy là cô cho rằng," Sonja lên tiếng, "cổng sẽ truyền được đạn. Nếu không, họ sẽ đi qua kết cấu cửa ở trung tâm, nhốt chúng ta lại đây, và thế sẽ còn tệ hơn nhiều so với cái chết nhanh chóng vì giảm áp, đó là một giả định khác. Một con tàu tiên tiến thế này chắc chắn có thể chịu được các va chạm từ bên ngoài. Đây không phải địa bàn của tôi, nhưng tôi tin vũ trụ đầy những khối đá bay lớn nhỏ, một số di chuyển khá nhanh. Rất hợp lý khi tàu tín hiệu này được chế tạo để chống lại việc bị chọc thủng từ bên trong, nếu không, trong trường hợp thủng, cũng có thể khôi phục nhanh chóng."

"Tôi, ừm, chưa nghĩ đến điều đó," Mary nói, hai má đỏ bừng.

"Còn nhiều vấn đề cần nghĩ lắm," Sonja nói. "Và tâm trí tất cả chúng ta đều rệu rã. Còn nhiều ẩn số." Cô quay sang Kate. "Dĩ nhiên trừ phi những ẩn số này đều đã được biết rõ rồi."

"Ồ, chúng đều là những điều chưa ai biết." Kate vội đáp. Ký ức Atlantis của cô rất mơ hồ, và cô không biết tàu tín hiệu này có khả năng làm gì, bao gồm cả việc liệu nó có thể chịu được một trận hỏa lực hay không.

"Chị nói có một thước phim ạ?" Milo hỏi.

"Đúng. Đại khái thế." Kate khởi động màn hình lớn, video bắt đầu phát, và năm người trong nhóm lùi lại tạo thành đội hình bán nguyệt quanh màn hình.

Janus đứng trên đài chỉ huy của con tàu mà anh và người đồng nghiệp là nhà khoa học người Atlantis đã du hành đến Trái đất và ẩn mình ở phía bên kía mặt trăng, chôn vùi nó dưới hàng nghìn mét đất và đá mặt trăng. Janus tỏ vẻ rất nghiêm túc khi cất lời.

"Tôi là Tiến sĩ Arthur Janus. Tôi vừa là nhà khoa học vừa là công dân của một nền văn minh đã sụp đổ từ lâu. Nhiều năm trước chúng tôi đã phạm phải một sai lầm nghiêm trọng, và chúng tôi đã trả cái giá vô cùng đắt - bằng mạng sống của gần như cả dân tộc chúng tôi. Những thành viên còn lại đã trú ẩn ở đây, trên thế giới này, lẩn trốn, chờ đợi. Và chúng tôi đã lặp lại sai lầm của mình."

Con tàu rung lắc, các bảng điều khiển quanh đài chỉ huy đằng sau Janus nhấp nháy, nổ lốp bốp rồi tắt ngấm.

"Lời này tôi nói với các người, những kẻ hủy diệt thế giới của chúng tôi, những kẻ chúng tôi đã làm điều sai trái, xin đừng tiếp tục báo thù những cư dân của hành tinh này. Họ cũng chỉ là nạn nhân."

Lửa bùng lên bên kia đài chỉ huy một tích tắc trước khi video kết thúc.

"Ừ... ừm, vậy..." Paul mở lời. "Không hẳn là tin nhắn gửi tới đồng minh."

Mary cắn môi. "Làm sao ta biết được tin nhắn hồi đáp - tin nhắn mà ta nhận được - là phản hồi cho tin nhắn này? Và cô có biết tin nhắn nhận được là gì không?"

"Không," Kate đáp. "Thực ra, những nội dung cô nhận được đều đang trong quá trình truyền tín hiệu. Đôi khi tàu tín hiệu có dịch các tín hiệu đến, nhưng trong trường hợp này thì không." Màn hình thay đổi, hiển thị nhật ký truy cập của các tin nhắn đến và đi. "Đây là tin gửi đi của Janus, gửi từ tàu chính mười bốn ngày trước. Điều kỳ lạ là anh ấy định tuyến tới một phao liên lạc lượng tử..."

