Cú Săn Đêm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 50
Chương 50

❊ ❊ ❊

Người đàn ông vừa ngồi xuống bàn có có đôi mắt thông minh; anh ta có vẻ bình tĩnh và tự tin, nhưng Mia Krüger không thể nói chắc được anh ta là người như thế nào. Anh ta mặc sơ mi trắng và vét đen, toát lên dáng dấp của một doanh nhân, nhưng mái tóc điên rồ, đen ở hai bên với một mảng lớn màu trắng rủ xuống chính giữa, có vẻ rất mâu thuẫn với bề ngoài. Cô đã nhận ra vì sao anh ta có biệt danh đó, Chồn Hôi.

Bình thường, cô rất giỏi chuyện này, đọc vị người khác, nhưng người đàn ông trẻ này toát ra điều gì đó cô chưa gặp bao giờ. Anh ta mặc trịnh trọng như diễn viên. Như thể anh ta muốn trở nên đặc biệt và đã mặc bộ đồ này để được nổi bật giữa đám đông. Ngay sau đó cô nhận ra mình đã nhầm lẫn như thế nào.

Anh ta không quan tâm đến vẻ ngoài. Anh ta có thể thích mang dáng vẻ nào thì cứ theo dáng vẻ ấy, vì anh ta không quan tâm đến suy nghĩ của người khác. Anh ta là chính mình, và nếu ai có vấn đề gì với chuyện đó thì, chậc, mặc xác họ. Chồn Hôi nâng cốc bia lên môi và mỉm cười với cô từ phía trên vành cốc. Có lẽ do chất cồn, nhưng từ rất lâu rồi, đến mức Mia chẳng nhớ được, đây là lần đầu tiên cô có cảm giác người đàn ông này là người mà cô thật sự có thể, phải…

Cô không kết thúc suy nghĩ mà chỉ uống cạn cốc bia, lại đeo bộ mặt cảnh sát lên và để quyển sổ ghi chép cùng bút qua một bên.

“Vậy là cô không bận hả?”

Anh ta có hơi tự mãn, nhưng Mia không để tâm.

“Thật ra là có đấy,” cô nói.

“Tôi thường không làm việc này,” Chồn Hôi nói, lần đầu tiên rời mắt khỏi cô và nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ.

“Làm gì?”

“Nói chuyện với cảnh sát,’ anh ta mỉm cười, lại nhìn cô.

“Chúng tôi hiểu,” Mia nói. “Gabriel đã nói tương đối rõ ràng về Chuyện đó."

“Gabriel, phải.” Chồn Hôi thở dài, lại nâng cốc bia. “Cậu ấy đã đi về phía bóng tối…”

“Theo lời cậu ấy, anh mới là người đi về phía bóng tối,”cô nói khi người bồi bàn đặt mấy cốc đồ uống mới lên chiếc khăn trải bàn trắng giữa họ.

“Cậu ấy nói vậy à?” Chồn Hôi hỏi.

“Tôi tưởng anh mới là kẻ ác? Còn Gabriel là người đang giúp đỡ chúng tôi?"

“Tùy xem cô nhìn nhận theo cách nào.”

“Dĩ nhiên," Mia mỉm cười, uống một ngụm Guiness.

“Tôi thường không làm việc này.”

Chồn Hôi cởi áo khoác và cẩn thận vắt nó lên lưng ghế.

“Thôi được rồi. Vậy tại sao anh lại ở đây?”

“Xem như là vì lương tâm vẫy gọi đi. Hay, chính xác hơn, sự tò mò.”

"Sự tò mò?"

Chồn Hôi mỉm cười. “Cô giống hệt như tôi tưởng tượng."

“Và nó như thế nào?”

Đầu cô bắt đầu quay cuồng. Mia đã uống khá nhiều, nhung cô đang cố giữ kiểm soát.

“Sao ta không dừng chọc ngoáy nhau và đi thẳng vào vấn đề nhỉ?”

Chồn Hôi nhìn cô, và Mia lại có cảm giác rằng, nếu không phải cô đang làm việc, nếu người đàn ông trẻ bỗng dưng xuất hiện này không phải là người giữ vai trò quan trọng chí tử cho vụ án mà cô đang điều tra, cô rất có thể...

