Sau khi có người ra tay, những người bên cạnh cũng bắt chước theo, liên tiếp xuất thủ, giết chết những con dã thú lọt lưới dưới chân thành. Diệp Vân tự nhiên cũng nằm trong số đó, hơn nữa có thể nói hắn là người nhàn nhã nhất, chỉ cần một đạo kiếm khí tung ra là có một con dã thú ngã xuống.
Dần dần, dưới chân thành đã tích tụ một tầng thi thể dã thú. Những thi thể này ngày càng nhiều, biến thành một đạo tường thành khác của Biên Thành. Tuy nhiên, đạo tường thành này tuy ngăn cản bước tiến của thú triều, nhưng cũng trở thành bậc thang để thú triều xông lên đầu thành. Không ngừng có dã thú từ trên con đê dài được đắp bằng thi thể này lao về phía Diệp Vân và những người khác, nhưng đáng tiếc là chúng vẫn còn cách tường thành một khoảng khá xa, cho nên chỉ có thể gào thét lăn từ trên đỉnh con đê dài này xuống, cuối cùng trở thành một phần của con đê máu ấy.
Nhân lực cuối cùng cũng có lúc cùng tận. Dần dần, có người vì thể lực không chống đỡ nổi hoặc pháp lực cạn kiệt mà dừng tay không tấn công nữa, hơn nữa theo thời gian trôi qua, số người này ngày càng nhiều. Khi số người đạt đến một lượng nhất định, cuối cùng cũng có dã thú xông đến dưới chân thành, đâm sầm vào phòng ngự tráo. Tuy rằng cuối cùng nó vẫn chết, hơn nữa là tự mình đâm mình mà chết, nhưng nó đã thực sự đâm trúng phòng ngự tráo, gây ra một chút tổn hại không đáng kể cho phòng ngự tráo.
Một con dã thú đâm vào phòng ngự tráo đúng là không gây ra tổn thương gì cho nó, bản thân phòng ngự tráo có thể rất nhanh chóng tự hồi phục. Thế nhưng khi những cú đâm như vậy bắt đầu liên miên không dứt va vào nó, phòng ngự tráo vốn vững như thành đồng vách sắt cũng bắt đầu gợn lên từng chút sóng lăn tăn. Tuy rằng những cú đâm này chưa đủ để khiến nó ngừng vận hành, nhưng cũng đã gây ra ảnh hưởng, nếu cứ tiếp tục như vậy, phòng ngự tráo rất nhanh sẽ bị phá vỡ.
Người hiểu được đạo lý này không chỉ có Diệp Vân, thế là đợt tấn công trên tường thành lại trở nên dày đặc. Tuy nhiên cũng chỉ duy trì được vài phút, mà điều khiến người ta kinh hãi nhất chính là, mưa tên trong thành cũng dần dần thưa thớt đi. Đội quân thú triều không còn sự áp chế từ xa cuối cùng đã xông đến dưới chân thành, ầm ầm va vào phòng ngự tráo, khiến phòng ngự tráo gợn lên từng đợt sóng lớn.
Thế nhưng, chức năng của phòng ngự pháp trận tại Biên Thành không chỉ dừng lại ở phòng ngự, nó còn sở hữu năng lực tấn công mạnh mẽ. Tuy rằng xét về uy lực thì có lẽ không bằng Tru Tiên Kiếm Trận của Thanh Vân Môn, nhưng dùng để chém giết những con dã thú bình thường này thì cũng đã đủ rồi.
Trong ánh mắt kinh ngạc của Diệp Vân và những người khác, bề mặt vốn nhẵn nhụi của phòng ngự tráo trong nháy mắt mọc ra từng cái gai dài nhọn hoắt, biến thành một con nhím đầy gai. Hơn nữa, chuyện này vẫn chưa xong, sau khi những cái gai này mọc ra, phòng ngự tráo thế mà lại chuyển động, biến thành một thứ tương tự như máy trộn, không ngừng nghiền nát đám thú xông tới thành mảnh vụn.
