Hôm qua sau khi vô tình nhìn thấy Diệp Vân cùng Điền Linh Nhi sánh bước du ngoạn, Tề Hạo suýt chút nữa phát điên. Tuy nhiên, công phu dưỡng khí của hắn không tệ, dù giận đến mức muốn chết nhưng vẫn nhịn xuống được. Hắn quyết định không xem thường Diệp Vân nữa, vì thế lúc Diệp Vân tỷ thí, hắn đã đi tới dưới lôi đài. Thế nhưng khi nhìn thấy hai người trên đài qua lại chiêu thức vô cùng kịch liệt, hắn lại hậm hực vung tay bỏ đi thẳng, bởi vì hắn ở lại tiếp cũng chỉ là lãng phí thời gian.
Trận tỷ thí này kéo dài suốt gần nửa canh giờ, Diệp Vân mới nhân lúc nữ đệ tử kia pháp lực không đủ mà "miễn cưỡng" phá vỡ phòng ngự của đối phương, "vất vả" thắng được trận này.
Lôi đài của phe Diệp Vân là một trong những nơi kết thúc muộn nhất. Đợi khi hắn đến dưới đài mới phát hiện Điền Linh Nhi và những người khác đã ở đó. Hỏi ra mới biết, lần này ngoài Diệp Vân, Trương Tiểu Phàm, Tống Đại Nhân và Điền Linh Nhi, thì Hà Đại Trí cũng may mắn tiến vào vòng sau, khiến nụ cười trên gương mặt Điền Bất Dịch càng thêm rạng rỡ. Hiện giờ chỉ cần gặp người quen thuộc cùng thế hệ, ông đều tươi cười tiến tới chào hỏi, làm cho các vị trưởng lão, thủ tọa của những chi nhánh khác thấy ông đều phải đi đường vòng.
Sau hai vòng tỷ thí, sáu mươi bốn người giờ chỉ còn lại mười sáu người, mà trong mười sáu người này có tới năm người là của Đại Trúc Phong. Điều này làm cho Đại Trúc Phong phô hết thanh thế trong kỳ Thất Mạch Hội Võ lần này. Đặc biệt là Điền Linh Nhi, người vừa xinh đẹp, tu vi lại cao, có thể nói là đối tượng ngưỡng mộ của rất nhiều đệ tử Thanh Vân. Tuy nhiên đáng tiếc là kỳ Thất Mạch Hội Võ lần này còn có một người nhân khí cao hơn là Lục Tuyết Kỳ, và đối thủ trận tới của Điền Linh Nhi chính là Lục Tuyết Kỳ. Còn đối thủ của Diệp Vân, đúng như hắn dự đoán, chính là Tề Hạo.
Hôm nay mỗi lôi đài chỉ có hai vòng tỷ thí, cho nên đến tầm trưa là đã kết thúc. Tuy rằng tỷ thí đã xong nhưng Thông Thiên Phong lại càng thêm náo nhiệt, đâu đâu cũng thấy người tụ tập bàn luận về Hội Võ, và hai cái tên có hy vọng đoạt quán quân cao nhất chính là Lục Tuyết Kỳ và Tề Hạo.
Ngay lúc mọi người đang tụ tập từng nhóm bàn tán về trận tỷ thí ngày mai, Diệp Vân đã lặng lẽ mò vào Bích Thủy Đàm nơi Thủy Kỳ Lân cư ngụ.
Người ta thường nói nơi linh thú cư ngụ ắt có linh bảo. Thủy Kỳ Lân đã ở Bích Thủy Đàm mấy ngàn năm, toàn bộ Bích Thủy Đàm từ lâu đã không biết ngưng tụ bao nhiêu thủy linh chi khí khổng lồ. Diệp Vân không dám đụng vào chủ ý của chỗ thủy linh chi khí này, dù sao đây cũng là tài sản cá nhân của Thủy Kỳ Lân, nhưng hái vài cây thủy thảo dưới nước chắc là không sao chứ? Mặc dù tuổi của mấy cây thủy thảo này hơi dài, linh khí cũng có chút quá mức sung túc, hơn nữa hình như còn mọc ra vài thứ giống như vảy, nhưng Diệp Vân vẫn cố chấp cho rằng, nó vẫn chỉ là thủy thảo mà thôi.