"Một phao liên lạc lượng tử?"

"Là một thiết bị chuyển tiếp mà người Atlantis dùng để quản lý lưu lượng thông tin liên lạc qua các khoảng cách xa. Gửi thông tin xuyên không gian không phải vấn đẻ, nó sẽ gấp không gian lại, tạo ra các lối tắt tạm thời và năng lượng cần thiết để thực hiện điều đó. Các phao thiết lập những lối tắt đó trong một tích tắc tắc và truyền dữ liệu đi. Có cả triệu phao như thế tạo thành một mạng lưới dự phòng."

Mọi người đều nhìn chằm chằm với vẻ trống rỗng, ngoại trừ Mary đang gật gù.

"Tại sao nó lại quan trọng?" Paul hỏi.

"Bởi nó đồng nghĩa với việc Janus đang che giấu nguồn gốc tín hiệu của mình - anh ấy truyền tin nhắn qua quá nhiều phao đến mức tôi không thể truy đích từ đây. Anh ấy rõ ràng không muốn người nhận biết tin nhắn đến từ đâu."

"Nhưng không hiểu sao họ vẫn lần ra được," Sonja lên tiếng.

"Có thể có, có thể không." Kate đáp. Cô đánh dấu vào dòng tiếp theo trong nhật ký liên lạc. "Hai mươi bốn giờ sau khi tin nhắn của Janus được gửi đi, một hồi đáp truyền đến. Hồi đáp này có mã truy cập của Atlantis, nên tàu tín hiệu cho phép nó truyền qua. Điều tôi thấy lạ là nó không chứa tin nhắn theo đúng mã hóa và định dạng Atlantis. Tin nhắn này rất... 'giống Trái đất' - nội dung đơn giản và quá lạc hậu so với kỳ vọng. Máy tính Atlantis thậm chí không thể đọc nổi."

"Như thể người gửi biết những người Atlantis đang lẩn trốn trong một thế giới kém tiên tiến hơn..." Paul gợi ý.

"Là mồi nhử!" David hét lên từ vị trí gần cửa.

"Đúng thế," Sonja nói. "Nếu đây là tin nhắn gửi đến một kẻ thù lớn, và bọn chúng không thể truy được nguồn gốc của nó, chúng có thể gửi một tin nhắn giả tới bất cứ thế giới khả nghi nào, hy vọng dụ được chúng ta xuất đầu lộ diện."

Paul gật đầu. "Hy vọng chúng ta sẽ hồi đáp, tiết lộ vị trí của ta hoặc hơn thế, vô hiệu tàu tín hiệu để chúng thấy chính xác những gì đang diễn ra trên Trái đất."

"Nó có địa chỉ của chúng ta trên đó," Mary nói, nhưng vội bổ sung, "mặc dù tôi đoán chúng có thể đã gửi một tin nhắn tùy chỉnh tới từng thế giới." Kate nghĩ phát hiện này đã giáng mạnh một đòn xuống người phụ nữ ấy, như thể niềm hy vọng nào đó cô ấp ủ cuối cùng đã tắt.

Paul day thái dương, đoạn rảo bước ra xa. "Tôi quá mệt để nghĩ thông. Chúng ta rõ ràng không thể hồi đáp, ít nhất là chưa, và cũng không thể vô hiệu tàu tín hiệu. Janus rõ ràng tin kẻ thù của người Atlantis vẫn còn đâu đó ngoài kia. Còn lại gì? Ta có thể làm gì?" Anh liếc mắt về phía cổng.

"Tôi nhất trí," Sonja lên tiếng. "Chúng ta mắc kẹt rồi."

Dịch giả: Xuân Yến
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.