Triệu Đức Lương và Dư Đan Hồng đều bảo ngày mai anh hãy đến đi làm, nhưng Đường Tiểu Chu lại chẳng hề nghe lời họ, anh đã quyết định, ngay từ bây giờ sẽ bắt đầu công việc.
Rời khỏi văn phòng của Triệu Đức Lương, anh xuống lầu đến cửa văn phòng của Dư Đan Hồng, cửa đang đóng, anh gõ cửa, bên trong không có tiếng trả lời. Anh nghĩ, chắc Dư Đan Hồng đã đến văn phòng của Phó bí thư Du rồi, bèn đứng đợi ở cửa.
Tòa nhà này, cầu thang bộ và thang máy nằm cạnh nhau, hành lang nằm ở chính giữa tòa nhà, hai bên hành lang đều có văn phòng. Sau này Đường Tiểu Chu mới rõ, phía bên cầu thang tầng hai này là văn phòng của Tổng thư ký và Ban thư ký, phía bên kia là văn phòng Tổng hợp Một. Khi anh đang đứng đợi Tổng thư ký ở hành lang, có một người từ văn phòng Tổng hợp Một bước ra.
Người này trông rất mảnh khảnh, khuôn mặt hốc hác, hốc mắt trũng sâu, đôi mắt lại tỏ ra rất có thần, dường như có một thứ ánh sáng đặc biệt chiếu ra.
Thấy Đường Tiểu Chu đứng đó, anh ta bèn đi tới hỏi: "Anh tìm ai?"
Đường Tiểu Chu nói: "Tôi đợi Tổng thư ký Dư."
Người đó lại hỏi: "Anh có việc gì không?"
Đường Tiểu Chu vừa định trả lời, Dư Đan Hồng đã xuống lầu. Dư Đan Hồng nói với người kia: "Thành Bằng, cậu tới đúng lúc lắm. Đây là Tiểu Đường, đồng chí Đường Tiểu Chu, thư ký của đồng chí Đức Lương."
Đường Tiểu Chu nhờ vậy mà biết, đây chính là người tiền nhiệm của mình, liền chủ động đưa tay ra, bắt tay với Vi Thành Bằng.
Dư Đan Hồng nói: "Cậu tới đúng lúc lắm, tôi đang định gọi người đi tìm cậu đây."
Vi Thành Bằng rất nịnh nọt nói: "Xin Tổng thư ký phân phó."
Dư Đan Hồng nói: "Từ hôm nay, đồng chí Tiểu Chu chính là thư ký của đồng chí Đức Lương, cậu và Tiểu Chu hãy bàn giao công việc với nhau đi."
Vi Thành Bằng giơ tay phải lên quá đầu, nói: "Kiên quyết chấp hành chỉ thị của Tổng thư ký."
Dư Đan Hồng nói: "Bớt cái giọng ba hoa đi. Vốn dĩ tôi muốn dẫn Tiểu Đường đi một vòng quanh phòng, giới thiệu cho mọi người biết. Tôi ở đây đúng lúc có chút việc, việc này, cứ để cậu lo đi."
Vi Thành Bằng nói không vấn đề gì, rồi cùng Đường Tiểu Chu đi về phía trước. Đến đầu cầu thang, dừng lại, hỏi: "Chúng ta bàn giao trước, hay là đi làm quen với đồng nghiệp trong phòng trước?"
Đường Tiểu Chu phát hiện, thái độ của Vi Thành Bằng đã thay đổi, không còn sự nhiệt tình như vừa rồi nữa, tỏ ra rất lạnh nhạt. Anh nói: "Tôi nghe theo trưởng phòng Vi."
Vi Thành Bằng cũng giống như Đường Tiểu Chu, đều là cán bộ ngạch phó trưởng phòng. Triệu Đức Lương mới tới tỉnh Giang Nam được ba tháng, anh ta làm thư ký cho Triệu Đức Lương cũng mới được ba tháng, vị trí còn chưa kịp ổn định, Triệu Đức Lương đã thay thư ký.
Vi Thành Bằng không nói thêm nữa, dẫn anh đến văn phòng ở tầng ba, giới thiệu sơ qua một số thiết bị bên trong, lại giảng giải đơn giản về những việc phải làm mỗi ngày cũng như cách xử lý các văn bản liên quan. Đường Tiểu Chu có một cảm giác, Vi Thành Bằng không mấy thiện cảm với mình, cái gọi là bàn giao, thực ra chỉ là làm cho có lệ. Anh vốn định xin chỉ giáo Vi Thành Bằng một vài điều, cuối cùng cũng vì thái độ của đối phương mà bỏ ý định đó.
Ở tầng ba không quá mười phút, Vi Thành Bằng lại dẫn anh xuống lầu, nơi đầu tiên bước vào là văn phòng của Hầu Chính Đức.
Hầu Chính Đức là phó trưởng phòng phòng Một, hiện đang chủ trì công việc của phòng Một. Hầu Chính Đức nói vài câu khách sáo, giọng điệu lại tỏ ra rất lạnh nhạt, hờ hững. Đường Tiểu Chu cũng có thể đoán được, Hầu Chính Đức không mấy hoan nghênh mình, ông ta với tư cách là phó trưởng phòng, đang chủ trì công việc của phòng Một, tự nhiên hy vọng được chính thức bổ nhiệm, Đường Tiểu Chu vừa tới, nếu như có thể ngồi vững vị trí thư ký của Bí thư Tỉnh ủy, hy vọng được bổ nhiệm của ông ta có lẽ lại trở nên mong manh. Hầu Chính Đức gọi một cuộc điện thoại, một lát sau, một người đàn ông trung niên ngoài bốn mươi tuổi bước vào. Hầu Chính Đức giới thiệu thay cho họ, đây là đồng chí Phùng Bưu, tài xế của Bí thư Triệu. Lại giới thiệu Đường Tiểu Chu. Đường Tiểu Chu bắt tay với Phùng Bưu.