Thời đi học là những ngày đẹp nhất trong đời bạn, RCSheriff đã tuyên bố như thế, song đó không phải là trải nghiệm cá nhân của Hugo Barrington. Cho dù anh ta có cảm giác là Giles, theo như cách bố anh ta nhận xét, “đã xoay xở tốt hơn trong mọi chuyện”.
Hugo đã cố quên đi những gì đã xảy ra vào ngày đầu tiên đến trường của anh ta, chừng hai mươi bốn năm trước. Anh ta được một cỗ xe lộng lẫy chở đến trường St. Bede, đi cùng với bố mẹ và anh trai Nicholas, người vừa được chỉ định làm trưởng khóa. Hugo đã òa khóc khi một cậu học sinh mới khác ngây thơ hỏi, “Có đúng ông nội cậu là công nhân bốc xếp ở bến tàu không?” Sir Walter luôn tự hào rằng bố ông đã “làm nên tất cả từ hai bàn tay trắng”, nhưng với những cậu nhóc tám tuổi, ấn tượng ban đầu lưu lại mãi. “Ông nội là công nhân bốc xếp! Ông nội là công nhân bốc xếp! Thằng mít ước! Thằng mít ướt!” những cậu nhóc còn lại trong cùng phòng ngủ hò hét.
Ngày hôm nay, cậu con trai Giles của anh ta sẽ được đưa tới St. Bede trên chiếc xe Rolls - Royce của Sir Walter Barrington. Hugo muốn đưa con trai anh ta đến trường trên chiếc xe của mình, nhưng bố anh ta nhất định không chịu. “Ba thế hệ của nhà Barrington đã được giáo dục tại St. Bede và Eton. Người thừa kế của tôi phải xuất hiện đúng phong cách”.
Hugo không buồn đề cập với bố anh ta rằng hiện tại Giles vẫn chưa giành được một chỗ tại Eton, và thậm chí có thể cậu nhóc đã có ý tưởng riêng của mình về nơi cậu muốn học hành. “Có Chúa chứng giám”, anh ta có thể nghe thấy bố mình nói. “Các ý tưởng chứng tỏ hơi hướng nổi loạn và những cuộc nổi loạn cần bị dẹp bỏ”.
Giles không nói gì kể từ khi họ rời nhà, cho dù mẹ cậu không ngừng quấn quýt với cậu con trai duy nhất trong suốt cả tiếng vừa qua. Emma đã bắt đầu khóc khi cô bé được cho biết là mình sẽ không được đi cùng bố mẹ và anh trai, trong khi Grace - lại là một đứa con gái nữa; và rồi anh ta cũng chẳng buồn thử thêm nữa - chỉ nắm chặt tay người bảo mẫu và vẫy tay từ trên bậc thềm trên cùng trong lúc chiếc xe bắt đầu di chuyển.
Hugo còn nhiều điều để nghĩ tới trong tâm trí hơn là về mấy cô con gái trong lúc chiếc xe chạy đi qua các tuyến đường đồng quê hướng về phía thành phố. Liệu có phải anh sẽ lần đầu tiên nhìn thấy Harry Clifton không? Liệu anh sẽ thừa nhận cậu bé là đứa con trai thứ hai mà anh vẫn muốn nhưng sẽ không bao giờ có được, hay anh sẽ không còn chút nghi ngờ nào ngay giây phút nhìn thấy cậu bé rằng cậu ta không thể là người cùng huyết thống với anh?
Hugo đáng ra cần cẩn thận tránh mặt mẹ của cậu nhóc Clifton. Mà liệu anh còn có thể nhận ra cô ta không? Mới đây anh vừa được biết cô ta hiện đang là nhân viên phục vụ tại tiệm cà phê Palm Court tại khách sạn Royal, nơi anh vẫn thường ghé qua mỗi khi có một cuộc gặp gỡ làm ăn trong thành phố. Giờ thì anh sẽ phải chú ý chỉ thỉnh thoảng ghé qua vào buổi tối, và ngay cả khi ấy, chỉ khi nào anh đã chắc chắn cô ta đã hết giờ làm.
