Chư Thiên Vạn Giới Phụ Trợ Hệ Thống

Lượt đọc: 92 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 48
Kích sát

❊ ❊ ❊

“Chíp~”

Trên không trung vang lên một tiếng kêu lảnh lót của đại bàng, con cự ưng màu vàng kia dường như bị khiêu khích, nó ném con thỏ rừng nướng trong móng vuốt xuống, quay đầu bổ nhào thẳng về phía phi kiếm của Diệp Vân. Diệp Vân cũng không ngờ con đại bàng này lại quay đầu, nhất thời không kịp thay đổi kiếm quyết, phi kiếm đang lấp lánh ánh sáng màu lam nhạt va chạm trực tiếp với móng vuốt sắc bén ánh lên vẻ kim loại của cự ưng.

“Keng!”

Hai thứ va chạm vào nhau vậy mà phát ra âm thanh chỉ có kim loại va vào nhau mới có, tại nơi va chạm còn bắn ra tia lửa.

Một kích không trúng, Diệp Vân nhanh chóng thay đổi pháp quyết, phi kiếm trên không trung bắt đầu bay múa linh hoạt, không ngừng tấn công cự ưng màu vàng. Cự ưng quả không hổ danh là bá chủ bầu trời, tuy không linh hoạt bằng phi kiếm, nhưng luôn có thể vào thời khắc mấu chốt dùng móng vuốt hoặc cánh chặn đứng phi kiếm của Diệp Vân, nhất thời trên không trung truyền đến những tiếng “keng keng” dồn dập, tất nhiên còn có những tia lửa bắn ra không ngớt.

Trong vài phút ngắn ngủi, Diệp Vân tấn công không dưới trăm lần, tuy nhiên điều khiến Diệp Vân ngạc nhiên là con cự ưng này vậy mà chặn được hết, hơn nữa ngay cả lông vũ cũng không rối loạn bao nhiêu. Tuy hiện tại cậu chỉ đơn thuần điều khiển phi kiếm tấn công, không dùng kiếm quyết mạnh mẽ, nhưng con đại bàng này có thể kiên trì đến mức độ này, cũng khiến Diệp Vân rất kinh ngạc.

Diệp Vân tuy rất kinh ngạc về thực lực của con đại bàng, nhưng chuyện nó cướp con thỏ nướng của cậu là sự thật không thể chối cãi, hơn nữa nếu vừa rồi không phải cậu né nhanh, e là đã thân thủ dị xứ rồi, cho nên, con đại bàng này phải chết.

Thấy không thể dùng phi kiếm trảm sát đại bàng, Diệp Vân thu trường kiếm về, mà khi nhìn thấy từng vết mẻ nhỏ li ti trên trường kiếm, cậu lập tức không nói nên lời. Đây là bảo kiếm chém sắt như chém bùn đấy, giờ lại chỉ vì cứng đối cứng với con đại bàng này một lúc mà đã đầy vết mẻ, Diệp Vân chỉ có thể nói không hổ là yêu thú, nhục thân phòng ngự này thật tuyệt.

Diệp Vân nhìn cự ưng màu vàng, trong lòng thầm tính toán: “Nhục thân phòng ngự của con đại bàng này quả nhiên không phải tầm thường, còn dày dạn hơn cả tinh thiết, tấn công thông thường thật sự không đâm thủng được phòng ngự của nó. Đã như vậy, xem chiêu “Hồn nhiên nhất kích” của ta đây!”

Trong lúc suy nghĩ xoay chuyển cấp tốc, pháp lực toàn thân Diệp Vân dồn động, thân thể từ từ bay lên khỏi mặt đất, trường kiếm trong tay vung lên đặt dọc trước ngực, tay trái bắt kiếm chỉ dán lên thân kiếm, hai mắt nhìn thẳng vào trường kiếm, toàn thân tỏa ra ánh sáng xanh chói mắt. Khi ánh sáng chói đến mức khiến người ta không thể nhìn thẳng, Diệp Vân đột nhiên thét dài một tiếng, người kiếm hợp nhất tựa như tia chớp đâm về phía cự ưng.

Trong lúc Diệp Vân dồn pháp lực thi triển kiếm quyết, cự ưng màu vàng cũng không nhàn rỗi, yêu lực trên người nó cũng đang nhanh chóng tụ lại trước thân hình hình thành một chiếc lông vũ màu vàng. Đợi đến khi Diệp Vân thi triển ra kiếm quyết thì nó cũng đã chuẩn bị xong sát chiêu, cánh khẽ vỗ, chiếc lông vũ màu vàng kia liền bắn vút ra. Hai bên đều ôm tâm lý một kích tất sát, giờ chỉ xem thực lực bên nào nhỉnh hơn.

Nói thì chậm, khi đó thì nhanh, khoảng cách hai năm sáu trăm mét chớp mắt đã qua, hai bên lập tức va chạm vào nhau. Tuy nhiên, cảnh tượng kịch liệt như kim nhọn đối đầu với mũi nhọn không xuất hiện, trường kiếm của Diệp Vân khi chạm vào chiếc lông vũ màu vàng kia, giống như cây búa sắt nện mạnh gặp phải thủy tinh vậy, chiếc lông vũ màu vàng vỡ vụn từng mảnh, ngay cả chặn lại một chút cũng không làm được. Mà Diệp Vân sau khi phá tan công kích của cự ưng màu vàng, không hề dừng lại, xuyên thẳng qua thân hình cự ưng màu vàng đang chắn trước mặt cậu.

