Chư Thiên Vạn Giới Phụ Trợ Hệ Thống

Lượt đọc: 121 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 11
Thanh Vân Sơn

❊ ❊ ❊

"A, các ngươi đều tỉnh rồi?" Bỗng nhiên, một giọng nói lạ vang lên từ hành lang phía sau.

Ba người đồng thời quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một đạo sĩ trẻ tuổi đang đứng ở đó, khoác trên mình bộ đạo bào màu xanh, khí độ vô cùng hiên ngang. Gã bước nhanh tới, nói: "Vừa hay mấy vị sư tôn cũng muốn gặp các ngươi, hỏi chút vấn đề. Các ngươi hãy đi theo ta."

Trương Tiểu Phàm và Lâm Kinh Vũ nhìn nhau một cái, sau đó cùng nhìn về phía Diệp Vân rồi đứng dậy. Lâm Kinh Vũ nói: "Vâng, xin vị đại ca này dẫn đường cho chúng tôi."

Đạo sĩ trẻ tuổi nhìn Lâm Kinh Vũ một cái, gật đầu nói: "Các ngươi theo ta."

Theo sau vị đạo sĩ này, ba người bước ra khỏi đình viện, trước mắt hiện ra một hành lang hình vòng cung dài và rộng hơn, cứ cách hai trượng ở rìa hành lang lại có một cây cột đỏ. Giữa hai cây cột đều có một cổng vòm.

Họ dọc theo hành lang đi tới, băng qua từng cái cổng vòm và cột trụ, lúc này mới phát hiện trong mỗi cổng vòm đều là những đình viện nhỏ gần như giống hệt cái lúc nãy, xem ra nơi đây chính là chốn sinh hoạt của đệ tử Thanh Vân Môn.

Chưa nói đến những thứ khác, chỉ riêng quy mô này thôi cũng có đến hơn trăm gian tiểu viện, đủ thấy số lượng đệ tử Thanh Vân đông đảo đến nhường nào.

Đi được một hồi lâu mới thấy cuối hành lang này là một bức tường trắng cao vút, phía dưới mở một cánh cổng lớn. Hai cánh cửa gỗ dày cao tới mười trượng, gần như phải ngước đầu lên nhìn, chẳng biết lúc xây dựng người ta đã tìm đâu ra loại gỗ khổng lồ như vậy.

Vị đạo sĩ trẻ tuổi nhìn mà như không, có lẽ do ngày nào ra ra vào vào cũng đã thành thói quen, trên mặt không chút biểu cảm động dung như hai đứa trẻ kia, cứ thế thản nhiên bước ra khỏi cổng. Còn Diệp Vân đã quen với những tòa cao ốc hiện đại nên dù tò mò cũng không quá kinh ngạc, đi sát theo sau lưng đạo sĩ trẻ tuổi. Đợi đến khi Diệp Vân và đạo sĩ kia sắp đi xa, Trương Tiểu Phàm và Lâm Kinh Vũ mới vội vàng đuổi theo.

Bước ra khỏi cửa lớn, dù là người đã từng thấy qua không ít cảnh tượng hùng vĩ trên tivi như Diệp Vân cũng có chút choáng ngợp. Bên ngoài cổng lớn là một quảng trường cực kỳ rộng lớn, nền đất được lát hoàn toàn bằng Hán Bạch Ngọc, sáng loáng lấp lánh, nhìn vào khiến người ta cảm thấy bản thân vô cùng nhỏ bé. Phía xa là những đám mây trắng từng cụm, tựa như dải lụa mỏng, lại đang trôi bồng bềnh dưới chân. Ở giữa quảng trường, cứ cách vài chục trượng lại đặt một chiếc đại đỉnh bằng đồng, chia làm ba hàng, mỗi hàng ba chiếc, tổng cộng chín chiếc được sắp đặt quy củ. Trong đỉnh thỉnh thoảng có khói nhẹ bay lên, mùi hương thanh khiết mà không tán đi.