Tuy rằng phòng ngự pháp trận này cực kỳ lợi hại, nhưng số lượng dã thú trong thú triều thật sự là quá đông. Phòng ngự tráo vừa nghiền nát một con thì lại có hai con, ba con, thậm chí nhiều dã thú hơn xông lên. Dần dần, tốc độ xoay chuyển của phòng ngự tráo bắt đầu chậm lại, những gợn sóng nổi lên trên đó cũng ngày càng lớn, cuối cùng trong ánh mắt kinh hãi của mọi người, phòng ngự tráo ngừng xoay chuyển, từng đạo vết nứt nhanh chóng lan rộng ra toàn bộ phòng ngự tráo.
Ngay khi phòng ngự tráo sắp sửa vỡ nát, Diệp Vân đột nhiên phát hiện ánh sáng của cả phòng ngự tráo bùng lên dữ dội. Vốn cũng khá am hiểu về trận pháp, Diệp Vân biết đây là do năng lượng của phòng ngự tráo quá mạnh, mà trong tình huống hiện tại xuất hiện chuyện này thì chỉ có một khả năng duy nhất, đó chính là phòng ngự tráo sắp nổ tung. Vì vậy Diệp Vân không nói hai lời, lập tức bố trí một tầng phòng ngự trước người. Cũng ngay lúc này, phòng ngự tráo oanh một tiếng trực tiếp nổ tung. Điều khiến Diệp Vân kinh ngạc chính là, uy lực nổ tung của phòng ngự tráo thế mà toàn bộ đều hướng ra ngoài, bọn họ thế mà không hề bị ảnh hưởng chút nào. Còn thú triều ngoài thành bị phòng ngự tráo nổ một cái cũng chịu thương vong thảm trọng, đặc biệt là không quân trên không trung gần như bị tiêu diệt sạch sẽ. Điều khiến Diệp Vân vui mừng nhất là, hắn rốt cuộc đã nhìn thấy đoạn cuối của thú triều, nơi đó có hàng trăm đầu cự thú bất luận là thể hình hay khí chất đều khác biệt hoàn toàn với dã thú thông thường, Diệp Vân suy đoán, đó hẳn chính là những kẻ khởi xướng thú triều lần này.
Người chú ý tới cảnh tượng này không chỉ có Diệp Vân, rất nhiều người đều đã nhìn thấy nó. Sự xuất hiện của đoạn cuối thú triều khiến tinh thần của tất cả mọi người tại hiện trường đều chấn động, điều này dự báo đại chiến sắp hạ màn. Thế nhưng Diệp Vân lại cảm thấy chuyện này tuyệt đối sẽ không đơn giản như vậy, nhìn vẻ ngưng trọng trên mặt những lão nhân năm năm tháng tháng lăn lộn tại Biên Thành là có thể thấy được, cho nên Diệp Vân nắm chặt trường kiếm trong tay, nâng cao cảnh giác lên mức tối đa, chỉ cần xuất hiện tình huống, hắn lập tức có thể phát động đòn tấn công sắc bén nhất.
"Gào~"
Ngay lúc này, một tiếng thú gào lảnh lót đột ngột vang lên, khiến đồng tử Diệp Vân co rụt lại. Mà tiếng thú gào đó còn chưa dứt, những tiếng thú gào lảnh lót khác liền nối đuôi nhau vang lên, rất nhanh liền nối thành một mảnh. Hơn nữa điều khiến Diệp Vân kinh ngạc nhất chính là, không chỉ những yêu thú ở phía sau đang gào thét, mà những dã thú bình thường kia cũng đang gào rú, hơn nữa còn tạo thành một nhịp điệu kỳ lạ, khiến người ta có loại xúc động không nhịn được mà gào thét theo. Diệp Vân ẩn ẩn cảm thấy tiếng gào này có chút không ổn, nhưng lại không biết rốt cuộc chỗ nào không ổn.
