Kawaguchi Co-op là một tòa chung cư bốn tầng cũ kỹ với hai cửa hàng nhỏ ở tầng trệt, biển hiệu của chúng trưng ra ngay mặt tiền. Một cửa hàng phục vụ xuyên đêm trông sạch sẽ sáng sửa, rõ ràng vừa được tân trang, cửa hàng còn lại là một tiệm cà phê có tên gọi Bacchus nhìn ra đường với những ô cửa sổ phủ màu xám xịt.
Cuộc điều tra chớp nhoáng trước khi đến gặp chủ tòa nhà. Cậu bé đứng quầy thu ngân ở cửa hàng mở xuyên đêm có vẻ nhanh nhẹn, nhưng Honma quyết định bắt đầu từ tiệm cà phê Bacchus trước. Nhân viên những cửa hàng phục vụ xuyên đêm thường đổi ca. Bọn họ đa phần là “cú đêm” hoặc ai biết việc người nấy và thường không nhạy tin, nhất là những việc xảy ra quanh khu vực. Một lần, trong một vụ trộm có vũ trang, Honma đã ghé qua vài cửa hàng quanh đó nhưng những người thu tiền hầu như chẳng nhớ chút nào về diện mạo các khách hàng, cứ điềm nhiên, mặc kệ những việc diễn ra ở ngoài phố.
Một tấm biển ĐÓNG CỬA treo bên ngoài tiệm Bacchus, nhưng cửa vẫn mở. Honma cất tiếng gọi khi bước vào. Một cô bé cùng một người đàn ông trung tuổi đang cười nói sau quầy thu tiền đánh mắt nhìn. Tay họ phủ bọt xà phòng đến tận khuỷu.
“Xin lỗi, tiệm chúng tôi vẫn chưa mở cửa,” người đàn ông nói giọng lào khào, cổ tay chùi lên mặt để lại một đường bọt trắng trên hàng ria được cắt tỉa gọn ghẽ.
Honma ngừng lại ngay cửa và trình bày: anh đang tìm ai đó biết một phụ nữ từng sống trong tòa nhà này. Liệu họ có thể chỉ giúp anh nên tìm chủ nhà hay người quản lý ở đâu không.
“Tôi là chủ nhà đây,” người đàn ông nói, lấy khăn lau khô tay trong khi bước ra, để lại mình cô bé với đám ly chén. “Anh bảo người đó từng sống ở đây, cụ thể là bao lâu rồi?”
“Năm 1990. Mới năm kia thôi. Tôi dám chắc cô ấy sống ở đây vào quãng tháng Tư. Phòng 401. Tên cô ấy là Shoko Sekine, làm việc ở quán bar.”
“Hừm.” Người đàn ông nheo nheo mắt, nhìn kỹ Honma một lượt. “Anh biết nhiều điều về cô ta nhỉ. Vậy anh là họ hàng của cô Sekine à?”
Honma lại “bổn cũ soạn lại”. Người đàn ông gật đầu rồi quay sang bảo cô bé đang rửa ly chén. “Akemi, con đi gọi mẹ xuống đây nhé? Bảo mẹ mang theo sổ sách cho thuê nhà nữa. Nhanh lên đấy!”
“Vâng vâng!” Cô bé nói rồi lao vút ra khỏi quầy, chiếc váy ngắn cũn để lộ cặp chân thon dài tuyệt đẹp. Vì vừa nghe và biết hai người này là bố và con gái, nếu không chắc anh đã nghĩ sai về họ.
“Mời ngồi!” Người đàn ông ngồi xuống, khoát tay về chiếc ghế bên cạnh. Ông ta lục túi tìm rồi châm một điếu thuốc. Honma chìa danh thiếp của anh ra. Người đàn ông lại sờ túi lần nữa, nhưng không tìm thấy hộp đựng danh thiếp.