"Đi lối này." Dường như hiểu được tâm tư của ba đứa trẻ, đạo sĩ trẻ tuổi nở một nụ cười trên mặt, để chúng nhìn ngắm một hồi lâu mới gọi ba người tỉnh lại, tiếp tục đi về phía trước.

Những gì nhìn thấy trên tivi không thể nào so sánh được với sự choáng ngợp khi tận mắt chứng kiến. Ngay bên ngoài cổng lớn chính là 'Vân Hải' trong Thanh Vân Lục Cảnh, tiếp đó là 'Hồng Kiều'. Hồng Kiều nằm ở cuối quảng trường, đó là một cây cầu đá, không chân không trụ, vắt ngang không trung, một đầu gác trên quảng trường, thẳng tắp vươn lên cao, đi vào sâu trong mây trắng, tựa như rồng thiêng vút trời, khí thế vô cùng kiêu ngạo.

Người còn chưa tới nơi đã nghe tiếng nước chảy, ánh mặt trời chiếu xuống khiến cả cây cầu tỏa ra bảy màu rực rỡ, như cầu vồng trên thiên giới rơi xuống nhân gian, vô cùng sặc sỡ và đẹp đẽ tuyệt luân. Hai bên cầu không ngừng có nước chảy xuống, trong vắt vô cùng, nhưng phần ở giữa lại không hề dính một giọt nước. Ánh mặt trời xuyên qua mây chiếu lên cầu, lại được dòng nước khúc xạ tạo thành cầu vồng rực rỡ.

Thấy ba người bị cảnh đẹp trước mắt làm cho mê mẩn, đạo sĩ trẻ tuổi dặn dò: "Các ngươi cẩn thận đấy, dưới cầu này là vực thẳm không đáy, không cẩn thận rơi xuống thì sẽ tan xương nát thịt đấy."

Ngay phía trước Hồng Kiều chính là nơi tọa lạc của đại điện chính Thanh Vân Quan trên đỉnh Thông Thiên Phong - "Ngọc Thanh Điện".

Có những thứ vốn dĩ không thể dùng lời lẽ để mô tả hết được, sự choáng ngợp khi ở trong đó không thể tự mình trải nghiệm thì khó mà thấu hiểu. Đặc biệt là đối với một người hiện đại đã quen với những tòa cao ốc bê tông cốt thép như Diệp Vân, cảnh sắc tựa như tiên cảnh nhân gian này lại càng có sức sát thương lớn hơn.

Khi Diệp Vân bước xuống từ Hồng Kiều, cả người vẫn còn mơ màng. Nhưng khi đến bên bờ đầm nước kia, cậu lập tức tỉnh táo lại. Cậu nhớ rõ Linh Tôn Thủy Kỳ Lân của Thanh Vân Sơn đang cư ngụ trong đầm này, hơn nữa trong nguyên tác, khi Trương Tiểu Phàm và mọi người đi đến Ngọc Thanh Điện thì quái vật khổng lồ này đã xuất hiện.

Nghĩ gì được nấy, khi họ bước lên bậc đá, vừa định đi về phía cổng lớn ở phía trên thì từ sâu trong đầm nước truyền ra một tiếng gầm thét, vang như sấm sét. Nhìn ra xa, chỉ thấy giữa đầm nước đột nhiên nổi lên một xoáy nước khổng lồ, lát sau sóng lớn cuộn trào, một bóng dáng to lớn vọt lên, nước bắn tung tóe tràn mặt.

Diệp Vân vốn biết rõ cảnh này, nên khi xoáy nước xuất hiện, cậu đã trốn sang bên cạnh Trương Tiểu Phàm và Lâm Kinh Vũ, cậy mình nhỏ con hơn nên để Lâm Kinh Vũ và Trương Tiểu Phàm chắn hết nước, còn vị đạo sĩ trẻ tuổi kia thì đã chuồn từ lúc xoáy nước xuất hiện rồi.

Diệp Vân né được đợt nước đầu tiên nhưng lại không né được đợt thứ hai, bởi vì khi nhìn thấy Thủy Kỳ Lân, cậu đã sững sờ đến mức quên cả né đợt nước khi Thủy Kỳ Lân lắc mình, kết quả là bị tưới cho ướt sũng từ đầu đến chân.

