Chư Thiên Vạn Giới Phụ Trợ Hệ Thống

Lượt đọc: 213 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 89
Đến rồi

❊ ❊ ❊

Thiên hạ thương sinh vạn thiên, nhưng đôi khi lại thần kỳ đến thế, đúng như câu "hữu duyên thiên lý năng tương ngộ". Hiện tại Diệp Vân cùng Hoàng Mi bọn họ quả thực rất có duyên. Mà Hoàng Mi bọn họ đã ở ngay khu này, thì hắn cũng không cần phải nghĩ cách khác để lúc nào cũng để mắt tới động tĩnh của Hoàng Mi bọn họ nữa, bởi vì với thực lực hiện tại của hắn, bên phía Hoàng Mi chỉ cần có chút động tĩnh là hắn có thể phát hiện ra.

Nghĩ thông suốt rồi, Diệp Vân rời khỏi công ty của Lục Tiểu Thiên, lúc đi ngang qua chợ thực phẩm còn ghé vào mua một ít thức ăn, tiện thể tận hưởng cảm giác được người khác vây xem. Sau đó lại chạy đến siêu thị càn quét một đợt, về đến biệt thự liền dùng những thứ này nhét đầy chiếc tủ lạnh trống trơn.

Xem video một lát nữa thì Diệp Vân bắt đầu chuẩn bị nấu cơm, đây là vì Diệp Vân phát hiện trong biệt thự các loại dụng cụ nhà bếp không thiếu thứ gì, cộng thêm khách sạn, quán cơm gần nhất hơi xa khu nhà, đi bộ thì mất hơn mười phút, lái xe thì tìm chỗ đỗ lại phiền phức, cho nên Diệp Vân dứt khoát tự mình nấu ăn. Dù sao bây giờ cũng là năm 2006, ngành công nghiệp giao đồ ăn vẫn chưa phát triển như vậy.

Diệp Vân tuy từ nhỏ không phải là người "cơm bưng nước rót", nhưng từ nhỏ đã rời nhà đi nơi khác học tập, thường là ký túc xá tại trường, cho nên tuy cũng biết nấu ăn, nhưng mùi vị thì đừng mong quá ngon, chỉ có thể nói là tạm được, cách chữ "ngon miệng" còn một khoảng cách, hơn nữa những món quá phức tạp hắn cũng không làm được, dù sao cũng chưa từng tiếp xúc.

Diệp Vân với tư cách là một trạch nam, tuyệt đối là lúc có thể đơn giản thì tuyệt đối sẽ không làm phức tạp hóa vấn đề, cho nên bữa tối của hắn hôm nay cũng rất đơn giản, một món thịt xào rau cải, một món trứng xào cà chua, thêm một món dưa chuột đập dập chính là toàn bộ món ăn tối nay. Diệp Vân đang lúc đập dưa chuột thì từ phía cửa truyền đến tiếng mở cửa, Diệp Vân chỉ khựng lại một chút rồi khôi phục bình thường, lúc này người có thể mở cửa vào căn biệt thự này chỉ có thể là Lưu Tĩnh.

Quả nhiên, khi Diệp Vân làm xong món dưa chuột đập dập, Lưu Tĩnh đã thay một bộ quần áo rộng rãi, để chân trần bước xuống từ trên lầu, nhìn thấy Diệp Vân liền nở một nụ cười mê người, tuy nhiên Diệp Vân lại nhìn thấy vẻ mệt mỏi sâu sắc trong đáy mắt cô.

Diệp Vân đáp lại Lưu Tĩnh một nụ cười, nói: "Về rồi sao? Mau đi rửa tay đi, cơm nước đã làm xong cả rồi, em rửa tay là có thể ăn cơm."