“Chắc tôi hết danh thiếp rồi. Tôi tên là Konno,” ông ta nói, môi bập bập điếu thuốc.
“Xin lỗi đã quấy rầy anh. Chắc các anh sắp mở cửa hàng.” Lúc này cũng đã gần mười một giờ trưa.
Konno phá lên cười lắc đầu. “Chỗ chúng tôi phục vụ theo nhu cầu của khách là chính. Chỉ cần đặt phòng hát là sẽ được phục vụ tận răng.” Tiệm cà phê nhỏ này trông giống một quán bar hơn. Giá để ly treo đầy các thứ đồ lưu niệm, mặt trên quầy phủ màu đen nhánh. Một góc phòng phủ rèm kín bưng. Có lẽ ở góc đó họ đặt bộ dàn âm thanh nổi.
“Anh có nhớ chút gì về cô Shoko Sekine này không?”
“Ừm, thế này nhé, tôi không quản lý việc cho thuê nhà mà giao lại toàn bộ cho vợ. Bà ấy sẽ xuống ngay bây giờ đấy.”
Đúng lúc ấy Akemi trở lại, như đang dẫn đường. Tựa vào cửa sau của tiệm, cô bé gọi to: “Bố ơi! Mẹ bảo dẫn chú ấy lên. Mẹ suýt nhảy dựng khi con nói chú ấy là người thân của cô Sekine.”
Nobuko Konno ngồi trong một căn phòng chật hẹp, xung quanh ngổn ngang sổ sách. Ngoài tòa nhà này, gia đình bọn họ còn có hai công trình cho thuê khác, bà Konno một mình quản lý tất cả. Ông Konno dẫn Honma lên chỗ bà vợ, rồi quay xuống nhà luôn. Một tay dễ chịu nếu bớt đi một chút xầm xì trên mặt.
Vừa bắt đầu câu chuyện được một lúc, bà Nobuko đã lôi ra một thùng giấy to bằng cỡ thùng thường đựng hoa quả. Trên đó in tên công ty Roseline cùng biểu tượng bông hồng, tất cả đều có màu hồng. “Suốt thời gian vừa qua tôi phải giữ mấy món đồ này. Tôi không biết nên làm gì với chúng.” Bà vỗ nhẹ trên nắp hộp. “Cô Sekine bỏ lại khi chuyển đi, tôi thì không muốn vứt đồ của người khác.”
“Trong này có gì vậy?”
Bà Nobuko nhướng mày, cặp mày thanh tú không hề kẻ chì. “Thực ra cô ta bỏ lại tất cả đồ đạc khi rời đi. Tất cả.”
Honma hơi cúi nhìn. “Cô ta đi mà không nói năng gì cả à?”
Nobuko gật mạnh đầu. “Cô ta để lại một mảnh giấy nhắn. Nói rằng cô ta chẳng có gì khác ngoài vận rủi, nên sẽ lên Tokyo để tìm kiếm cơ hội mới. Nhờ tôi vứt hết đồ của cô ta đi. Ừm, tôi kể anh nghe nhé, gia đình tôi cho thuê nhà bao nhiêu năm nay rồi, nhưng đây là lần đầu tiên tôi gặp một khách trọ như thế.”
“Cô ta chỉ mang theo một túi hành lý thôi à?”
“Tôi nghĩ thế. Tôi cũng không rõ.”
“Vậy chị không gặp cô ta?”
“Không. Chúng tôi không sống ở tòa nhà này. Nhưng sáng hôm ấy có người nhét một phong thư ở hộp thư của tiệm. Cùng với chìa khóa phòng.”
“Việc đó xảy ra lúc nào vậy?”
Nobuko lấy ra một tập hồ sơ ngồn ngộn các loại giấy tờ, dòng chữ “Tiền cho thuê tòa nhà Kawaguchi Co-op” được viết trên giấy bằng bút chì. “Vào năm 1990, hai năm trước. Ôi trời, thật khó tin là chuyện đã lâu thế rồi!”
