Chư Thiên Vạn Giới Phụ Trợ Hệ Thống

Lượt đọc: 213 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 35
Bắt nạt kẻ yếu, sợ kẻ mạnh

❊ ❊ ❊

Lời nói hoàn toàn không coi hắn ra gì của Diệp Vân đã chọc giận Cố Đại Hải đến cực điểm. Hắn ta "xoảng" một tiếng rút đại đao trên bàn ra, giọng điệu lạnh lùng nói: "Thằng nhóc, ngươi rất phách lối đấy! Đừng tưởng có chút tiền bẩn mà đã ghê gớm, kẻ khác sợ các ngươi, chứ Cố lão đại ta đây không sợ. Giờ ta cho ngươi hai con đường: một là tự giác ngoan ngoãn giao tiền ra, ta có thể tha cho ngươi một mạng; hai là để ta tự ra tay, nhưng ta vốn là kẻ thô lỗ, luôn quen tay quá chân, lỡ tay làm ngươi bị thương thì không hay đâu."

"Phách lối sao?" Diệp Vân đưa ngón trỏ lên lắc lắc, mặt đầy bình thản nói: "Thứ nhất, ta vẫn luôn yên lặng ăn món của mình, không hề làm chuyện gì phách lối cả; thứ hai, tiền của ta tuy không thơm, nhưng tuyệt đối không hôi; cuối cùng, ta quen ngươi sao? Tại sao ta phải giao tiền cho ngươi? Ngươi lại chẳng phải chưởng quỹ."

Gương mặt Diệp Vân tràn đầy vẻ điềm nhiên, trong giọng nói cũng không có lấy một chút dao động cảm xúc, giống như đang kể lại một sự thật với một người lạ bình thường. Đừng nói đến Cố Đại Hải, ngay cả Trương Tử Phong bên cạnh cũng thấy không chịu nổi. Tuy những lời Diệp Vân nói đều là sự thật, nhưng không hiểu sao, Trương Tử Phong lại có cảm giác muốn đánh người.

"Tìm chết!"

Cố Đại Hải gầm lên một tiếng, trường đao trong tay giơ cao, chém về phía Diệp Vân như tia chớp. Nếu nhát chém này trúng đích, Diệp Vân dù không chết cũng tàn phế. Những người khác trong khách điếm ngoại trừ vài người thì đều quay đầu đi không nỡ nhìn, còn Trương Tử Phong thì đau đớn nhắm chặt hai mắt. Thế nhưng, điều khiến họ kinh ngạc là qua một lúc lâu, tiếng hét thảm như dự liệu vẫn không vang lên, toàn bộ khách điếm lặng ngắt như tờ, đến cả tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy.

Mang theo sự tò mò tột độ, Trương Tử Phong từ từ mở mắt ra. Tuy nhiên, hắn không thể tin nổi vào cảnh tượng trước mắt, bèn dụi mắt thật mạnh, sau đó lại nhắm mắt lần nữa, khoảng ba giây sau mới đột ngột mở ra. Thế nhưng điều khiến Trương Tử Phong không thể tin được là khung cảnh trước mắt vẫn không có gì thay đổi. Chàng thanh niên kia vẫn dùng hai ngón tay kẹp chặt đại đao của Cố lão đại một cách dễ dàng, thậm chí hắn còn thấy chàng thanh niên đó chớp mắt với mình.

"Thần tiên à! Đây... đây vậy mà là thật, sao có thể như vậy!" Trương Tử Phong không thể tin nổi lẩm bẩm, mà câu nói này của Trương Tử Phong cũng chính là tiếng lòng của những người khác trong khách điếm.

"Chậc, thực lực thế này mà cũng dám học người ta làm kẻ ác bá ư? Hay là..." Lời của Diệp Vân nói được một nửa thì bị hai thanh đao chém từ phía sau lưng cắt ngang. Điều này khiến Diệp Vân vô cùng tức giận, vì vậy hắn dùng tay kẹp đại đao của Cố Đại Hải khẽ dùng lực vặn một cái, đoạt lấy đại đao, nhanh chóng vung ra phía sau. Chỉ nghe "keng" một tiếng, hai thanh thép sáng loáng kia đã bị đánh văng ra ngoài.

Sau khi đỡ hai thanh trường đao, Diệp Vân không dừng tay, tay trái quẹt trên bàn, hai chiếc đũa gỗ liền ghim chặt hai chân của hai kẻ vừa ra tay với hắn xuống đất. Khi Diệp Vân làm xong tất cả những điều này, những người khác vẫn chưa hoàn hồn từ sự kinh ngạc trước đó. Chỉ cảm thấy hoa mắt một cái, thép đao trong tay ba người kia đã không cánh mà bay.

Cố Đại Hải hiểu ngay mình đã thua khi thép đao bị kẹp chặt, đến khi Diệp Vân dễ dàng thu phục hai người anh em của mình thì hắn đã không còn ôm bất kỳ hy vọng nào nữa. Lần này, hắn sợ rằng mình đã gặp phải cao nhân rồi. Trường hợp như thế này trước kia không phải hắn chưa từng gặp, chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, cúi đầu nhận lỗi và hứa không tái phạm là cơ bản đều có thể bình an vô sự. Vì vậy, hắn không chút do dự quỳ xuống, lớn tiếng nói: "Anh hùng tha mạng, cũng vì muốn kiếm miếng cơm ăn nên tiểu nhân mới bất đắc dĩ làm chuyện này. Tiểu nhân chưa từng thực sự làm tổn thương ai, cùng lắm chỉ dọa nạt một chút để lấy chút tiền mà thôi. Tiểu nhân biết sai rồi, tiểu nhân đảm bảo sau này tuyệt đối không tái phạm, nếu trái lời thề này, thiên tru địa diệt."