Mặc dù Diệp Vân hiểu hai người chỉ là nhu cầu trao đổi lẫn nhau, hơn nữa Lưu Tĩnh không phải là người cam tâm chịu sự sai khiến của người khác, tự nhiên cũng sẽ không cam tâm chịu sự kiềm chế của hắn, cho nên nếu có cơ hội, hắn dám chắc người đầu tiên xông lên cắn hắn một cái thật mạnh tuyệt đối chính là cô. Nhưng Diệp Vân cũng hiểu, chỉ cần hắn cho cô sự tự do đầy đủ, và không cho cô cơ hội, Lưu Tĩnh chính là người tình tốt nhất, cô ấy sẽ toàn tâm toàn ý đóng tốt vai trò của mình, cho nên Diệp Vân không ngại đối xử tốt với Lưu Tĩnh một chút, dù sao sau này nếu không có gì ngoài ý muốn, trước khi trở về hiện thế hai người họ đều phải sống cùng nhau. Đã sống cùng nhau rồi, thêm chút nụ cười vẫn tốt hơn là ngày ngày xị mặt.

Lưu Tĩnh không ngờ Diệp Vân lại đối xử với mình tốt như vậy, cũng sững sờ một chút, nhưng ngay sau đó trong lòng nàng chính là cuồng hỉ, chỉ cần Diệp Vân thực sự công nhận nàng, nàng tin mình nhất định có thể đào được nhiều tài phú hơn từ chỗ Diệp Vân, hơn nữa có thể sống những ngày tháng vui vẻ. Ai mà muốn ngày ngày ngoài mặt thì cười hì hì nhưng bên trong lại đầy rẫy những đấu đá tranh giành tính toán chứ? Dù sao nàng ở bên ngoài bận rộn với đại kế của mình đã rất mệt mỏi rồi, cho nên Lưu Tĩnh quyết định, chỉ cần Diệp Vân không quá đáng, nàng đều chiều theo ý hắn.

Diệp Vân không hề biết dự tính của Lưu Tĩnh, tuy nhiên cho dù hắn có biết cũng sẽ không để tâm, dù sao cái gọi là đế quốc thương nghiệp và thế lực kia của Lưu Tĩnh trong mắt hắn chẳng tính là gì, nếu hắn muốn, chỉ trong vài phút là có thể làm nó sụp đổ. Tuy nhiên điều Diệp Vân không ngờ tới là, cái đế quốc thương nghiệp trong mắt hắn chẳng là gì này, sau này lại đóng một vai trò vô cùng quan trọng.

Bữa tối chỉ có ba món ăn đơn giản, nhưng Lưu Tĩnh lại ăn cực kỳ vui vẻ, ăn nhiều hơn ngày thường một bát cơm lớn. Nàng đã rất lâu rồi chưa từng ngồi xuống ăn một bữa cơm cùng người thân của mình, mà Diệp Vân tuy không tính là người thân của nàng, nhưng người tình cũng coi như là một nửa người thân rồi. Quan trọng nhất là, nàng đã cảm nhận được cảm giác "nhà", khiến trong đầu nàng thoáng hiện lên ý nghĩ cứ như vậy vứt bỏ tất cả, sau này sống cùng Diệp Vân là được rồi. Tuy nhiên ý nghĩ này chỉ lóe lên rồi bị nàng dập tắt, lý trí của nàng nói cho nàng biết, đây chỉ là một loại ảo giác mà thôi, nơi này không phải là nhà của nàng, ít nhất bây giờ vẫn chưa phải.

Ăn cơm xong, Lưu Tĩnh vốn muốn dọn dẹp bát đũa, nhưng bị Diệp Vân ngăn lại. Đây không phải vì Diệp Vân xót Lưu Tĩnh, mà là với thiên kim đại tiểu thư "mười ngón không dính nước xuân" như Lưu Tĩnh, Diệp Vân cảm thấy nếu để nàng dọn dẹp bát đũa, ngày mai hắn sẽ phải thay một bộ bát đĩa khác, còn bộ mà nàng dọn ngày mai chắc chắn sẽ bị chở đến nhà máy xử lý rác thải.

