Tình bạn và Tình yêu

Lượt đọc: 282 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
THƯ THỨ 15: LAURA tiếp lời.

❊ ❊ ❊

Khi chúng tôi đến thị trấn để ăn sáng, tôi đã quyết định phải nói chuyện với Philander và Gustavus. Ngay khi bước khỏi xe ngựa, tôi tiến thẳng đến cái giỏ, ân cần hỏi thăm sức khỏe của họ và bày tỏ nỗi lo âu trước hoàn cảnh ngặt nghèo mà họ đang gặp phải. Ban đầu, họ có vẻ khá bối rối trước sự xuất hiện của tôi, chắc hẳn là sợ tôi đòi lại số tiền mà ông nội đã để lại cho tôi — số tiền mà họ đã trơ trẽn cuỗm mất. Nhưng khi thấy tôi không hề đả động gì đến chuyện đó, họ liền mời tôi bước vào trong giỏ để tiện trò chuyện hơn. Thế là tôi vào trong, và trong khi những người còn lại trong đoàn đang ngấu nghiến trà xanh cùng bánh mì nướng bơ, chúng tôi lại tự chiêu đãi mình bằng một cách tinh tế và đầy cảm xúc hơn: một cuộc chuyện trò tâm tình. Tôi kể cho họ nghe mọi chuyện đã xảy ra trong đời mình, và theo yêu cầu của tôi, họ cũng thuật lại mọi biến cố trong cuộc đời họ.

“Như chị đã biết, chúng tôi là con của hai người con gái út mà Lãnh chúa St Clair có với Laurina, một cô đào hát opera người Ý. Cả hai mẹ chúng tôi đều chẳng biết chính xác cha chúng tôi là ai, tuy người ta vẫn đinh ninh rằng Philander là con của một gã thợ nề tên là Philip Jones, còn cha tôi là Gregory Staves, một thợ may đồ nịt ở Edinburgh. Nhưng chuyện đó cũng chẳng quan trọng, vì mẹ chúng tôi chưa từng kết hôn với gã nào trong số họ, nên máu mủ của chúng tôi vẫn thuộc hàng cổ xưa và thuần khiết nhất, chẳng chút hoen ố nào cả. Bertha (mẹ của Philander) và Agatha (mẹ của tôi) luôn sống cùng nhau. Cả hai đều chẳng giàu có gì; tổng số tài sản của họ ban đầu là chín ngàn Bảng, nhưng vì họ luôn tiêu xài vào tiền vốn, nên khi chúng tôi lên mười lăm, số tiền ấy chỉ còn vỏn vẹn chín trăm Bảng. Để tiện tay lấy dùng, họ luôn cất số tiền đó trong ngăn kéo của một chiếc bàn đặt tại phòng khách chung của chúng tôi. Không biết là do nó quá dễ lấy, hay do khao khát được độc lập, hoặc là do sự đa cảm thái quá (vốn là đặc điểm nổi bật của chúng tôi) mà tôi cũng chẳng rõ nữa, nhưng chắc chắn là khi vừa bước sang tuổi 15, chúng tôi đã cuỗm luôn chín trăm Bảng đó rồi bỏ trốn.”

