Chuyện kiểu này đã xảy ra không biết bao nhiêu lần trên người Diệp Vân và Điền Linh Nhi, vì thế Tống Đại Nhân và Đỗ Tất Thư cũng chẳng để tâm. Trong mắt họ, đây chỉ là hai đứa trẻ không hiểu chuyện đang đùa nghịch trêu chọc nhau mà thôi. Vì vậy, Đỗ Tất Thư chỉ cười nhận lấy cái bát trong tay Diệp Vân để múc thêm cho cậu một bát cháo nữa, nhưng bát cháo này lại một lần nữa bị Điền Linh Nhi cướp mất.
Trước đây, dù Điền Linh Nhi có trêu chọc Diệp Vân thì cũng chỉ làm cùng một kiểu ở cùng một chỗ không quá một lần. Lần này, nàng lại cướp bát của Diệp Vân thêm lần nữa khiến ba người còn lại trong bếp hết sức ngạc nhiên, ánh mắt tràn đầy nghi hoặc nhìn nàng.
Bị ba người nhìn chằm chằm, Điền Linh Nhi cảm thấy cả người không được tự nhiên, khuôn mặt cũng ửng hồng. Tuy nhiên nàng không trả cháo lại cho Diệp Vân mà cầm lấy chiếc thìa từ bên cạnh, vẻ mặt kiêu kỳ nói: "Không phải đệ nói từ hôm nay sẽ bắt đầu cùng bọn tỷ làm công khóa nhập môn sao? Với cái tốc độ đó của đệ, chờ đệ ăn xong thì mặt trời cũng lên tới đỉnh đầu rồi. Nào, há miệng ra." Điền Linh Nhi vừa nói vừa múc một thìa cháo, thổi thổi cẩn thận rồi đưa tới trước mặt Diệp Vân.
"Sư tỷ!" Diệp Vân cảm thấy mũi mình hơi cay cay, một thứ gọi là cảm động đang nhè nhẹ vấn vít trong lòng cậu.
"Há miệng." Giọng điệu của Điền Linh Nhi rất bình thản, nhưng Diệp Vân lại thấy khóe môi nàng cong lên một độ cong xinh đẹp.
Mang theo đầy sự cảm động, Diệp Vân ăn một miếng cháo Điền Linh Nhi đưa tới bên miệng, nhưng giây tiếp theo cậu đã kinh ngạc há hốc mồm, bên cạnh cũng vang lên tiếng bát đĩa bị vỡ. Bởi vì sau khi đút cho cậu một miếng, Điền Linh Nhi lại tự mình ăn một miếng, trực tiếp làm ba người còn lại ngẩn người.
"Sư... sư tỷ, không phải tỷ nói... nói là đút cho đệ sao?" Diệp Vân hoàn hồn lại, nhìn thiếu nữ kiều tiếu trước mắt, lời nói cũng có chút lắp bắp.
"Ai bảo đệ là đệ? Tỷ chỉ là vì ăn không hết nên mới chia một nửa cho đệ thôi. Nào, à~ há miệng." Thiếu nữ nghiêng đầu, đầy vẻ nghi hoặc nhìn cậu.
Diệp Vân: "......", Cậu còn có thể nói gì nữa đây? Chỉ đành ngoan ngoãn há miệng. Nhưng tại sao trong lòng cậu lại thấy ấm áp, ngọt ngào thế này nhỉ.
Đỗ Tất Thư ôm ngực mình, đau khổ nói: "Thế phong nhật hạ, nhân tâm bất cổ a!"
"Sư huynh, huynh vừa nói gì thế? Đệ và tiểu Vân còn nhỏ, đệ mới mười hai tuổi, tiểu Vân mới sáu tuổi, huynh đã mấy chục tuổi rồi, lời huynh nói đệ nghe không hiểu." Điền Linh Nhi làm ra vẻ "đệ nghe không hiểu, đệ không biết huynh đang nói gì", nhưng lời nàng nói lại gây ra sát thương hàng chục vạn tấn cho Tống Đại Nhân và Đỗ Tất Thư.