Ngay lúc Diệp Vân đang nghi hoặc không hiểu, bên cạnh hắn có một tu sĩ đang tấn công những con dã thú dưới chân thành đột nhiên sắc mặt đỏ bừng, phun ra một ngụm máu tươi, sau đó mất thăng bằng ngã cắm đầu xuống dưới tường thành, trong nháy mắt đã bị nhấn chìm trong thú đàn. Biến cố đột ngột này khiến Diệp Vân còn không kịp phản ứng để cứu giúp, hơn nữa điều khiến Diệp Vân ngạc nhiên nhất là, không chỉ một người bị như vậy, rất nhiều tu sĩ đều xuất hiện tình huống tương tự, chỉ là họ không xui xẻo như tu sĩ vừa nãy, trực tiếp ngã cắm đầu xuống dưới tường thành.
Nếu như lúc này những người khác vẫn còn chưa cảm nhận được sự bất thường của tiếng thú gào, vậy thì họ cũng không cần lăn lộn nữa, trực tiếp nhảy từ trên tường thành xuống là xong, một chết là hết.
Tuy rằng đã tìm ra vấn đề, nhưng lại không có bất kỳ biện pháp nào, bởi vì tính xuyên thấu của âm thanh này cực mạnh, ngay cả dùng pháp lực hoặc nội lực bịt kín lỗ tai cũng vô dụng, chỉ có thể dùng pháp lực hoặc nội lực gắng gượng chống đỡ. Mà thú triều dưới thành nhân cơ hội này đã rất nhanh dùng thi thể của các loài thú khác đắp thành một con dốc nghiêng. Chiểu theo tốc độ này, thú triều ước chừng một hai phút sau là có thể trực tiếp xông lên tường thành. Lúc này Diệp Vân mới hiểu rõ tại sao tường thành của Biên Thành lại hùng vĩ đến vậy, bởi vì nếu không đủ cao, không đủ kiên cố, sợ rằng sau khi phòng ngự tráo vỡ nát chính là lúc thành phá, sao có thể chống đỡ lâu như thế này như bây giờ. Nhưng theo tình hình này, Diệp Vân ước tính cũng chẳng chống đỡ được bao lâu nữa.
Ngay lúc Diệp Vân đang suy nghĩ có nên bỏ chạy hay không, trong thành đột nhiên vang lên tiếng tù và. Tiếng tù và này tuy trầm thấp nhưng lại tràn đầy vẻ thương lương bi tráng, hơn nữa tính xuyên thấu cực mạnh, trong nháy mắt đã triệt tiêu những tiếng thú gào kia, khiến tinh thần những người trên tường thành chấn động. Binh khí trong tay những binh sĩ kia cũng đang phát uy, từng mũi tên, từng tảng cự thạch, từng quả hỏa đạn không ngừng bay về phía thú đàn. Thế nhưng đáng tiếc là con dốc nghiêng được đắp từ máu thịt đã thành hình, một vài loài động vật có khả năng nhảy vọt mạnh mẽ đã bay lên được đầu thành, tuy rất nhanh đã bị giết chết, nhưng điều này lại có nghĩa là tường thành đã sắp không giữ nổi nữa rồi.
Ngay lúc này, âm thanh trầm thấp của tiếng tù và thay đổi, trở nên vô cùng hào hùng khí thế. Cùng lúc đó, từng tiếng "Uy" chỉnh tề truyền đến từ trong thành phía sau, ngay sau đó Diệp Vân liền nhìn thấy từng đội binh sĩ giáp trụ chỉnh tề, sĩ khí như cầu vồng bước những bước chân đều đặn bước lên tường thành. Lúc này Diệp Vân mới hiểu rõ, chiến trường này thuộc về bọn họ, những người như hắn dù thực lực có mạnh đến đâu cũng chỉ là người ngoài cuộc, chỉ có thể đóng vai trò phụ trợ, mấu chốt quyết định thắng lợi của trận đại chiến này vẫn nằm ở nơi bọn họ.