“Sau khi có được chiến lợi phẩm này, chúng tôi quyết tâm phải quản lý nó thật tiết kiệm, không được tiêu xài hoang phí hay dại dột. Vì vậy, chúng tôi chia nó thành chín phần: một phần dành cho ăn uống, phần thứ hai cho đồ uống, phần thứ ba cho việc nhà, phần thứ tư cho xe cộ, phần thứ năm cho ngựa, phần thứ sáu cho người hầu, phần thứ bảy cho giải trí, phần thứ tám cho y phục và phần thứ chín cho khóa giày bạc. Sau khi đã lên kế hoạch chi tiêu cho hai tháng (vì chúng tôi dự tính tiêu chín trăm Bảng trong khoảng thời gian đó), chúng tôi vội vã tới London và thật may mắn, chúng tôi đã kịp tiêu sạch bách chỉ trong 7 tuần và một ngày, sớm hơn dự định tới 6 ngày. Ngay khi trút bỏ được gánh nặng của đống tiền đó một cách hạnh phúc, chúng tôi bắt đầu nghĩ đến việc quay về với mẹ, nhưng tình cờ nghe tin cả hai bà đều đã chết đói, nên chúng tôi bỏ ý định đó và quyết định đầu quân cho một gánh hát rong, vì chúng tôi vốn luôn có máu nghệ sĩ. Chúng tôi ngỏ ý và được nhận vào một gánh hát; đoàn của chúng tôi thực ra khá nhỏ, chỉ gồm gánh trưởng, vợ ông ta và hai chúng tôi. Tuy nhiên, ít người thì đỡ phải trả lương, chỉ có một bất tiện là kịch bản rất khan hiếm vì thiếu người đóng các vai. Nhưng chúng tôi không bận tâm đến những chuyện vụn vặt đó. Một trong những màn trình diễn đáng ngưỡng mộ nhất của chúng tôi là vở Macbeth, mà trong đó chúng tôi thực sự tỏa sáng. Gánh trưởng luôn tự mình đóng vai Banquo, vợ ông ta đóng vai Phu nhân Macbeth. Tôi đóng cả Ba Mụ Phù Thủy, còn Philander thì gánh vác mọi vai còn lại. Nói thật thì đây không chỉ là vở hay nhất, mà còn là vở duy nhất mà chúng tôi từng diễn; sau khi đã lưu diễn khắp nước Anh và xứ Wales, chúng tôi tới Scotland để biểu diễn nốt phần còn lại của Vương quốc Anh. Chúng tôi tình cờ đóng quân ngay tại chính thị trấn nơi chị tới và gặp ông nội chị đấy. Chúng tôi đang ở trong sân quán trọ khi cỗ xe của ông ấy tiến vào, và khi nhận ra chủ nhân qua phù hiệu trên xe, cũng như biết Lãnh chúa St Clair chính là ông nội mình, chúng tôi liền đồng ý sẽ cố gắng kiếm chác gì đó từ ông bằng cách tiết lộ mối quan hệ này. Chị biết đấy, kế hoạch đó đã thành công mỹ mãn. Sau khi có được hai trăm Bảng, chúng tôi lập tức rời thị trấn, bỏ mặc gánh trưởng và vợ ông ta tự diễn vở Macbeth, rồi nhắm hướng Sterling mà đi, nơi chúng tôi đã đốt sạch gia tài nhỏ bé của mình một cách hết sức huy hoàng. Hiện tại chúng tôi đang trên đường về Edinburgh để tìm kiếm cơ hội tiến thân trong nghề diễn; và đó, người chị họ thân mến của tôi ạ, chính là lịch sử của chúng tôi.”

Tôi cảm ơn chàng trai dễ mến vì câu chuyện thú vị của anh, rồi sau khi bày tỏ mong muốn anh được hạnh phúc và an yên, tôi rời khỏi chỗ ở nhỏ bé của họ để quay lại với những người bạn khác đang sốt ruột chờ đợi mình.

Những chuyến phiêu lưu của tôi giờ đã đi đến hồi kết rồi, Marianne thân yêu nhất của tôi ạ; ít nhất là vào lúc này.

Khi chúng tôi đến Edinburgh, Sir Edward bảo rằng với tư cách là con dâu của ông, ông muốn tôi chấp nhận khoản chu cấp bốn trăm Bảng một năm. Tôi đã cao thượng chấp nhận lời đề nghị ấy, nhưng cũng không thể không nhận ra rằng vị Nam tước thiếu thấu cảm này đưa ra khoản tiền đó là vì tôi là góa phụ của Edward, chứ chẳng phải vì tôi là một Laura tinh tế và đáng mến.

Tôi chuyển đến cư ngụ tại một ngôi làng lãng mạn ở vùng Cao nguyên Scotland, nơi tôi vẫn tiếp tục sống từ đó đến nay, và là nơi tôi có thể đắm mình trong nỗi cô độc u sầu mà không bị những chuyến thăm hỏi vô nghĩa làm phiền, để không ngừng than khóc cho cái chết của cha, mẹ, chồng và bạn thân của tôi.

Augusta đã kết hôn được vài năm với Graham, người đàn ông phù hợp với cô ấy nhất trong tất cả mọi người; họ quen nhau trong thời gian cô ấy ở Scotland.

Sir Edward, với hy vọng có người thừa kế tước hiệu và điền sản, đã kết hôn với Lady Dorothea cùng thời điểm đó. Những mong mỏi của ông đã được đáp lại.

Philander và Gustavus, sau khi tạo dựng được danh tiếng qua các buổi biểu diễn tại Edinburgh, đã chuyển tới Covent Garden, nơi họ vẫn tiếp tục biểu diễn dưới nghệ danh Luvis và Quick.

Philippa đã sớm trả nợ thiên thu. Tuy nhiên, chồng bà thì vẫn tiếp tục công việc đánh xe khách từ Edinburgh đi Sterling:—

Tạm biệt, Marianne thân yêu nhất của tôi.

Laura.

Hết.

Ngày 13 tháng 6 năm 1790.

Nguồn: Gutenberg
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.