Đến bệnh viện Ung Hoa, Cốc Thụy Đan bảo tài xế chờ dưới lầu, rồi cùng Đường Tiểu Chu xuống xe.
Đường Tiểu Chu lại một lần nữa nghĩ thầm, Cốc Thụy Đan không chỉ giấu tài xế chuyện Cốc Thụy Khang bị đánh, thậm chí đến việc vào bệnh viện thăm ai cô ta cũng không nói cho anh ta biết. Nếu không thì với tư cách tài xế của phó trưởng phòng, khi em trai cấp trên nằm viện, có lẽ anh ta cũng sẽ lên thăm hỏi một chút. Chuyện này lại một lần nữa khiến Đường Tiểu Chu nảy sinh nghi vấn. Phải biết rằng, Cốc Thụy Đan là một người phụ nữ tham tiền ham quyền, chuyện em trai nằm viện thế này, chắc chắn là cơ hội tốt để người khác gửi quà biếu, sao cô ta lại nỡ dễ dàng bỏ qua cơ hội đó?
Lúc cùng nhau lên lầu, Đường Tiểu Chu hỏi: "Rốt cuộc là chuyện gì? Có nghiêm trọng lắm không? Sao lại ầm ĩ đến mức phải nhập viện?"
Cốc Thụy Đan nói: "Họ đi kiểm tra môi trường ở một nhà máy, đó là doanh nghiệp không đạt tiêu chuẩn về môi trường, cấp trên đã ra hạn chót phải chỉnh đốn, có khả năng phải đóng cửa. Doanh nghiệp đó chắc tưởng họ đến để đóng cửa nhà máy nên đã kích động công nhân bao vây người thực thi pháp luật, cuối cùng xảy ra xô xát, làm bị thương hai người, Thụy Khang là người bị nặng nhất."
Đường Tiểu Chu lập tức biết Cốc Thụy Đan đang nói dối. Gần đây, trung ương ngày càng coi trọng công tác bảo vệ môi trường, cường độ thực thi pháp luật về môi trường tăng mạnh qua từng năm, anh rất rõ chuyện này. Tuy nói chuyện cơ quan môi trường cấp quận thực thi pháp luật với một doanh nghiệp nào đó đối với cấp tỉnh mà nói là chuyện nhỏ, nhưng nếu phát triển đến mức vây đánh người thực thi pháp luật thì lại là chuyện lớn, thuộc về sự kiện tập thể. Thứ mà cấp trên coi trọng còn hơn cả thực thi pháp luật môi trường, chính là các sự kiện tập thể, một khi xảy ra sự kiện tập thể sẽ phải truy cứu trách nhiệm theo từng cấp. Đối với các sự kiện tập thể, cấp trên có quy định nghiêm ngặt, bắt buộc phải báo cáo ngay trong thời gian đầu, nếu không sẽ bị xử lý nghiêm minh. Nói cách khác, nếu thực sự có chuyện như vậy xảy ra, Văn phòng Tỉnh ủy sẽ nhận được thông tin ngay lập tức. Tất nhiên, sự việc vừa mới xảy ra, báo cáo từ cấp dưới bị chậm trễ cũng không phải là không thể. Sở dĩ Đường Tiểu Chu lập tức khẳng định cô ta đang nói dối, hoàn toàn dựa vào sự hiểu biết của anh về con người cô ta.
Người nhà họ Cốc có một thói quen xấu, đó là nói dối vặt quá nhiều, đến mức những chuyện không quan trọng họ cũng thường dùng lời nói dối để đối phó. Trong những lời Cốc Thụy Đan nói, chỉ cần không liên quan đến chuyện đại sự, ít nhất có bốn mươi phần trăm là lời nói dối. Cô ta nói dối không phải vì tính cách mà là một thói quen, đôi khi, Đường Tiểu Chu thậm chí còn nghĩ đó là do di truyền, cha cô ta như vậy, anh chị em cô ta như vậy, bây giờ còn phát triển sang cả con gái Đường Thành Hề cũng y như vậy.
Khi họ đến phòng bệnh, mẹ, chị gái và chị dâu thứ hai của Cốc Thụy Đan đang ở bên trong.
Đây là một phòng bệnh riêng, điều kiện khá tốt, trong phòng có ghế sô pha, máy tính, còn có cả nhà vệ sinh và phòng bếp riêng. Cốc Thụy Bình đang ngồi trên ghế sô pha, biểu cảm trên mặt lộ vẻ bất lực, nhìn thấy Đường Tiểu Chu, chỉ gật đầu với anh một cái. Mối quan hệ giữa anh và người chị vợ này từ trước đến nay đều không tốt, nguyên nhân là vì bà ta luôn nói trước mặt Cốc Thụy Đan rằng Đường Tiểu Chu là kẻ nhà quê, trên người đầy mùi chua, mùi đất, mùi thô kệch. Ban đầu, khi bà ta nói những lời này, Cốc Thụy Đan kiên quyết không nghe, nhưng nghe nhiều rồi, dần dần cũng hình thành ảnh hưởng, nhận được sự đồng tình của Cốc Thụy Đan. Cứ như vậy, những lời này bắt đầu ảnh hưởng đến quan hệ vợ chồng của họ.
Đường Tiểu Chu biết tại sao bà ta lại nói mình như vậy, bởi vì cha anh lần đầu tiên và cũng là lần duy nhất đến nhà họ Cốc, hoàn toàn là một hình ảnh lão nông, gánh một đôi sọt vào thành phố tỉnh, quần áo trên người tuy không rách nhưng đã mòn đến trắng bệch. Lúc đó, Đường Tiểu Chu cảm thấy nhục nhã vô cùng, hận không thể đào cái hố mà chui xuống. Nhà họ Cốc tìm một ít quần áo cũ không mặc nữa nhưng cũng chẳng biết vứt đi đâu cho cha anh. Cha anh như nhặt được báu vật, mặc ngay trước mặt họ, quả nhiên trông hơn hẳn bộ kia của ông. Cha anh có chút không nỡ, định cởi ra ngay để thay lại bộ cũ của mình.
Cốc Thụy Bình nói: "Đừng cởi, đừng cởi, cứ mặc đi. Bộ quần áo đó của ông, hàng xóm nhìn thấy lại tưởng nhà chúng tôi có người đi nhặt rác đến đấy."