"Giỏi, quả là mãnh thú uy vũ! Nếu có thể biến nó thành tọa kỵ thì tốt quá!" Diệp Vân nhìn Thủy Kỳ Lân cao bằng ba bốn tầng lầu, không khỏi thầm nghĩ, rồi cậu thấy cái đầu khổng lồ kia vươn tới.

Tuy biết Thủy Kỳ Lân sẽ không làm hại mình, nhưng đối mặt với quái thú khổng lồ như vậy, bản năng con người ai cũng thấy sợ hãi. May mà lúc này đạo sĩ trẻ tuổi lại bay về, một tay đặt trước ngực, cung kính nói: "Linh Tôn, bọn họ là những người được các vị sư tôn đặc biệt triệu kiến."

Thủy Kỳ Lân trừng mắt nhìn gã một cái, "xì" một tiếng, hắt hơi một cái, đôi mắt to lớn đảo một vòng, trông giống như con người đang động não vậy. Sau đó nó không thèm quan tâm đến ba người nữa, lắc lư đi sang một bên, nằm xuống trên nền đất khô bên bờ đầm, ngáp một cái, lười biếng gục đầu xuống, phơi nắng rồi ngủ thiếp đi.

Đạo sĩ trẻ tuổi ra hiệu cho ba người vẫn còn đang bàng hoàng tiếp tục đi, nói: "Linh Tôn là thượng cổ dị thú mà Thanh Diệp tổ sư môn phái chúng ta thu phục từ ngàn năm trước, tên là 'Thủy Kỳ Lân'. Năm xưa Thanh Diệp tổ sư làm rạng danh Thanh Vân, hàng yêu trừ ma, nó đã góp công rất lớn. Hiện nay là linh thú trấn sơn của Thanh Vân Môn chúng ta, được kính xưng là 'Linh Tôn'."

Nói xong, gã lại hành lễ với chỗ Thủy Kỳ Lân. Diệp Vân và Trương Tiểu Phàm đang mải nhìn ngẩn ngơ, bị Lâm Kinh Vũ kéo một cái, thấy hắn nháy mắt ra hiệu, liền cùng nhau cung kính hành lễ với Thủy Kỳ Lân. Chỉ có điều Thủy Kỳ Lân không thèm ngoảnh đầu lại, cũng không nhúc nhích, chắc là đã ngủ say không nhìn thấy rồi.

Ba người hành lễ xong thì tiếp tục tiến về phía trước. Đi qua những bậc thang đá cao, từ xa đã nhìn thấy tấm biển vàng, bên trên đề ba chữ "Ngọc Thanh Điện". Đến trước đại điện hùng vĩ, chỉ thấy cửa mở rộng, bên trong ánh sáng chan hòa, thờ phụng bài vị Tam Thanh là Nguyên Thủy Thiên Tôn, Linh Bảo Thiên Tôn và Đạo Đức Thiên Tôn, khí độ vô cùng trang nghiêm.

Còn ở phía trước bài vị, trên đại điện, có mấy chục người đang đứng, có đạo sĩ cũng có tục gia, xem ra đều là người thuộc Thanh Vân Môn. Phía trước mọi người đặt bảy chiếc ghế gỗ đàn hương, trái phải mỗi bên ba chiếc, chiếc ghế ở vị trí chính giữa phía trước nhất thì trên đó chỉ ngồi sáu người, chỉ có chiếc ghế cuối cùng ở hàng bên phải là trống không, không có ai ngồi.

Diệp Vân biết rõ cốt truyện nên hiểu rằng, những chiếc ghế này là dành cho bảy vị thủ tọa của bảy ngọn núi Thanh Vân, còn việc cậu có thể về nhà hay không đều phụ thuộc vào sự sắp xếp của sáu người ngồi trên ghế. Nếu họ thu cậu làm đồ đệ thì mọi chuyện đều tốt, còn nếu không thu, e là muốn về nhà cũng khó.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:9
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.