Tranh thủ lúc Thủy Kỳ Lân đang ngủ, Diệp Vân lặn xuống nước hái được mấy cây thủy linh thảo. Thủy linh thảo đúng như tên gọi, chỉ sinh trưởng ở nơi thủy linh chi khí phong phú, còn công dụng của nó thì... loại thủy linh thảo đã biến dị sau khi ngâm mình trong hơi thở của Thủy Kỳ Lân thời gian dài có tác dụng thanh lọc huyết mạch cực kỳ tốt. Nó không chỉ là nguyên liệu đỉnh cấp để bồi dưỡng yêu sủng linh thú, mà còn là nguyên liệu chính của Huyết Khí Đan.
Huyết Khí Đan là một loại đan dược có thể tăng cường huyết khí cho cơ thể người, tuy hiệu quả không quá mạnh mẽ, thường dùng để bổ sung huyết khí tiêu hao của bản thân. Còn Diệp Vân hái những cây thủy linh thảo này đương nhiên là để bồi dưỡng Tiểu Kim.
Có lẽ là vì thủy linh thảo dưới nước quá nhiều nên Thủy Kỳ Lân hoàn toàn không để ý tới, hoặc cũng có thể là do Thủy Kỳ Lân ngủ quá say nên không hề phát hiện ra Diệp Vân, để hắn thuận lợi hái được thủy linh thảo rồi tìm nơi không người lên bờ lẻn về nơi ở.
Lần Hội Võ này Diệp Vân không mang Tiểu Kim theo, cho nên những cây thủy linh thảo này chỉ có thể đợi sau khi trở về Đại Trúc Phong mới cho Tiểu Kim phục dụng. Thế là sau khi về đến chỗ ở, Diệp Vân dùng hộp ngọc đựng thủy linh thảo lại, vì ngọc vốn là vật đầy linh tính trong thiên địa, dùng nó đựng linh dược linh đan có thể ngăn chặn dược hiệu thất thoát một cách hiệu quả.
Cất thủy linh thảo xong, Diệp Vân mới chú ý tới một chuyện vô cùng kỳ lạ, đám người Tống Đại Nhân thế mà không có ai ở đây cả. Nếu chỉ vài người không thấy thì không sao, nhưng cả đám đều không thấy đâu thì có chút bất thường. Thế là Diệp Vân rời khỏi nơi ở đi ra ngoài tìm kiếm.
Nửa tiếng sau, Diệp Vân quay về nơi ở. Nửa tiếng này hắn đã đi khắp những nơi bọn họ có thể tới gần đó, nhưng điều khiến Diệp Vân ngạc nhiên là hắn không tìm thấy một ai, ngay cả Điền Linh Nhi và Văn Mẫn của Tiểu Trúc Phong cũng không thấy đâu, điều này làm Diệp Vân càng thêm kỳ lạ.
Ngay lúc Diệp Vân đang gãi đầu gãi tai không sao hiểu nổi, một tiếng kêu chít chít quen thuộc từ ngoài cửa truyền vào. Ngay sau đó, một con khỉ màu xám cưỡi trên lưng một con chó vàng lớn lao vào, mà trong miệng con chó vàng lớn còn ngậm một khúc xương thịt to tướng.
Nhìn thấy Đại Hoàng và Tiểu Hôi xông vào, mắt Diệp Vân sáng lên. Hắn không tìm được đám người Trương Tiểu Phàm, nhưng điều đó không có nghĩa là Đại Hoàng và Tiểu Hôi cũng không tìm được.