Cô bỏ ngang suy nghĩ đó.

“Chắc chắn rồi.” Mia gật đầu.

“Hai điều,” anh ta nói, uống thêm một ngụm bia.

“Sao?”

“Thứ nhất, " anh ta nói, nhìn cô, “vị trí của máy chủ."

“Nơi anh tìm được đoạn phim?”

“Phải, nhưng đầu tiên cô phải đồng ý với điều này," Chồn Hôi nói. “Rằng cô không biết gì và không thể làm gì."

“Tôi?”

"Tôi nói thế này không phải để ra vẻ bề trên với cô, nhưng đây là vấn đề kỹ thuật. Tôi biết cô là người giỏi nhất trong lĩnh vực của cô, nhưng tạm thời hãy đồng ý rằng tôi là người giỏi nhất trong lĩnh vực của tôi, được chứ?”

“Gabriel rất giỏi," Mia nói.

Chồn Hôi mỉm cười. “Phải, Gabriel rất giỏi, nhưng cậu ấy quá tử tế. Cô có biết hacker mũ trắng là gì không?"

“Không,” Mia nói.

“Được rồi. Vậy chắc có cũng không biết hacker mũ đen là gì?”

Mia lắc đầu lần nữa.

“Được rồi,” Chồn Hôi nói, uống hết cốc bia và nhìn cô. “Một chầu nữa thì sao?”

Mia gật đầu, và Chồn Hôi gọi bồi bàn.

“Được rồi, vậy anh tìm được đoạn phim ở đâu? Máy chủ ở đâu?” cô hỏi.

“Tôi không thể nói chắc," Chồn Hôi nói, uống cạn cốc bia.

“Tại sao không?"

“Bởi vì họ luôn che giấu nó. Hiểu biết của cô tới đâu?”

“Ý anh là sao?”

“Cô hiểu biết máy tính đến mức nào?”

Mia quyết định ngừng uống.

“Rồi, hãy giả vờ như tôi không biết gì. Anh sẽ giải thích với tôi như thế nào?"

“Máy chủ nơi tôi tìm được đoạn phim,” Chồn Hôi nói, uống thêm ngụm bia. “Hãy xem như nó được đặt ở Nga.”

“Được rồi?”

“Nhưng không phải vậy,” người đàn ông trẻ với mái tóc sọc lại mỉm cười, và cô có thể thấy anh ta hơi say.

“Cô có biết gì về gương không? Về địa chỉ IP ma?”

“Không biết gì.” Mia mỉm cười, tập trung vào cây bút và cuốn sổ ghi chép.

“Ta có thể giấu máy chủ đi.”

“Vậy là anh không biết anh tìm thấy nó ở đâu?”

“Có và không,” anh ta nói, uống thêm một ngụm bia. “Bất kể có cố gắng giấu kỹ thế nào, họ vẫn để lại dấu vết, và những thứ ít ỏi tôi tìm được ở Na Uy xuất phát từ một căn nhà tại St Hanshaugen.”

“Máy chủ ở đó, ở St Hanshaugen? Đó là nơi anh tìm được đoạn phim à?”

Mia không đụng đến cốc bia trên bàn.

“Ullevålsvein số 61. Tôi đã kiểm tra rồi. Nó từng là một hiệu sách.”

“Một hiệu sách?”

“Sách cũ.”

“Nhưng bây giờ?" Mia giục anh ta.

“Phải, chính xác, nó từng là, nhưng giờ ở đó chẳng có gì.”

“ Anh đã kiểm tra rồi?”

“Phải, họ từng bán sách cổ. Sách cũ. Sách về huyền thuật, theo tôi thu thập được. Cô biết đó, Satan giáo, đại loại thế."

Anh ta mỉm cười tinh quái sau cốc bia.

“Nhưng nó đã đóng cửa? Giờ ở đó không có gì hết?”

“Hoàn toàn không có gì.” Chôn Hôi gật đầu chậm rãi. “Nhưng..."

“Sao?”

“Chứng cứ không rõ ràng. Có thể nó chỉ là một sự đánh lạc hướng nữa."