Từ những đoạn đối thoại bàn luận về tuổi của Đại Hoàng giữa Điền Linh Nhi và Trương Tiểu Phàm trong nguyên tác, có thể biết rằng, những người như Tống Đại Nhân nhìn bề ngoài chỉ hơn hai mươi tuổi nhưng tuổi thật đều không hề nhỏ. Tống Đại Nhân chí ít đã hơn một trăm tuổi rồi. Bởi vì trong nguyên tác, Điền Linh Nhi nói: "Để muội tính xem, hình như lúc tứ sư huynh tới đã có rồi, đó là bảy mươi năm, không đúng, tam sư huynh từng nói lúc huynh ấy tới cũng đã có rồi, vậy là chín mươi bảy năm rồi." Tam sư huynh nhập môn đã chín mươi bảy năm, vậy nhị sư huynh và đại sư huynh nhập môn chắc chắn đã gần trăm năm. Cho nên câu nói này của Điền Linh Nhi gây ra sát thương cực lớn cho bọn họ. Dẫu sao bọn họ sống bao nhiêu năm như vậy rồi, tu vi thế mà vẫn không bằng một cô bé mười hai tuổi.
Nghĩ đến đây, Diệp Vân lại nghĩ đến Tề Hạo - kẻ đã cướp Điền Linh Nhi từ tay Trương Tiểu Phàm trong nguyên tác. Tề Hạo từng tham gia môn phái đại tỷ lần trước, mà môn phái đại tỷ thì một giáp (sáu mươi năm) mới tổ chức một lần. Cho dù lúc tham gia đại tỷ hắn mới mười mấy tuổi, thì hiện tại cũng đã gần bảy mươi tuổi rồi. Mà Điền Linh Nhi dù có tới lúc môn phái đại tỷ thì cũng chỉ khoảng mười tám tuổi. Đây rõ ràng là trâu già gặm cỏ non mà. Hèn gì trong nguyên tác, Điền Bất Dịch lại đối xử với hắn không ra gì, lần đầu gặp mặt đã đánh hắn bị thương, hơn nữa sau này còn trăm phương ngàn kế ngăn cản.
Nghĩ đến đây, Diệp Vân thầm đưa ra một quyết định: Tuyệt đối không thể để Tề Hạo dễ dàng lừa mất sư tỷ ngây thơ đáng yêu được. Nếu hắn dám giống như trong nguyên tác, vừa gặp mặt đã dẻo miệng, tặng quà này nọ, thì sẽ đánh gãy chân hắn luôn.
Đúng lúc Diệp Vân đưa ra quyết định này, Tề Hạo đang ngủ trên một ngọn núi khác bỗng dưng rùng mình một cái, vội vàng siết chặt áo trên người.
Một bát cháo không nhiều, hai người mỗi người một miếng là ăn xong ngay. Tuy nhiên do hai người tuổi còn quá nhỏ, giống như cảnh tỷ tỷ đút ăn cho đệ đệ bình thường, hoàn toàn không có chút ý vị ái muội nào.
Điền Linh Nhi bắt đầu tu hành từ lúc mười tuổi, năm nay nàng mười hai tuổi, cũng có nghĩa là nàng chỉ còn một năm nữa là không cần phải chặt Hắc Tiết Trúc nữa. Mà Điền Linh Nhi đã chặt Hắc Tiết Trúc hai năm chắc chắn có rất nhiều tâm đắc. Diệp Vân nhận lấy một con dao phát (dao chặt củi) nhỏ hơn một chút từ tay Điền Linh Nhi, mang tinh thần học tập "học đi đôi với hành", nghiêm túc thỉnh giáo Điền Linh Nhi về kinh nghiệm chặt trúc. Cậu không phải Trương Tiểu Phàm, nghĩ rằng đây chỉ là loại trúc bình thường chém một nhát là đổ.