Shoko Sekine đã đến gặp vị luật sư vào ngày 25 tháng Giêng cùng năm đó. “Người thay thế cô vào làm ở Công ty Imai và thuê căn hộ Honancho vào tháng Tư.” Cuốn sổ hộ khẩu mới được đăng ký vào ngày 1 tháng Tư. Như vậy hai người phụ nữ đã đổi vị trí - hoặc cô Shoko thật đã biến mất... “Vào khoảng tháng Ba phải không?”
Nobuko lướt qua giấy tờ rồi gật đầu. “Đúng vậy, ngày 18 tháng Ba. Một ngày Chủ nhật. Như tôi nói lúc nãy đấy, sáng hôm ấy tôi tìm thấy lời nhắn cô ta để lại.”
Cô ta rời khỏi đây vào thứ Bảy. Vứt lại toàn bộ đồ nội thất và đồ đạc cá nhân, ra đi một mình, không chào chủ nhà đến một câu...
“Tôi xem qua lời nhắn của cô ta được không?”
“Xin lỗi, tôi không nghĩ tới việc giữ lại tờ giấy.”
Hừm, cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên, Honma nghĩ. “Cô ta có phải kiểu người mà chị muốn cho thuê nhà không? Hơi bừa bộn, hay...”
Nobuko nghiêng đầu như nhặt nhạnh những chi tiết trong trí nhớ. “Không, không hẳn. Bởi thế nên tôi khá bất ngờ. Ý tôi là thỉnh thoảng cô ta vứt rác ra ngoài vào ban đêm, hay bước chân lộc cộc khi lên cầu thang những lúc về khuya. Nhưng đó chỉ là những việc vặt mà thôi.”
“Cô ta có đóng tiền đúng hạn không?”
“Có. Đều như vắt chanh. Không hề trễ hẹn lần nào.”
“Cô ta làm ở một quán bar, tôi nghĩ thế. Điều này có gây phiền toái khi cô ta chuyển tới đây sống không?”
Nobuko mỉm cười. Nét cười nơi ánh mắt khiến gương mặt bà ta thêm phần xinh đẹp. “Nếu tôi để tâm đến những chuyện đó thì chắc sẽ chẳng có ai thuê nhà. Chúng tôi thu tiền ba tháng một và thảo hợp đồng với những điều khoản khá chặt chẽ. Vì thế nên nếu vẫn trong giới hạn, chúng tôi không can thiệp đến sinh hoạt của người thuê trọ dù ở nhà hay chỗ làm.” Bà Konno là một phụ nữ làm kinh doanh. Bà ta không hề trang điểm, hình như không nhận ra vẻ cuốn hút của chính mình. “Nhìn chung cô ta khá được. Một người ở trọ lý tưởng, tôi nghĩ thế. Mỗi khi gặp tôi, cô ta đều cất lời chào trước.”
Nhưng không hề báo trước, cô ta biến mất, để lại toàn bộ tài sản của mình.
Điều này không thể coi là một dấu hiệu tốt được, Honma nghĩ. Nếu Shoko thật đã bán đứt hộ khẩu của mình thì việc gì phải lặn mất tăm như thế? Ít ra cô ta cũng phải chào bà chủ nhà một tiếng chứ.
Ngày 17 tháng Ba hai năm về trước là ngày cuối cùng nơi này còn dấu vết của Shoko. Thế rồi ngay ngày đầu tháng tiếp theo, một phụ nữ khác bắt đầu sống tại Honancho với cùng cái tên ấy. Honma bắt đầu cảm thấy nôn nao trong người. Để ý thấy Nobuko vẫn đang nhìn mình nên anh quyết định hỏi về thùng giấy. “Tôi xem qua được không?”
