Trần Vận Đạt nói: "Tiểu Chu, là Vận Đạt đây. Đồng chí Đức Lương tối nay có lịch trình gì không?"
Bí thư tối nay có sắp xếp gì, Đường Tiểu Chu tất nhiên không thể tiết lộ cho Tỉnh trưởng, nhưng lại không tiện nói thẳng, đành đáp: "Thưa thủ trưởng, ngài có việc gì cần sai bảo ạ?"
Trần Vận Đạt nói: "Tôi đang ở dưới lầu, nếu đồng chí Đức Lương tối nay không có sắp xếp gì đặc biệt, tôi sẽ lên ngồi chơi một chút."
Chuyện này khiến Đường Tiểu Chu hơi đau đầu. Triệu Đức Lương đã hẹn gặp Đinh Ứng Bình, tuy Đường Tiểu Chu không rõ Đinh Ứng Bình gặp Triệu Đức Lương vì chuyện gì, nhưng cuộc gặp gỡ giữa các vị lãnh đạo mà bị một lãnh đạo khác biết được thì quả thật không hay ho gì. Cậu đành nói: "Bí thư Triệu đi vệ sinh rồi, đợi lát nữa ông ấy quay lại, tôi sẽ hỏi xem sao."
Biết Triệu Đức Lương không thể ra ngoài nhanh như vậy, Đường Tiểu Chu tranh thủ gọi một cuộc điện thoại cho Nhậm Đại Vi, bảo cậu ta nhắn Bí thư Đinh đừng vội tới, ở đây mà đụng mặt Trần Vận Đạt thì không hay. Điện thoại vừa đặt xuống, Trần Vận Đạt đã xuất hiện trước cửa phòng cậu, cậu lập tức nhiệt tình đón tiếp. Trần Vận Đạt lại giống như hồi cậu còn làm phóng viên, chủ động vươn tay ra bắt. Thế nhưng cậu đã không còn sự đường hoàng tự tin như thời làm phóng viên nữa, thân người hơi cúi xuống, hai tay đưa ra bắt lấy tay ông ta, khi buông tay ra lại khom người thấp hơn một chút, làm động tác mời ngồi, đợi sau khi Trần Vận Đạt ngồi xuống, lại lập tức pha trà cho ông ta.
Tình nghĩa giữa Đường Tiểu Chu và Trần Vận Đạt, tính ra cũng không ngắn. Khi Đường Tiểu Chu mới được phân về tòa soạn, từng theo một phóng viên lão làng chạy địa bàn, khi ấy Trần Vận Đạt vừa mới tới làm Bí thư Thành ủy Liễu Tuyền, hai người cùng thực hiện một bài phỏng vấn chuyên sâu về Trần Vận Đạt, sau khi về, Đường Tiểu Chu là người chấp bút, viết một bài phóng sự dài kỳ, ca ngợi Trần Vận Đạt hết lời. Đó là bài phóng sự dài đầu tiên Đường Tiểu Chu viết, văn chương bay bổng, đầy nhiệt huyết. Bài viết này đã giành được danh tiếng rất tốt cho Trần Vận Đạt, vì vậy, Trần Vận Đạt đã cất công tới tỉnh thành để cảm ơn, nhét cho vị phóng viên lão làng kia một phong bao thật dày, còn Đường Tiểu Chu thì chỉ được ké một bữa rượu. Hết một năm thực tập, Đường Tiểu Chu không còn chạy địa bàn nữa, nên cũng không còn liên lạc với Trần Vận Đạt. Nhưng bốn năm sau, Trần Vận Đạt được điều tới tỉnh, đảm nhiệm chức Phó Tỉnh trưởng. Đường Tiểu Chu vừa hay lại phụ trách mảng Chính phủ tỉnh, thế là lại thường xuyên đi cùng Trần Vận Đạt. Mỗi lần có tin tức liên quan đến Trần Vận Đạt, Đường Tiểu Chu đều nỗ lực đặc biệt, luôn hy vọng có thể để lại ấn tượng tốt trong lòng ông ta, để mong thay đổi vận mệnh của chính mình. Thế nhưng thực tế, cậu luôn chỉ nằm mơ, mà giấc mơ này thì chưa bao giờ thành hiện thực.
Lúc này, Trần Vận Đạt ngồi trước mặt Đường Tiểu Chu, cứ như một người bạn cũ, giọng điệu trò chuyện vô cùng thân thiết. Ông ta nói: "Tiểu Chu à, vẫn là đồng chí Đức Lương có cách. Lúc trước, tôi vẫn luôn muốn điều cậu về bên cạnh, nhưng đồng chí Thế Luân cứ nói không chịu buông người. Ai, tôi hối hận quá, nhân tài tốt như cậu, tôi lại không giữ được bên mình."
Đường Tiểu Chu thầm nghĩ, nói hay hơn cả hát. Triệu Thế Luân là ai chứ? Ông ta chẳng qua chỉ là một con chó của Trần Vận Đạt ông thôi. Ông bảo ông ta đi hướng Đông, ông ta không dám đi hướng Tây. Nếu ông thực sự lên tiếng, ông ta còn dám không buông người sao? Lời này tất nhiên chỉ có thể nghĩ trong lòng, ngoài miệng lại nói: "Những năm qua, sự giúp đỡ của thủ trưởng dành cho tôi thực sự quá lớn, đi theo thủ trưởng, tôi đã học được rất nhiều thứ."
Trần Vận Đạt cười lớn một tràng, nói: "Cậu theo tôi thì học được cái gì chứ? Cậu là tốt nghiệp đại học chính quy danh tiếng, còn tôi là dân ngoại đạo."
Hai người đang vừa cười vừa nói, Triệu Đức Lương đi vệ sinh xong quay về, đi ngang qua cửa văn phòng Đường Tiểu Chu, nhìn vào trong một cái, tự nhiên thấy Trần Vận Đạt, liền bước vào trong, nói: "Đồng chí Vận Đạt tới rồi à."