“Chíp~”

Cự ưng kêu lên một tiếng bi thương, máu tươi trên cơ thể không ngừng chảy xuống từ lỗ thủng do Diệp Vân đâm ra. Đôi cánh khổng lồ cố sức vỗ hai cái rồi buông thõng bất lực. Tuy nhiên, ngay lúc này, chuyện khiến Diệp Vân chấn kinh xảy ra, con cự ưng màu vàng vốn nên đập xuống đất lại thay đổi vẻ bi thương ban nãy, cao ngạo kêu dài, toàn thân tỏa ra ánh sáng rực rỡ như sao băng, bay thẳng lên không trung, hóa thành những đốm sáng vàng tan biến trong bầu trời.

“Đúng là bầu trời kiêu hãnh! Cho dù chết cũng phải chết trên không trung, không rơi xuống hồng trần. Tuy ngươi chỉ là một con yêu thú, nhưng ngươi đã thành công giành được sự tôn trọng của ta.” Nhìn con đại bàng vàng hóa thành ánh sáng vàng trở về với thiên địa, dù là đối thủ, Diệp Vân cũng không khỏi sinh lòng kính nể.

Sau khi hoài niệm một chút, Diệp Vân dọn dẹp đồ đạc bay về phía vách đá phía sau. Con thỏ nướng của cậu không biết đã rơi ở đâu rồi, giờ bụng cậu vẫn còn đang đói. Người ta vẫn nói trời đất bao la, ăn uống là lớn nhất, nên cảm thán một chút là đủ rồi.

Nửa tiếng sau, mùi thơm nồng nàn lại tỏa ra từ dưới vách đá, lần này cuối cùng không có ai (vật) tới quấy rầy cậu ăn cơm, khiến Diệp Vân có một bữa no nê mỹ mãn.

Dọn dẹp đống lửa trên mặt đất, nghỉ ngơi một chút, Diệp Vân lại bắt quyết phi kiếm bay lên không trung. Cậu không muốn lãng phí quá nhiều thời gian vào việc tìm kiếm cây Chu Quả, tuy nó đúng là linh dược cực phẩm để tăng pháp lực, nhưng đối với cậu mà nói, không tính là quá mức trân quý.

Ôm suy nghĩ tìm được thì tìm, không tìm được thì thôi, Diệp Vân đứng trên phi kiếm cẩn thận tìm kiếm vách núi này. Bỗng nhiên, một tia hương thơm dìu dịu bị gió núi đưa xuống, khiến Diệp Vân chấn động tinh thần. Đây là hương thơm đặc trưng của linh dược, mà mùi thơm này tuy nhạt, nhưng lại ngưng tụ không tan, điều này chứng tỏ linh dược tỏa ra hương thơm chắc chắn ở ngay gần đây, khiến tinh thần Diệp Vân lập tức phấn chấn hẳn lên.

Đã ngửi thấy mùi thơm, vậy chỉ cần lần theo mùi thơm mà tìm là được, không cần tìm kiếm từng tấc đất của vách núi nữa, điều này khiến tốc độ tìm kiếm của Diệp Vân tăng vọt lên không ít. Khi Diệp Vân bay lên đỉnh núi gần năm trăm mét, một tiếng kêu non nớt của đại bàng thấp thoáng truyền vào tai cậu. Ngẩng đầu nhìn lên trên, một cái cây nhỏ cao hơn một mét, xanh biếc mướt mắt lập tức đập vào tầm mắt cậu.

Cây nhỏ bám rễ trong kẽ đá dốc đứng, chỉ cao hơn một mét, lá cây chỉ to bằng ngón cái, màu xanh biếc, dưới ánh mặt trời chiếu rọi trông như ngọc quý tinh khiết, mà trong những tán lá tựa như ngọc quý này, vài quả đỏ nhỏ hơn ngón cái một vòng thấp thoáng hiện ra.

“Cây Chu Quả!” Diệp Vân không nhịn được thốt lên, cậu thật sự không ngờ lại tìm được cây Chu Quả trong tình huống này. Tuy nhiên, khi nhìn thấy cái hang động bên cạnh cây Chu Quả thì cậu cũng hiểu ra, rõ ràng con đại bàng vàng lúc nãy chính là kẻ canh giữ hoặc nói là chủ nhân của cây Chu Quả này.

Sau khi kiểm tra kỹ lưỡng thấy không có nguy hiểm, Diệp Vân mới lấy một cái bình ngọc nhỏ từ túi bên hông ra, đi đến trước cây Chu Quả.

Sau khi đến bên cạnh cây Chu Quả, Diệp Vân ngược lại không vội hái Chu Quả, mà cẩn thận quan sát cây Chu Quả này, mà vừa nhìn, Diệp Vân đúng là nhìn ra được chút thông tin.

Chu Quả trên cây đã chín hết cả rồi, nhưng không phải sáu quả, mà là tám quả, bởi vì Diệp Vân còn nhìn thấy hai cái cuống quả tươi mới, nghĩ chắc là đã bị con đại bàng vàng kia hái mất. Tuy nhiên Diệp Vân cũng không biết Chu Quả bị hái mất là bị con đại bàng vàng kia ăn hay là cho đại bàng con ăn, điều này khiến Diệp Vân vô cùng may mắn, nếu đến muộn một hai ngày e là những quả Chu Quả này không tới lượt cậu rồi.

Nhẹ nhàng hái hết sáu quả Chu Quả trên cây cho vào bình ngọc cất giữ kỹ càng, tiện tay hái mấy chiếc lá bỏ vào để tránh dược lực thất thoát, sau đó đậy nắp lại.

Xử lý xong xuôi tất cả, Diệp Vân chuyển tầm mắt về phía hang động bên cạnh.

Dịch Thuật: Gemini & DeepSeek AI
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.