Một củ khoai lang to bằng ba ngón tay người lớn chính là bữa tối nay của Diệp Vân. Ăn xong bữa tối, Diệp Vân tranh thủ lúc trời chưa tối hẳn, tìm kiếm trong nhà tranh, kết quả phát hiện ngoài một bộ quần áo thay giặt ra thì không còn gì khác. Điện thoại, tiền lẻ... những thứ cậu mang theo trước đó đều không còn, khiến Diệp Vân nhất thời nghẹn lời, không biết nói gì.
"Cái hệ thống này rõ ràng là tới để hố người mà, gọi là "Chư Thiên Vạn Giới Phụ Trợ Hệ Thống" cái gì chứ, gọi thẳng là Chư Thiên Vạn Giới Hố Người Hệ Thống cho rồi..." Phàn nàn về hệ thống một hồi lâu, Diệp Vân nằm xuống đống cỏ tranh. Cũng may đống cỏ này còn khá khô ráo và đủ mềm mại, nếu không cậu thật sự không biết tối nay phải vượt qua thế nào.
Nằm trên đống cỏ tranh mềm mại, Diệp Vân suy nghĩ cách phá giải cục diện hiện tại, cuối cùng lại phát hiện: không có cách giải. Bởi vì tuổi cậu thật sự quá nhỏ, chỉ mới sáu tuổi, muốn rời khỏi ngôi làng này cũng không làm được. Mà từ nguyên tác, việc Thảo Miếu Thôn chỉ còn Trương Tiểu Phàm và Lâm Kinh Vũ sống sót có thể thấy, Phổ Trí đã bị ma chướng, không còn lòng nhân từ nữa. Bởi vì một ngôi làng không thể nào không có trẻ con, mà những đứa trẻ khác đều bị giết hết, không lý nào lại chừa riêng mình cậu. Muốn sống sót, cậu chỉ có thể giống như Trương Tiểu Phàm trong nguyên tác, cày hảo cảm độ của ông ta. Nhưng cậu lại không có hào quang nhân vật chính, sơ sẩy một chút là có thể bị Thương Tùng tới cướp Phệ Huyết Châu giết chết.
Diệp Vân tuy sở hữu linh hồn của một thanh niên, nhưng cơ thể vẫn còn quá nhỏ, tinh lực có hạn, rất nhanh đã vì mệt mỏi mà chìm vào giấc ngủ. Cùng lúc đó, một vị lão hòa thượng khoác trên mình bộ cà sa cũ kỹ bẩn thỉu, trên mặt đầy nếp nhăn, lặng lẽ đáp xuống Thảo Miếu Thôn.
Sáng sớm hôm sau, Diệp Vân bị từng đợt tiếng dê kêu "be be" đánh thức. Cậu lầm bầm chửi vài câu, lật người ngủ tiếp. Nhưng chỉ vài giây sau, Diệp Vân như một con thỏ bị kinh động, bật dậy khỏi đống cỏ tranh. Cậu mới sực nhớ ra mình không còn ở thế giới cũ nữa, nơi này cũng chẳng phải căn phòng trọ chật hẹp của cậu.
Sau khi tỉnh táo lại, Diệp Vân nhìn ngôi nhà tranh đơn sơ đến mức không thể đơn sơ hơn này, không kìm được cảm thán: "Hóa ra mình thật sự đã không còn ở thế giới cũ nữa rồi!"
Cảm thán xong, Diệp Vân ngồi bật dậy. Để bảo toàn mạng nhỏ, cậu cũng nên hành động thôi. Hơn nữa không biết có phải do hệ thống tái tạo cơ thể hay không mà cậu phát hiện mình cực kỳ nhanh đói. Mà người cổ đại không có thói quen ăn sáng, cho nên nếu cậu đợi lão gia gia kia thì phải đợi đến tận gần trưa mới có cái mà ăn.
Thời đại này cũng chẳng có bàn chải đánh răng gì, cũng đỡ tốn thời gian vệ sinh cá nhân. Cậu chỉ cầm cái gáo hồ lô ra cái chum nước gần cửa múc một gáo nước rửa mặt, rồi ngậm nước súc miệng là xong chuyện.
Tối qua không kịp nhìn, bây giờ Diệp Vân mới phát hiện, hóa ra ngôi nhà tranh này nằm trong một sân lớn. Trong sân ngoài căn nhà tranh độc lập của cậu ra còn có một căn nhà gỗ lớn, cấu trúc nhà tựa hình chữ "phẩm". Trước nhà còn trồng một ít rau củ, những loại rau này xanh mướt, trông vô cùng đáng yêu. Sau sân là núi lớn, vị trí có phần hẻo lánh.
Diệp Vân tỉ mỉ quan sát xung quanh, ghi nhớ môi trường bốn phía rồi mở cổng sân đan bằng hàng rào đi ra ngoài. Cậu muốn đi dạo trong thôn một chút, tìm hiểu tình hình xem cốt truyện đã tiến triển đến bước nào rồi, cậu không muốn cứ thế mơ hồ mà chết.
Thảo Miếu Thôn không lớn, chỉ chừng mười mấy hai mươi hộ dân. Diệp Vân mất nửa giờ để dạo quanh khắp Thảo Miếu Thôn. Trong quá trình đó, Diệp Vân tình cờ nhìn thấy Trương Tiểu Phàm và Lâm Kinh Vũ vừa cười đùa vừa chạy về phía thảo miếu, một lát sau lại hoảng hốt chạy ra.