“Được rồi,” Mia nói. “Còn cái thứ hai?”

“Cái gỉ?”

“Anh nói có hai điều, thứ nhất và thứ hai?”

Chồn Hôi đặt cốc bia lên tấm khăn trải bàn trắng. “Phải. Và đó là phần tệ nhất.”

Mia không biết phải nghĩ gì. Chồn Hôi có vẻ khá say, dù anh ta mới uống vài cốc.

“Sao?”

“Cô đã xem đoạn phim, phải không?“ anh ta nói, rướn người qua bàn về phia cô. “Các cô đã - ý tôi là, cảnh sát ấy - phát hiện ra nó thực chất là về cái gì chưa?”

“Ý anh là sao, đoạn phim thực chất là về cái gì nghĩa là sao?”

“Các cô chưa phát hiện ra, đúng không?"

“Tôi không biết. Nếu chúng tôi chưa phát hiện ra thì sao?”

Người bồi bàn lại đến. Đây là lần gọi cuối cùng trước khi đóng cửa, nhưng Mia đã vẫy tay bảo anh ta đi.

“Đoạn phim cô gái trên cái bánh xe cô đã xem nó chưa?”

Hình ảnh chàng hacker tóc sọc bên kia bàn bắt đầu quay cuồng, và Mia mừng là mình đã dừng uống.

“Tất nhiên. Vậy điều thứ hai là gì?" Mia nói khi ánh đèn trong quán bar xung quanh họ được bật lên.

“Cái gì?” Chồn Hôi hỏi, mắt anh ta giờ đờ đẫn.

“Điều thứ hai?" Mia nhắc anh ta. “Nếu máy chủ là điều thứ nhất, điều thứ hai là gì?”

Chồn Hôi đặt chiếc cốc cạn xuống khăn trải bàn trắng trước mặt cô.

“Nó không phải một đoạn phim,” anh ta nói với cặp mắt đẫm lệ.

“Ý anh là sao?"

“Nó không phải một đoạn phim," Chồn Hôi lại nói, nhìn cô.

“Tất nhiên nó là một đoạn phim chứ.”

“Không. Nó được trích ra từ một đường truyền trực tiếp.”

“Cái gì?”

“Đó là một buổi truyền hình trực tiếp. Trực tiếp.”

“Anh đang nói cái gì?”

Chồn Hôi ngước mắt khỏi bàn và nhìn vào cô với vẻ nghiêm túc. “Họ quay cô ấy chiếu trên Internet. Trưng bày cô ấy."

“Cái gì?" Mia thốt lên, đúng lúc người bồi bàn đến bảo họ đã đến giờ đóng cửa, họ phải đi thôi.

“Nó được chiếu trực tiếp," Chồn Hôi lại nói. “Ai đó đã thu hình cô ấy trong một khoảng thời gian, chiếu trực tiếp trên Internet, có lẽ là để kiếm tiền.”

“Nhưng bằng cách nào?” Mia hỏi, khi người bảo vệ tiến về phía họ.

“Đến giờ về nhà rồi,” người bảo vệ mỉm cười thông báo.

“Tôi sẽ tìm ra anh bằng cách nào?" Mia nói khi họ đã ở ngoài trời trên vỉa hè lạnh lẽo tại Hegdehaugsveien.

Chàng hacker khoác áo lên và kéo mũ trùm tai khi một chiếc taxi trống đỗ lại phía trước họ.

“Cô sẽ không tìm ra đâu,” Chồn Hôi nói, nháy mắt với cô.

“Phải, nhưng...?”

“Tøyen,” chàng hacker nói với tài xế taxi trước khi chui vào ghế sau và đóng cửa lại.

y trên một thảm lông cú. Rồi ai đó đã đánh cấp nguyên cả bộ sưu tầm cú Na Uy.” “Ta sẽ phải xem xét chuyện đó. Ngay lập tức.” Munch lại gật đầu, vẻ nghiêm trọng. “Làm tốt lắm, Ludvig. Mia, cô đến đó được không?” Mia Krüger dường như vừa bị c
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Samuel Bjork

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.