“Tất nhiên rồi.” Nobuko đặt cái thùng lên bàn, rồi mở nắp ra. “Đồ nội thất tôi đã bán hoặc cho khiêng ra ngoài để người khác tới lấy. Nhưng mấy thứ này, ừm...”
Cũng chẳng có gì mấy. Ba cuốn băng cassette, năm đôi bông tai rẻ tiền. Một chiếc trâm cài đầu khảm ngọc trai trong một chiếc hộp nhỏ. Một cuốn sổ màu vàng ghi các khoản chi tiêu, chỉ mới viết được đúng một trang. Một tấm thẻ bảo hiểm y tế, hết hạn vào ngày 31 tháng Ba năm 1990, lấy địa chỉ căn hộ này. Thẻ khách hàng của một tiệm làm đẹp đã nhàu nát. Hai cuốn sách, đều là tiểu thuyết lịch sử. Một bản kiểm kê ngắn gọn thế thôi.
“Mấy cuốn băng cassette này...?”
“Băng nhạc, tôi đoán thế. Có lần con bé nhà tôi thử bật lên. Nó bảo hình như băng này thu lại chương trình radio.”
Ngoài ra, chỉ có một vài tờ báo lặt vặt. Một cuốn sách chỉ dẫn bìa mềm của một bệnh viện ở Tokyo có nhan đề “Gửi tới các bệnh nhân”. Bên trong kẹp một tờ hóa đơn xuất ngày tháng Bảy năm 1988 đề tên Shoko Sekine: Phí tư vấn bệnh nhân ngoại trú. Không có gì nổi bật ngoại trừ một số điện thoại viết nguệch ngoạc bên lề bằng bút bi.
“Số điện thoại này,” anh chỉ tay vào đó, “chị đã thử gọi chưa?”
Nobuko gật đầu. “Tất nhiên là rồi. Tôi nghĩ có thể đó là số của bạn cô ta.”
“Và kết quả là?”
Chị ta gõ nhẹ trên thùng giấy. “Đây là thứ tôi có được.”
“Hử?”
“Roseline. Một công ty nhận đặt hàng qua mạng. Tôi đoán là cô Sekine đọc được tin quảng cáo trong phòng chờ bệnh viện và ghi vội vào đó. Sau đó có lẽ bọn họ gửi danh mục sản phẩm tới cho cô ta.”
Honma lại nhìn trên nắp thùng các tông. “Đây là tên của công ty nhận đặt hàng qua mạng à?”
“Đúng thế, nhưng tôi nghĩ cánh đàn ông chuộng hơn. Bọn họ bán những ‘món riêng tư’, tất ngắn và các mặt hàng tương tự.”
“Món riêng tư?”
“À, chúng thường được gọi là quần xì,” chị ta vừa nói vừa cười.
Bên dưới cuốn sách hướng dẫn của bệnh viện là một tờ bướm quảng cáo đất nghĩa trang. Nghĩa trang Green Grove ở Utsunomiya.
“Có thể cô ta định mua một ô đất cho mẹ mình?” Nobuko nói ra những điều Honma đang thầm nghĩ trong đầu.
“Vậy chị biết về cái chết của mẹ cô ta?”
“Chắc chắn rồi. Khi cô ta chuyển tới đây sống, mẹ cô ta cùng ký hợp đồng thuê nhà, với tư cách là người bảo đảm. Vì thế cô bé Sekine nghĩ cần cho tôi biết khi mẹ cô ta qua đời.” “
“Vì một tai nạn, nếu tôi nhớ đúng?”
Nobuko có vẻ trầm lắng hẳn. “Hình như bà ấy bị ngã cầu thang ở gần nhà.”
“Ở Utsunomiya.”
“Đúng thế. Mẹ cô ta sống một mình ở đó. Vẫn ngày ngày làm việc. Bà ấy rất khỏe mạnh, tôi khá là ấn tượng.”
“Vậy còn cô Sekine, cô ấy bị xáo trộn trước cái chết của bà mẹ chứ?”