Nhìn Đại Hoàng sau khi xông vào nhà liền nằm bệt xuống đất gặm xương thịt điên cuồng, Diệp Vân cười bước tới, nhẹ nhàng xoa đầu Đại Hoàng, cười nói: "Đại Hoàng, Tiểu Phàm và mọi người chạy đi đâu rồi? Ngươi có thể dẫn ta đi tìm họ không?"
"Gâu gâu!" Đại Hoàng buông khúc xương ra, sủa với Diệp Vân hai tiếng, liếm liếm khúc xương thịt đó rồi ngậm lấy giấu xuống gầm giường, sau đó vẫy đuôi sủa với Diệp Vân thêm hai tiếng nữa, quay người đi ra ngoài. Diệp Vân thấy vậy mỉm cười, đi theo sau. Cùng lúc đó, Tiểu Hôi cũng nhảy vọt ra ngoài, tiếp tục ngồi lên lưng Đại Hoàng.
Sau khi ra khỏi nơi ở, Diệp Vân đi theo Đại Hoàng tiến về phía trước. Sau khi đi được một đoạn, Diệp Vân cảm thấy lộ trình này hơi quen mắt, và khi nhìn thấy cánh rừng kia, hắn cuối cùng cũng nhớ ra, tối hôm qua hắn đã đi theo Trương Tiểu Phàm tới đây.
Tiến vào trong rừng một đoạn, Diệp Vân càng khẳng định hơn, đây chính là nơi tối qua hắn từng tới. Thế là hắn vội vàng đuổi theo Đại Hoàng, nhỏ giọng dặn dò nó và Tiểu Hôi lát nữa không được lên tiếng, rồi mới tiếp tục đi tới.
Đi về phía trước hơn trăm mét, Diệp Vân đã nhìn thấy đám người Tống Đại Nhân đang trốn sau bụi cây. Khi tới gần, hắn cố ý tạo ra chút tiếng động để bọn họ không vì sự xuất hiện của mình mà kinh hô thành tiếng.
Đám người Tống Đại Nhân nghe tiếng động quay người lại, nhìn thấy Đại Hoàng và Tiểu Hôi bên cạnh Diệp Vân thì lộ vẻ bừng tỉnh. Họ vẫy tay ra hiệu cho hắn lại gần, rồi lại tiếp tục đổ dồn ánh mắt về phía hai bóng người ngoài bìa rừng. Vì là ban ngày nên lần này họ đứng cách xa Trương Tiểu Phàm và Lục Tuyết Kỳ hơn, tuy có thể nhìn thấy hai người nhưng nội dung họ trò chuyện thì đành chịu, không thể nghe được.
Khi Diệp Vân tới gần mới phát hiện, tất cả đệ tử Đại Trúc Phong ngoài Trương Tiểu Phàm đang ở bên ngoài ra thì đều đã có mặt đông đủ, hơn nữa còn có thêm cả Văn Mẫn của Tiểu Trúc Phong. Lúc này Trương Tiểu Phàm và Lục Tuyết Kỳ đang đứng song song bên mép vách núi, Trương Tiểu Phàm còn thỉnh thoảng chỉ trỏ xuống dưới vách núi nói gì đó.
Xem một lúc Diệp Vân liền mất hứng, cũng chỉ là hai người trò chuyện với nhau thôi, không có gì đáng xem cả, cho dù một trong số đó là đệ nhất mỹ nữ của thế hệ này tại Thanh Vân Môn. Mà đám người Tống Đại Nhân chắc cũng đã tới đây khá lâu rồi, vì thế khi Diệp Vân biểu thị muốn rời đi, những người khác đều gật đầu, sau đó cùng lặng lẽ rút lui.
Sau khi rời khỏi rừng cây, Diệp Vân cùng bọn họ bàn bạc một lát, quyết định tối nay lúc Trương Tiểu Phàm quay về sẽ nghiêm hình bức cung, bắt hắn khai thật xem rốt cuộc là làm sao mà lại đi cùng một chỗ với đệ tử kiệt xuất nhất thế hệ này của Tiểu Trúc Phong.