Điền Linh Nhi không hề giấu nghề, dẫn Diệp Vân ra sau núi rồi bắt đầu cầm tay chỉ việc dạy cậu cách phát lực, dạy cậu làm sao để dùng lực ít nhất mà chém sâu nhất, dạy cậu làm sao để rút dao ra khỏi thân trúc một cách dễ dàng.
Trong cơ thể nhỏ bé của Diệp Vân vốn dĩ là linh hồn của một người trưởng thành, lại thêm việc trải qua hệ thống phạt mao tẩy tủy, thoát thai hoán cốt, cậu lại càng có khả năng "quá mục bất vong" (nhìn qua là nhớ), "quá nhĩ bất vong" (nghe qua là nhớ), cho nên rất nhanh đã nắm vững hết tất cả kỹ năng. Tuy nhiên có kỹ năng cũng vô dụng, vì sức lực của cậu quá nhỏ. Trương Tiểu Phàm dốc toàn lực chém xuống còn để lại được vết trắng trên Hắc Tiết Trúc, còn cậu dốc toàn lực chém xuống, ngoài việc làm tay mình chấn động đến đau nhức ra thì chẳng có tác dụng gì cả, cây Hắc Tiết Trúc kia đến cả rung rinh cũng không rung, khiến Điền Linh Nhi đứng bên cạnh xem mà cười nghiêng ngả.
Điền Linh Nhi cười một lúc lâu mới dừng lại, nói: "Tiểu sư đệ, đệ cứ ở đây từ từ chặt đi, tỷ vào trong đây. Buổi trưa tỷ sẽ quay lại đón đệ, đừng có chạy lung tung, có chuyện gì thì cứ hét lớn, tỷ sẽ qua đó ngay."
"Vâng, đệ biết rồi sư tỷ." Diệp Vân buồn bực gật đầu.
Diệp Vân biết Điền Bất Dịch bắt đệ tử nhập môn chặt trúc thực chất là để rèn luyện thân thể. Dẫu sao như loại pháp quyết "Thần Kiếm Ngự Lôi Chân Quyết", nếu không có một thân thể cường tráng, không cần người khác đánh mình, chỉ riêng dư ba của tia sét dẫn xuống thôi cũng đủ điện cho mình co giật cả người rồi, chứ đừng nói đến chuyện đánh bại địch nhân.
Đã là rèn luyện thân thể thì không nên sử dụng pháp lực trong cơ thể. Tuy nhiên Diệp Vân tuy rất có nghị lực, nhưng đáng tiếc thân thể cậu thật sự quá nhỏ, mới chặt được mấy nhát mà cánh tay đã bắt đầu sưng lên, đau nhức.
Diệp Vân hiểu rõ, thân thể mình thật sự quá nhỏ, hơn nữa còn đang trong giai đoạn sinh trưởng, chặt tiếp nữa rất dễ tạo thành tổn thương không thể vãn hồi. Tuy rằng chỗ Điền Bất Dịch chắc chắn có đan dược có thể hồi phục, nhưng làm vậy thì mất đi ý nghĩa của việc rèn luyện rồi. Ngay lúc cậu đang phiền não vì chuyện này, trong cơ thể lại đột nhiên tuôn ra một dòng nước ấm, nơi dòng nước ấm này đi qua, sự mệt mỏi của thân thể đều tiêu tan hết sạch.
"Đây, đây là pháp lực trong cơ thể mình!" Diệp Vân có chút não nề vỗ vỗ trán mình, lẩm bẩm: "Sao mình lại quên mất, mình có thể dùng pháp lực tư dưỡng thân thể mà, làm thế này không những giải quyết được vấn đề mệt mỏi, mà còn có thể không ngừng tu luyện mà không phải lo lắng vấn đề hấp nhập linh lực quá nhiều."
Tìm được phương pháp giải quyết, trong rừng trúc lại vang lên tiếng chặt chém đầy tiết tấu.