Khi nhận lấy chén trà, Vương Hội Trang để lại cho Đường Tiểu Chu cảm giác như đang mang ơn đội nghĩa. Ông ta gật đầu khúm núm trước mặt Đường Tiểu Chu, liên tục nói cảm ơn không ngớt, có lẽ vì quá kích động mà trán ông ta càng trở nên bóng loáng hơn. Đường Tiểu Chu thấy buồn cười, số lượng quan chức các cấp mà anh tiếp xúc cũng không phải ít, Vương Hội Trang đang đứng trước mặt đây dù sao cũng là cán bộ cấp phó sảnh, hơn nữa, với tư cách là phó thị trưởng, quyền lực còn lớn hơn cả phó sảnh trưởng thông thường. Là một vị quan lớn một phương, tại một thành phố có mấy triệu dân, không phải hô một tiếng là có người hưởng ứng, thậm chí là vạn người hưởng ứng hay sao. Tuy nói nhiều quan chức khi bước qua cánh cửa này, thái độ khác hẳn với khi ở bên dưới, nhưng cũng không đến mức phải khúm núm hạ mình như vậy.
Sau khi Đường Tiểu Chu ngồi xuống lại, anh hỏi: "Vương thị trưởng, ông có việc gì?"
Vương Hội Trang nói: "Tôi muốn nhờ cậu sắp xếp giúp, tôi muốn gặp Triệu bí thư."
Đường Tiểu Chu hoàn toàn có thể dùng giọng quan cách để từ chối: "Theo quy định, chuyện này ông nên tìm Dư thư ký trưởng." Nhưng lời vừa đến cửa miệng, anh lập tức nhận ra nói câu đó chẳng có ý nghĩa gì. Dư Đan Hồng là quan chức xuất thân từ Liễu Tuyền, thuộc cốt cán của phe Liễu Tuyền, những người còn làm quan được ở Liễu Tuyền hiện nay chắc chẳng có mấy người không có quan hệ mật thiết với ông ta. Vương Hội Trang đã đích thân tới tìm Đường Tiểu Chu, rõ ràng là không muốn đi con đường của Dư Đan Hồng, vì vậy anh nói: "Được thôi, tôi sẽ đề cập chuyện của ông với Triệu bí thư. Chúng ta liên lạc qua điện thoại nhé."
Đối với tất cả những người muốn gặp riêng Triệu Đức Lương, Đường Tiểu Chu đều sẽ nói như vậy, còn việc có thực sự báo với Triệu Đức Lương hay không, thì lại là chuyện khác. Không phải ai muốn gặp Triệu bí thư anh cũng sẽ báo cáo, anh còn phải cân nhắc xem Triệu Đức Lương có muốn gặp người này hay không. Hay nói cách khác, có những người, dù Triệu Đức Lương không hề nghĩ tới việc gặp, nhưng vì một lý do nào đó mà anh hy vọng Triệu Đức Lương sẽ gặp, thì cũng phải chuẩn bị sẵn lý do, tìm đúng thời cơ.
Người bình thường chỉ cần nghe anh nói câu này là chắc chắn sẽ đứng dậy cáo từ. Đường Tiểu Chu cũng đã chuẩn bị sẵn sàng, anh mở ngăn kéo, lấy chiếc phong bì ra rồi nói với ông ta: "Cái này, mời ông cầm về cho."
Vương Hội Trang không đi, cũng không chịu nhận lấy phong bì, hai người giằng co hồi lâu. Đường Tiểu Chu đành dùng chiêu cuối cùng: "Cái này dù thế nào tôi cũng không thể nhận, nếu ông không cầm về, thì tôi đành phải nộp lên trên thôi. Chắc ông cũng không muốn chuyện như vậy xảy ra đâu nhỉ?"
Thấy anh nói vậy, Vương Hội Trang đành phải cất phong bì vào. Thế nhưng ông ta vẫn không đi, vẫn ngồi đó.
Đường Tiểu Chu cũng không để ý tới ông ta, tiếp tục công việc của mình. Một lát sau, điện thoại reo, anh nhìn lướt qua số gọi đến, biết là Dư Đan Hồng. Anh nhấc ống nghe lên nói: "Thư ký trưởng chào ông, đến giờ đi rồi ạ?"
Dư Đan Hồng nói: "Xe đã xuống dưới lầu rồi, cậu xuống đây đi."
Đường Tiểu Chu đáp "Vâng" một tiếng rồi cúp điện thoại, sau đó lấy túi xách của mình, bỏ chiếc chén thủy tinh đã pha trà vào trong túi, đứng dậy nhìn Vương Hội Trang.
Vương Hội Trang biết anh sắp đi ra ngoài liền nói: "Cậu đi đi, tôi ngồi chờ ở chỗ cậu một chút."
Đường Tiểu Chu tức giận trong lòng nhưng đành phải nhịn xuống, cười nói với ông ta: "Vương thị trưởng, làm vậy không ổn lắm đâu nhỉ?"
Vương Hội Trang xua tay nói: "Không sao đâu, không sao đâu, tôi biết mà."
Đường Tiểu Chu nhìn quanh văn phòng rồi nói: "Tôi ở đây có rất nhiều tài liệu phải gửi cho Triệu bí thư, ông xem..."
Vương Hội Trang chắc cũng hiểu rõ, với hoàn cảnh hiện tại của mình, muốn gặp được Triệu Đức Lương tuyệt đối không phải là chuyện dễ dàng. Nếu Đường Tiểu Chu nhận một vạn tệ kia của ông ta, có khi vẫn còn chút cơ hội, nhưng đã không chịu nhận thì đúng là hoàn toàn hết cơ hội. Đằng nào cũng phải chịu kỷ luật, nếu không làm gì cả thì chỉ có đường chết, nếu có thể gặp được Triệu bí thư một lần, biết đâu ông ấy mềm lòng, còn có thể cho mình một cơ hội. Còn về phần Đường Tiểu Chu, chẳng qua chỉ là thư ký của Triệu Đức Lương, là một con chó của Triệu Đức Lương mà thôi, mình tôn trọng cậu ta là vì tôn trọng chủ nhân. Vào thời khắc đặc biệt này, đến chủ nhân của cậu ta mình còn chẳng muốn tôn trọng nữa là, hà tất phải bận tâm đến cậu ta chứ?
Ông ta nói: "Tôi biết cậu đi sân bay đón Triệu bí thư, tôi cứ ngồi đây đợi Triệu bí thư là được."