Bị Diệp Vân ngăn lại, Lưu Tĩnh cũng không kiên trì, bởi vì "người nhà biết việc nhà", trong lúc Diệp Vân dọn dẹp bát đũa thì nàng đã quay về tầng hai đi tắm. Mà Diệp Vân cũng không phải là người không biết thương hoa tiếc ngọc, sau khi dọn dẹp bát đũa xong liền lên lầu, đổ một viên Tiểu Hoàng Đan ra, sau đó ném vào trong một thùng nước đóng bình, đợi Tiểu Hoàng Đan tan hoàn toàn rồi tìm một chiếc bình sứ nhỏ đổ một ít vào đó, sau đó cầm bình sứ nhỏ đó đi về phía phòng tắm.

Thùng nước pha Tiểu Hoàng Đan này vừa có thể dùng để uống trực tiếp, cũng có thể thêm vào nước tắm để ngâm mình. Uống trực tiếp thì hiệu quả tương tự vò rượu trước đó, còn ngâm mình thì có thể giảm bớt mệt mỏi, tu bổ những phần da bị tổn thương, có hiệu quả làm đẹp nhất định.

Đến phòng tắm, Diệp Vân phát hiện Lưu Tĩnh không khóa cửa, vì vậy trực tiếp đi vào. Mà Lưu Tĩnh đang ngâm mình trong bồn tắm nhìn thấy Diệp Vân đi vào chỉ kinh hô một tiếng rồi khôi phục bình tĩnh, tuy nhiên gương mặt lại hơi đỏ ửng. Nàng tưởng rằng Diệp Vân lúc này đi vào là muốn làm cùng nàng mấy chuyện xấu hổ, nhưng rõ ràng nàng đoán sai rồi.

Diệp Vân nhìn Lưu Tĩnh nằm trong bồn tắm với cơ thể kiều diễm ẩn hiện cũng cảm thấy trong lòng một mảnh nóng rực, tuy nhiên hắn không phải là loài động vật suy nghĩ bằng nửa thân dưới, cho nên chỉ nhìn thêm hai mắt liền khôi phục bình thường, cười nói: "Ta thấy em có chút mệt mỏi, bình này là dược dịch ta dùng đan dược pha chế, chỉ cần lúc tắm đổ một ít xuống, là có thể phát huy tác dụng giảm bớt mệt mỏi. Bận rộn cả nửa ngày rồi, em cũng mệt rồi, lần này tạm tha cho em, lần sau nếu còn không khóa cửa, xem ta thu dọn em thế nào." Nói xong, Diệp Vân đưa bình sứ cho Lưu Tĩnh đang mặt đỏ bừng, xoay người rời đi, và tiện tay khóa luôn cửa phòng tắm.

Nửa tiếng sau, Lưu Tĩnh tinh thần sảng khoái mặc một bộ đồ công sở, đi một đôi giày cao gót cộc cộc cộc đi tìm Diệp Vân đang xem video trên tầng ba. Nàng nhìn thấy Diệp Vân xong mắt liền sáng lên, đi giày cao gót chạy cộc cộc cộc đến bên cạnh Diệp Vân, ôm chầm lấy Diệp Vân, hôn thật mạnh lên mặt Diệp Vân một cái rồi ngọt ngào nói: "Chồng ơi, em yêu anh chết mất, tối chờ em về nha." Nói xong, lại hôn lên mặt Diệp Vân một cái nữa mới buông Diệp Vân ra, sải bước đôi chân dài gợi cảm mang tất đen rời đi.

Diệp Vân nhìn thoáng qua bóng lưng gợi cảm của Lưu Tĩnh, lại nhìn thoáng qua ráng chiều phía xa, thầm mắng một tiếng "yêu tinh" rồi lại lần nữa dồn sự chú ý vào chiếc tivi LCD trên tường. Mà theo thời gian trôi qua, bầu trời dần dần tối lại, cũng không biết đã qua bao lâu, Diệp Vân đang xem tivi bỗng nhướng mày, bởi vì hắn nhìn thấy trên bầu trời đêm một đạo bóng đen đang bay nhanh về phía biệt thự nơi Hoàng Mi bọn họ đang ở.

"Không ngờ lại chính là đêm nay, quả nhiên là đến sớm không bằng đến đúng lúc!" Diệp Vân cảm thán một câu, mà lời còn chưa dứt, người hắn đã rời khỏi biệt thự.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:88
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.