Phát hiện này khiến Diệp Vân giật mình kinh hãi. Bởi vì theo cốt truyện, tối nay Trương Tiểu Phàm sẽ vì lo lắng cho thương thế của Phổ Trí mà mang thuốc đến, trên đường tình cờ gặp hắc y nhân do Thương Tùng cải trang bắt đi, theo sau thì bị dư chấn trận chiến giữa Phổ Trí và Thương Tùng làm ngất xỉu. Cuối cùng, Phổ Trí truyền công cho Trương Tiểu Phàm rồi tàn sát Thảo Miếu Thôn. Nghĩa là, tối nay Phổ Trí sẽ đồ thôn.
"&*%¥#" Diệp Vân chửi thề trong lòng một tràng rồi đi ngược trở về. Cậu nhớ không xa có một đống rơm rạ, lúc mới tới cậu còn thấy có chim chóc ở trên đống rơm tìm thóc ăn. Vì vậy, cậu quyết định đến đống rơm tìm chút thóc, làm bẫy bắt chim chóc làm thức ăn, rồi sau đó cũng mang cho Phổ Trí một ít. Còn chuyện Phổ Trí là người xuất gia không ăn mặn thì cậu không quản được nhiều như vậy nữa.
Phải nói rằng người cổ đại thật sự vô cùng, vô cùng, vô cùng trân trọng lương thực. Cậu lật tìm trong đống rơm gần nửa tiếng mới tìm được ba bông lúa, điều này khiến Diệp Vân có cảm giác nghẹn lời không biết nói sao. Tuy nhiên vì cái mạng nhỏ của mình, cậu chỉ có thể nhịn cơn đói trong bụng mà cẩn thận tìm kiếm.
Vài phút sau, Diệp Vân lại tìm được một bông nữa. Nhìn đống rơm đã bị mình lật tung rối loạn, Diệp Vân chuyển mục tiêu sang một đống rơm khác, nhanh chóng đi tới đó lật tìm. Ngay khi Diệp Vân vừa tìm được bông lúa thứ năm, một giọng nói trong trẻo vang lên từ sau lưng khiến cậu giật nảy mình.
"Tiểu Vân, đệ đang tìm gì thế? Trông có vẻ vui lắm."
Bị giọng nói bất thình lình làm cho giật mình, Diệp Vân hơi tức giận. Khi cậu cau có quay người lại thì nhìn thấy một người khiến cậu vô cùng bất ngờ. Người tới lại chính là thiếu niên Trương Tiểu Phàm, còn Lâm Kinh Vũ cũng đứng cạnh Trương Tiểu Phàm, nhìn cậu đầy tò mò.
Vốn dĩ Diệp Vân còn chẳng biết làm sao để bắt chuyện làm quen với hai người họ, không ngờ hai người lại tự dâng tận cửa. Thế là cậu nở bộ mặt ngây thơ vô số tội nói với hai người: "Ta đang tìm bông lúa, có bông lúa là có thể bắt chim sẻ, các huynh có muốn tới cùng không?"
"Bắt chim sẻ? Thật sự bắt được sao? Tiểu Vân Nhi, đệ đừng có lừa huynh đấy nhé." Lâm Kinh Vũ nghe Diệp Vân nói vậy, mặt đầy vẻ không tin, nhưng rõ ràng đã bị Diệp Vân khơi gợi hứng thú.
"Tiểu Vân Nhi rất ngoan, sẽ không lừa người đâu, kẻ lừa người mới là cún con." Để giành được sự tin tưởng của Trương Tiểu Phàm và Lâm Kinh Vũ, Diệp Vân cũng liều mạng rồi, đến cả việc giả vờ dễ thương dày mặt như vậy cũng làm ra được.
Trương Tiểu Phàm và Lâm Kinh Vũ thành công bị gương mặt ngây thơ vô số tội của Diệp Vân đánh lừa, cười nói gia nhập đội ngũ của cậu. Có sự tham gia của hai người, số lượng bông lúa tăng lên nhanh chóng, rất nhanh đã đạt tới hai mươi bông. Ước tính số bông lúa đã đủ, Diệp Vân dừng động tác trong tay, lanh lảnh nói: "Được rồi, bông lúa đủ rồi, chúng ta đi tìm thứ khác làm bẫy rồi bắt chim sẻ thôi."
Trương Tiểu Phàm và Lâm Kinh Vũ nghe Diệp Vân nói vậy thì dừng tay, nhìn cậu đầy vẻ nghi hoặc. Diệp Vân thấy vậy, nghiêm túc giải thích: "Chúng ta cần một sợi dây dài, và một cái sọt tre lớn đan khít, sau đó là có thể đi bắt chim sẻ rồi."
Thật ra cái bẫy bắt chim sẻ của Diệp Vân vô cùng vô cùng đơn giản, chẳng qua chỉ là đặt bông lúa lên mặt đất, sau đó dùng cây gậy buộc dây chống cái sọt tre lớn lên, đợi chim chóc chạy tới ăn thóc thì giật dây, chụp lấy chim chóc.
Không phải Diệp Vân không biết cách nào tốt hơn, mà thứ nhất là cậu còn quá nhỏ, dù có ý tưởng cũng không có sức làm bẫy. Thứ hai là công cụ không đầy đủ, thậm chí có thể nói là hoàn toàn không có công cụ. Thứ ba là thời gian có chút không kịp. Hơn nữa cậu cũng chỉ chuẩn bị lộ diện trước mặt Phổ Trí, cày một đợt tồn tại cảm kiêm hảo cảm, cũng không cần quá nhiều thứ.
Trương Tiểu Phàm và Lâm Kinh Vũ nghe Diệp Vân nói vậy thì vô cùng ngạc nhiên, tưởng tượng ra cảnh một lát nữa sẽ bắt được cả đàn chim sẻ, lập tức vui mừng chạy về tìm những thứ Diệp Vân nói, và rất nhanh đã chạy quay lại.