“Đúng vậy, sự kiện này là một cú sốc quá lớn. Có lẽ còn chấn động hơn vì bình thường hay mẹ con họ không hòa hợp cho lắm.”
Nghe không mấy hợp lý, Honma nghĩ. Nếu Shoko thật không gần gũi với bà mẹ và không có ý định trở về thì sao lại chọn sống ở thành phố Kawaguchi này, nơi chỉ cần một lần chuyển tàu là về đến nhà? Jun nói cô ta không thích kể về quê hương, nhưng đó là cô Shoko khác, kẻ giả mạo, người không hề muốn bén mảng lại gần Utsunomiya.
Honma đặt các món đồ trở vào thùng rồi hỏi, “Chị giữ giúp mấy thứ này thêm một thời gian được không?”
“Tất nhiên là được chứ. Nhưng tôi mong anh báo cho tôi khi tìm ra cô ta.”
“Tôi hứa.”
“Mọi thứ ở đây phải không?” Nobuko xem lướt thùng đồ một lượt.
Nghĩ một hồi, Honma hỏi, “Ừm, tôi mượn mấy cuốn băng cassette nhé?”
“Anh lấy đi thôi. Biết đâu có chút gì đáng nghe chăng.”
Bất chợt nhớ ra, Honma liền hỏi cầu may. “Chị có tình cờ thấy bức ảnh cũ nào trong phòng của cô ta không? Hoặc những thứ tương tự sổ lưu niệm thời cấp ba?”
Nobuko lắc đầu. “Không. Nếu có thì tôi đã giữ chúng lại rồi. Nhưng tôi nghĩ ảnh ọt là thứ người ta sẽ mang theo bên mình khi vội vàng rời đi, dù trong bất cứ hoàn cảnh nào. Anh không nghĩ thế à?”
“Tôi cũng đoán vậy.” Tiếp đó anh xin chép lại địa chỉ của mẹ Shoko mà Nobuko lưu trong tập hồ sơ.
“Nhân tiện xin hỏi, chị không có bức ảnh nào của cô Sekine sao?”
“Tôi e là không. Chúng tôi không tiếp xúc nhiều với những người thuê trọ.”
“Chị có biết người nào ở đây mà cô ta hay chuyện trò không?”
“Hừm...” Nobuko suy nghĩ hồi lâu. “Không có ai trong số đó còn sống ở đây cả. Đợt vừa rồi chúng tôi có một loạt người thuê mới.” Không nghi ngờ gì nữa, lại thêm một điểm cộng về tài quản lý kinh doanh của bà ta, càng nhiều người thuê trọ, càng thu được lắm tiền.
“Khi cô ta biến mất, chị có thử gọi tới nơi cô ta làm việc không? Lahaina, một quán bar ở Shimbashi, tôi đoán thế.”
Nobuko tư lự gật đầu. “Có chứ. Bọn họ cũng ngạc nhiên không kém tôi. ‘Gì cơ? Cô ta đi mất rồi á?’ Họ đã hỏi thế đấy.”
“Và quả thật, cô ta không xuất hiện trở lại nữa.”
“Đúng thế. Sang thứ Hai, vẫn không có dấu hiệu gì của cô ta, bọn họ gọi cho tôi. Cô ta còn khoản lương tuần chưa nhận, họ nói, liệu bọn họ có nên xóa tên cô ta không?”
Honma lại một lần nữa cảm thấy nôn nao. Giờ thì không còn gì có thể coi là nhầm lẫn được. Shoko thật đã biến mất vì những lý do riêng. Cô ấy đã bị thủ tiêu.
“Cô ta có bạn bè là đàn ông thỉnh thoảng ghé chơi không?” Honma líu lưỡi. Người yêu của cô ta chắc hẳn sẽ biết ít nhiều.