Anh trai của Maisie, Stan Tancock, đã được thả sau mười tám tháng thi hành án trong bản án ba năm. Hugo không bao giờ thực sự biết chuyện gì đã xảy đến với thám tử thanh tra Blakemore, nhưng anh không bao giờ thấy lại viên cảnh sát kể từ sau bữa dạ tiệc tại nhà bố mình. Một viên thượng sĩ thám tử trẻ tuổi ra làm chứng trong phiên tòa xử Tancock, và anh chàng này rõ ràng không có chút nghi ngờ nào về chuyện ai là kẻ có tội.
Một khi Tancock đã bị nhốt an toàn sau song sắt, những lời xì xào về chuyện xảy ra với Arthur Clifton nhanh chóng lắng xuống. Trong một loại hình công việc nơi những tai nạn chết người là chuyện thường xuyên xảy ra, Arthur Clifton trở thành chỉ là một con số thống kê. Dẫu vậy, khi phu nhân Harvey làm lễ hạ thủy chiếc Maple Leaf sáu tháng sau đó, Hugo không khỏi nghĩ rằng Davy Jone’s Locker[1] có lẽ là một cái tên thích hợp hơn dành cho nó.
Khi những con số cuối cùng được đưa ra công bố trước hội đồng quản trị, công ty Barrington rốt cuộc bị thua lỗ 13,712 bảng cho dự án đóng tàu. Hugo không còn đề nghị họ tham gia đấu thầu bất cứ hợp đồng đóng tàu nào nữa trong tương lai, còn Sir Walter cũng chẳng bao giờ nhắc lại chuyện này. Trong những năm kế tiếp, công ty Barrington quay trở lại ngành kinh doanh vận tải biển truyền thống của mình, và tiếp tục làm ăn phát đạt.
Sau khi Stan bị chuyển tới thụ án tại nhà tù địa phương, Hugo đã cho rằng đó sẽ là lần cuối cùng anh nghe nói về người công nhân. Nhưng ít lâu trước khi Tancock tới hạn được trả tự do, ông phó giám đốc nhà tù Bristol gọi điện cho cô Potts đề nghị hẹn gặp. Tại buổi gặp mặt, ông phó giám đốc đề nghị Barrington cho Tancock lại công việc cũ, nếu không anh ta sẽ khó có hy vọng kiếm được việc làm. Thoạt đầu, Hugo lấy làm vui mừng trước tin này, nhưng sau khi cân nhắc suy nghĩ, anh ta đổi ý và cử Phil Haskins, chánh đốc công của mình, tới thăm Tancock trong tù và cho anh ta biết sẽ có lại việc làm cũ với một điều kiện: không bao giờ được nhắc đến tên Arthur Clifton. Nếu làm thế, anh ta có thể cuốn gói đi tìm việc ở nơi khác. Tancock mừng rỡ chấp nhận lời đề nghị, và sau từng ấy năm trôi qua, có thể thấy rõ anh ta đã giữ lời.
Chiếc Rolls - Royce dừng lại phía ngoài cổng trước trường St. Bede, người lái xe nhanh nhẹn ra khỏi xe và mở cửa sau. Vài cặp mắt hướng về phía họ, ánh mắt ngưỡng mộ xen lẫn ghen tị.
Giles rõ ràng không khoái sự chú ý cho lắm và nhanh chóng bước đi, làm cả người lái xe lẫn bố mẹ cậu chưng hửng. Mẹ cậu đuổi theo con trai, cúi xuống kéo tất lên cho cậu bé, trước khi kiểm tra qua bộ móng tay của cậu lần cuối cùng. Hugo dành thời gian để tâm quan sát khuôn mặt của vô số cậu bé, tự hỏi liệu anh ta có lập tức nhận ra ai đó anh ta chưa bao giờ gặp.
Và rồi sau đó anh ta trông thấy một cậu bé đi bộ lên đồi, không có bố hay mẹ đi cùng. Anh ta nhìn ra phía sau cậu bé, và nhìn thấy một người phụ nữ đang nhìn theo cậu, một người phụ nữ anh ta không bao giờ có thể quên được. Cả hai người họ hẳn đều đang tự hỏi liệu anh ta có một hay hai đứa con trai đến St. Bede nhập học ngày hôm đó.
❀ ❀ ❀
[1] * Cách diễn đạt có nghĩa là chết chìm.