Diệp Vân cũng không ngờ kẻ này lại hèn nhát dứt khoát đến vậy, bản thân còn chưa nói lời nào hắn đã quỳ xuống đầu hàng. Mà nơi này dù sao cũng là Hà Dương Thành, tuy là thế giới huyền huyễn nhưng vẫn tồn tại quốc gia, mà có quốc gia thì có luật pháp. Giết người giữa đường dù ở đâu cũng là trọng tội, hơn nữa hắn cũng chưa từng nghĩ đến việc giết ba kẻ này. Nhưng tội chết có thể miễn, tội sống khó tha, không dạy dỗ họ một chút thì với cái tính kiêu ngạo ương ngạnh kia, làm sao họ có thể ngoan ngoãn nghe lời được?

Cố Đại Hải thấy Diệp Vân có vẻ suy tư, biết rằng lời của mình đã có tác dụng. Hơn nữa, những công tử quý tộc này chú trọng nhất là thể diện. Bộ khoái tuần phố tuy không quản lý nhiều việc, chỉ cần không quá đáng thì cũng ít khi nhúng tay vào chuyện đánh nhau ẩu đả, nhưng một khi đã thấy máu, họ nhất định sẽ bám lấy không tha. Những công tử quý tộc này sợ nhất là những chuyện như vậy, vì nó sẽ khiến họ mất hết mặt mũi. Thế nên, Cố Đại Hải đoán chắc người này không dám giết hắn, hơn nữa chỉ cần hắn cúi đầu thấp hơn một chút, thậm chí đến da thịt khổ sở cũng không cần chịu, bởi những công tử này thường cho rằng, ra tay với hạng người như họ là hạ thấp thân phận. Mà nhìn người này không mang theo tùy tùng, tức là chỉ cần lừa dối cho qua, hắn chắc chắn sẽ không mất mát gì, còn về hai vị huynh đệ bị thương kia, sau đó bồi thường một chút tiền là được.

Nghĩ đến đây, Cố Đại Hải càng cúi đầu thấp hơn, cơ thể không ngừng run rẩy, giả vờ như vô cùng sợ hãi, trông đáng thương hết mức có thể. Nếu người không biết chuyện nhìn vào chắc chắn sẽ tưởng hắn mới là nạn nhân, còn Diệp Vân mới là kẻ ác đại gian đại ác.

Những người khác trong khách điếm thấy vậy đều lắc đầu, tình cảnh này họ đã thấy vài lần rồi, nhưng đến tận bây giờ Cố Đại Hải vẫn chứng nào tật nấy, vẫn đâu đóng đấy. Trương Tử Phong có lòng nhắc nhở, nhưng lại sợ bị trả thù sau đó, há miệng ra rồi cuối cùng đành chán nản cúi đầu xuống.

Nếu là người khác e là thật sự sẽ bị Cố Đại Hải lừa cho qua chuyện, nhưng Diệp Vân là ai chứ? Hắn là người đã tôi luyện qua đủ loại tiểu thuyết, tác phẩm điện ảnh ở hiện thế, hắn lại không nhìn thấu được thủ đoạn nhỏ nhen này sao? Đùa à.

Diệp Vân cũng lười chơi trò tâm lý với hắn, tiện tay ném thanh thép đao đang kẹp trong tay sang một bên, đứng dậy mỉm cười đi đến bên cạnh Cố Đại Hải. Dưới ánh mắt kinh ngạc của mọi người, hắn tung một cước đá văng Cố Đại Hải, sau đó vừa dồn lực đá tới tấp vào Cố Đại Hải vừa lớn tiếng nói: "Cho ngươi làm ác bá này, cho ngươi tống tiền tống cổ này, cho ngươi giả vờ đáng thương để tranh thủ sự đồng tình này, cho ngươi thề thốt lừa gạt ta này, cho ngươi làm gián đoạn nhã hứng ăn cơm của ta này..."

Đá Cố Đại Hải đủ một hai phút, Diệp Vân mới thỏa mãn dừng lại. Sự bực bội tích tụ bao nhiêu năm nay quét sạch không còn. Lúc này Cố Đại Hải đã biến thành một cái đầu heo, còn hai tên anh em đang ôm chân kêu đau của Cố Đại Hải thì từ khoảnh khắc Diệp Vân ra tay đã im bặt, lặng lẽ ngồi xổm trên mặt đất, ngay cả cái chân bị thương của mình cũng không dám xử lý, sợ thu hút sự chú ý của Diệp Vân tới.

Diệp Vân chỉnh đốn lại y phục của mình, thở phào một hơi, hài lòng cười nói: "Làm vậy thấy thoải mái hơn nhiều. Ngươi cũng đừng giả chết nữa, chính ta ra tay ta biết rõ, cùng lắm chỉ chịu chút thương tích ngoài da, đến xương cốt cũng không gãy một chiếc đâu. Mau đứng dậy đi theo ta, ta còn có chuyện muốn hỏi ngươi đây."

Diệp Vân vừa dứt lời, Cố Đại Hải vốn đang nằm trên đất bất động giả chết liền ôm mặt, không tình nguyện đứng dậy. Mà những người khác trong khách điếm nhìn cái mặt sưng thành đầu heo của Cố Đại Hải, muốn cười mà không dám cười, tất cả đều nhịn đến đỏ bừng mặt.

Diệp Vân nhàn nhạt liếc nhìn khách điếm một cái, gọi tiểu nhị lại, chỉ vào Trương Tử Phong nói: "Tiền rượu thịt của vị thư sinh này tính vào đầu ta, sau đó lại dọn thêm một bàn theo kiểu ta vừa gọi, cũng tính vào đầu ta."

Diệp Vân nói xong, gật đầu với Trương Tử Phong, rồi bước ra ngoài.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:31
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.