Nobuko lắc đầu. “Chúng tôi hoàn toàn không để tâm. Tốt hơn hết anh nên hỏi thăm ở quán bar cô ta làm.”
Bà ta nhẹ nhàng đứng dậy, bước lại phía cửa rồi giữ cho cửa mở. Khi đã ra ngoài, bà ta nhận xét, “Chắc là đau lắm nhỉ? Anh bị khớp à?”
“Không, một tai nạn thôi.”
“Vậy mà anh vẫn tự đi bộ đi tìm cô ta? Sao anh không báo cảnh sát cho nhàn thân? Chắc chắn bộ phận tìm người mất tích sẽ tiếp quản lập tức.”
Honma mỉm cười yếu ớt. “Tôi chắc họ sẽ làm nếu tôi yêu cầu... Dù sao thì chúng tôi vẫn sẽ làm được thôi.”
Bước vào tiệm cà phê, họ thấy ông Konno vẫn ở sau quầy, lúi húi pha cà phê. Cô con gái đang lau cửa sổ. Giờ cả ba người trong gia đình họ đã ở cùng một chỗ. Honma quyết định hỏi câu cuối cùng. Anh lấy tấm ảnh thẻ ra. “Nhà mình có ai từng gặp người phụ nữ này trước đây không? Quãng thời gian cô Sekine còn sống ở đây ấy.”
Đầu tiên là Nobuko, tiếp đó là Akemi, cuối cùng là ông Konno, nhìn cô nàng “Shoko” của Jun. Mỗi người trong bọn đều lắc lắc đầu rất khẽ, kiểu cách y hệt nhau khiến người ta dễ dàng nhận ra bọn họ là người một nhà.
“Được rồi. Cảm ơn cả nhà rất nhiều!”
Chiều đó, trên đường về nhà, Honma ghé vào cửa tiệm trước ga để nhờ phóng to tấm ảnh Polaroid. Chàng trai ở tiệm ảnh nhìn ngôi nhà ngói nâu sô cô la một lượt rồi dài giọng hỏi, “Cái của này là gì vậy?”
“Đấy là lý do tôi muốn phóng to nó lên. Để tìm cho ra.”
“Thật ạ? Vậy chú muốn lấy lại ảnh gốc ngay không? Cháu có thể đưa trả lại chú trong vòng, ừm, ba mươi phút. Ảnh phóng thì phải ngày kia mới xong.”
“Được, tôi chờ nửa tiếng vậy.”
Chiếc ghế trong tiệm khá nhỏ, bốn chân cũng đã lung lay cả rồi. Không có khách hàng nào vào trong khi anh chờ đợi. Nếu ngồi đây thì lạnh cóng mất. Không hề tính trước, anh bước ra ngoài, tiến lại bốt điện thoại công cộng trên phố gọi cho ông Mizoguchi. Một phụ nữ nghe máy. Chắc là cô nàng Sawagi thích sử sách.
Vị luật sư không có văn phòng. Ông đi công tác trong vài ngày. “Ông ấy sẽ về vào ngày kia.”
“Tôi muốn gặp ông ấy. Liệu có cơ hội cho tôi xin một cái hẹn được không?”
Ngừng một lúc. “Cháu rất tiếc. Lịch của ông ấy kín mít rồi ạ.”
“Tôi hiểu.” Honma thở dài nhưng không tỏ dấu hiệu nào muốn bỏ qua.
Sawagi lại cất điệu cười quen thuộc. “Luật sư Mizoguchi hay ăn trưa ở một chỗ. Đó là một quán mỳ gần văn phòng. Sao chú không thử ‘bắt cóc’ ông ấy ở đó nhỉ? Chú sẽ có cuộc trò chuyện tầm ba mươi phút.”
Quán đó có tên Nagase. Honma viết vội vàng đường đi, cảm ơn cô gái rồi gác máy, vừa lúc nhìn thấy cậu bé ở tiệm ảnh bước ra ngoài tìm mình.
Honma về tới nhà thì đã là hơn ba giờ. Không thấy bóng dáng Isaka đâu. Chắc anh ta đang dọn dẹp ở nhà khác, hoặc đi sắm sửa ít đồ. Honma đun ít nước để pha cà phê, rồi ngồi xuống chiếc ghế đẩu trong bếp, suy tính những bước tiếp theo.
Anh thử gọi cho bộ phận Điều tra. Anh không nghĩ sẽ được nối máy ngay, bởi chắc chắn người anh muốn tìm không có ở đó. Một thám tử đội khác trả lời. Anh cập nhật vài ba tin tức mới, rồi gác máy và ngồi đó nhâm nhi cà phê.
Hai mươi phút sau mới có người gọi lại. Điện thoại đổ chưa hết một hồi chuông, anh đã chộp lấy ống nghe, một giọng cộc lốc vang lên, “Này, nhanh thế? Cậu vừa gọi từ dưới mộ đấy phỏng?”
Là Sadao Funaki. Bạn cùng lớp của Honma ở Học viện Cảnh sát, nhưng nghề nghiệp của hai người lại rẽ thành hai hướng hoàn toàn khác nhau, mãi đến cách đây hai năm Funaki được điều chuyển tới đội Cưỡng chế, ngay gần đồn của đội Honma. Hừm, cậu cảm thấy thế nào? Dù sao thì cả hai chúng ta đều bị tống tiễn bằng pháo lệnh còn gì.
“Tớ nghe bảo cậu gọi tới, nên phải ra ngoài. Không thể trao đổi ở đó khi mà mấy đôi tai cứ dỏng lên nghe ngóng. Có chuyện gì thế?” Funaki khá thấp nhưng đủ khỏe để hạ đo ván bất cứ ai mà bản thân không bị suy suyển gì, anh nói khá nhanh, giọng to mà trầm vang. Gia đình anh mấy đời nay đều kinh doanh ở Tokyo, bán ban thờ Phật ở khu vực phía Đông thành phố.
“Xin lỗi vì biết cậu bận, nhưng tớ có việc nhờ cậu giúp.”
Funaki khàn giọng, “Tớ sẽ xếp hồ sơ vào bàn của cậu, và làm giùm cho tới khi cậu quay lại.”
“Tuyệt quá, nhớ chuyển tin cho tớ trước tiên nhé. Cậu nghĩ có làm được ngay dưới mũi lão sếp không?”
“Không vấn đề. Lão già đó không để ý những gì diễn ra xung quanh đâu. Vậy có chuyện gì? Liên quan tới ngân hàng à?”
“Không, là Sở Lao động: Cùng với bộ phận cấp giấy tạm trú ở ủy ban phường.” Honma đọc ngày sinh và địa chỉ của Shoko Sekine. “Tớ cần danh sách những công việc cô ta từng làm. Nếu tớ không nhầm thì cậu sẽ thấy cùng một người nhưng đăng ký đến hai lần ở Sở Lao động với danh nghĩa lần đầu làm việc, ở hai công ty khác nhau.”
“Hiểu. Tên các công ty đó là gì?”
Công ty Cung ứng Máy móc và Thiết bị Imai và Công ty Thương mại Kasai, anh bảo với bạn. Funaki viết những địa chỉ đó, không cần anh phải nhắc lại lần nữa. Funaki lúc nào cũng nhanh nhạy như thế.
“Địa điểm thứ hai ở ủy ban phường nào?”
“Là một trường hợp hủy sổ hộ khẩu. Cũng người vừa rồi. Tớ muốn có thêm bản sao mẫu đơn xin hủy hộ khẩu của cô ta nữa.” Honma đọc địa chỉ thường trú của Shoko Sekine ở Utsunomiya trước khi bỏ hộ khẩu cũ.
“Yêu cầu cao phết đấy...” Funaki hơi hạ giọng. “Cậu định làm gì à? Tớ cứ nghĩ bác sĩ trị liệu không cho cậu ra đường chứ?”
“Tớ giúp đỡ một người họ hàng thôi. Người ta nhờ tớ tìm một người. Tớ không muốn làm phiền đâu, nhưng rồi mọi thứ cứ diễn tiến càng lúc càng lạ lùng.”
“Ý cậu là sao?” Funaki có thể nghe thấy tiếng Honma hít một hơi dài. “Nhiều điểm giống một vụ án à?”
“Ừm...”
“Thế sao cậu không quay lại đây đi? Đưa vụ này ra, tiết kiệm công sức của cậu. Việc gì phải một mình ôm đồm thế?”
“Thì tớ vẫn chưa tiến được là bao. Hiện giờ tớ muốn giữ bí mật đã.”
“Đã ai nói với cậu là cậu rất ương chưa?”
“Dù sao thì tớ cũng rất tiếc. Cậu giúp tớ lần này nhé.”
Có tiếng sột soạt, Honma đoán chắc hẳn Funaki đang vò vò đầu. Dấu hiệu cho thấy anh sẽ nhượng bộ. “Được rồi, được rồi, tớ chỉ hy vọng khi cậu nói ‘người họ hàng’ thì không phải để ám chỉ Makoto.” Funaki giống như một ông chú đáng mến của thằng bé.
“Không, không, không phải nó. Thực ra là một người họ hàng xa. Con trai anh họ của Chizuko. Cậu biết nên gọi cậu ta như thế nào không?”
“Cậu hỏi tớ đấy à?” Funaki nói. Khi cậu ấy định gác máy thì Honma đặt thêm câu hỏi nữa.
“Dạo gần đây cậu vẫn gặp bà mối đấy chứ?” Anh chàng Funaki bốn mươi hai tuổi còn độc thân và thỉnh thoảng vẫn đi tìm một nửa của đời mình.
Funaki phá lên cười. “Vẫn thế. Mới Chủ nhật tuần trước thôi. Bà ta sắp xếp cho mình gặp một góa phụ. Cô ấy có một thằng con đã hai mươi mốt tuổi rồi.”
“Cậu nghĩ cô ta có ‘cửa’ chứ?”
“Sao cậu đoán thế?”
“Nghe giọng cậu thì biết.”
“Nói dối nhé. Giọng tớ trước giờ lúc nào chả thế.” Funaki đột nhiên hạ giọng nghiêm túc. “Này, cậu bảo cậu đang đi tìm ai đó nhỉ?”
“Chuẩn.”
“Một phụ nữ?”
Rõ rành rành thế còn gì? “Đúng thế, nhưng...”
“Cô ta còn sống chứ?”
Honma ngừng lại. Như anh đã nói đấy, Funaki rất sắc sảo. Đến tám, chín phần mười là Shoko thật đã chết. Còn quá sớm để kết luận cô ta bị giết hay không. Chỉ có một điều chắc chắn, là người phụ nữ lấy tên của Shoko vẫn còn sống đâu đó.
Honma chậm rãi lên tiếng, như nói với chính anh. “Còn sống, nhiều khả năng là thế, và tớ phải tìm cô ta.”
Đường dây im lặng hồi lâu trước khi Funaki nói, “Thế thì cậu phải cẩn thận đấy”, rồi gác máy.
Honma đặt ống nghe xuống. Anh ngồi thêm một lúc, tựa vào bàn. Tiếp đó anh chật vật đứng lên, bước về phòng Makoto mượn của thằng bé cái đài. Anh mở một cuốn trong đám băng cassette của Shoko Sekine.
Đó là Top 40 bài hát, đa phần là các bản tình ca. Những giai điệu đã rơi vào quên lãng. Khi lắng nghe, anh nhắm mắt lại, gương mặt của Nobuko Konno lướt qua tâm trí anh.