Chư Thiên Vạn Giới Phụ Trợ Hệ Thống

Lượt đọc: 121 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 26
Xích Diễm

❊ ❊ ❊

Diệp Vân không cam lòng tìm một vòng lớn trong rừng, đáng tiếc ngoài mấy con chim bị kinh động bay ra khỏi tổ, đừng nói là gà ăn mày, ngay cả một cọng lông gà cũng không thấy. Cuối cùng Diệp Vân chỉ có thể ủ rũ cụp đuôi đi về phía phòng ăn, vì mặt trời sắp lặn, cũng sắp đến giờ ăn cơm rồi.

Còn chưa đến phòng ăn, Diệp Vân đã ngửi thấy một mùi thơm thấm vào tận tâm can, khiến tâm trạng của y lập tức tốt hơn nhiều.

"Tay nghề của Tiểu Phàm ngày càng tốt nhỉ, nhưng mà, sao mình cứ thấy mùi này quen quen thế nào ấy?" Mang theo đầy đầu nghi hoặc, Diệp Vân bước nhanh vào phòng ăn, mà y vừa bước vào đã bị mấy thứ xám xịt trên bàn ăn thu hút toàn bộ ánh nhìn.

"Gà ăn mày của ta!" Diệp Vân mặc kệ Điền Bất Dịch và Tô Như đang ở ngay đó, trực tiếp chạy đến trước bàn cẩn thận quan sát mấy cục bùn trên bàn, cuối cùng xác nhận đây chính là con gà ăn mày bị trộm mất của mình.

"Sư phụ, những con gà ăn mày này từ đâu ra vậy?" Diệp Vân nắm chặt hai nắm đấm, mặt đầy bất bình hỏi Điền Bất Dịch.

Điền Bất Dịch ngẩn người, nói: "Đây là Đại Nhân lấy từ bên ngoài về, hóa ra thứ này gọi là gà ăn mày à, là Tiểu Bát con làm sao?"

Diệp Vân nghiến răng nghiến lợi nhìn Tống Đại Nhân một cái rồi mới quay đầu lại đáp lời Điền Bất Dịch: "Sư phụ, đây đúng là do con làm, đây là con tốn gần một canh giờ mới làm xong, không ngờ lại bị đại sư huynh trộm mất. Đại sư huynh, huynh đúng là tên trộm gà, huynh đền gà ăn mày cho ta."

Tô Như nhìn Tống Đại Nhân hỏi: "Đại Nhân, có thật vậy không?"

"Khởi bẩm sư nương, gà ăn mày này đúng là do tiểu sư đệ làm, nhưng sư nương, con tuyệt đối không phải tên trộm gà. Con chỉ là thấy gà đã chín mà tiểu sư đệ không có ở đó, sợ gà bị nướng cháy nên mới lấy về. Hơn nữa tiểu sư đệ, đệ làm thứ này chẳng phải là để mọi người cùng ăn sao, đệ đừng giận nữa, đại sư huynh ở đây tạ lỗi với đệ, sư huynh không nên không báo với đệ mà đã mang gà về trước." Lời Tống Đại Nhân nói vô cùng chân thành, khiến Diệp Vân không thể bắt bẻ được điểm nào, cuối cùng chỉ đành bỏ qua.

"Sư đệ, không ngờ đệ còn biết làm thứ này nha, mau dạy ta cách ăn đi, Tiểu Phàm ngốc chết đi được, thứ này đại sư huynh mang về đã lâu lắm rồi mà đệ ấy vẫn chưa nghĩ ra rốt cuộc phải ăn thế nào, ta ngửi mùi mà thèm muốn chết đây này." Thấy Diệp Vân cuối cùng không còn giận nữa, Điền Linh Nhi chen đến bên cạnh Diệp Vân, bảo y mau dạy bọn họ cách ăn thứ này.

"Rất đơn giản, lớp vỏ bùn này tuy đã nứt ra, nhưng bên trong còn bọc một lớp lá sen, chỉ cần gõ bỏ lớp bùn bên ngoài, lấy con gà rừng bên trong ra là được." Diệp Vân vừa nói vừa đưa tay lên, búng ngón tay vào con gà ăn mày trước mặt mình, lớp bùn cứng bên ngoài theo một hồi tiếng "rắc rắc" không ngừng vỡ vụn, rơi xuống, rất nhanh liền lộ ra con gà ăn mày được bọc bằng lá sen ở bên trong. Những người khác thấy vậy cũng bắt chước theo, nhanh chóng bóc lớp vỏ bùn bên ngoài, dọn dẹp sạch sẽ, phòng ăn lập tức tràn ngập mùi thơm nồng nàn.

Sáu con gà ăn mày, ngoại trừ Điền Bất Dịch độc chiếm một con, những người khác đều là hai người chia một con. Điền Linh Nhi và mẫu thân Tô Như một con, tám người còn lại sắp xếp theo thứ tự từ lớn đến nhỏ. Tuy nhiên, điều khiến Diệp Vân tức giận nhất là, sau khi ăn xong phần của mình, Điền Linh Nhi lại dùng một cái cánh gà đã cắn một miếng đổi lấy cái đùi gà của y. Thế nhưng tất cả mọi người có mặt ở đó đều biết sự tức giận của y chỉ là giả vờ mà thôi, bởi vì khóe miệng hơi nhếch lên của y đã sớm bán đứng suy nghĩ chân thật trong lòng y rồi.

Sáng sớm hôm sau, Diệp Vân đã dậy từ rất sớm, chạy một vòng dọc theo con đường đến rừng trúc sau núi mới trở về phòng ăn. Hiện tại y không có công pháp luyện thể, chỉ có thể dùng cách này để rèn luyện thân thể một chút.

Ăn sáng xong, Điền Linh Nhi vẻ mặt thần bí bảo Diệp Vân cứ đến nơi bọn họ luyện công ngày hôm qua đợi, rồi sau đó chạy biến đi, khiến Diệp Vân đầy đầu toàn là nghi vấn. Nhưng đã Điền Linh Nhi không nói, tự nhiên là có lý do không nói của nàng. Sau khi bưng thau cháo đậu xanh nhờ Trương Tiểu Phàm làm giúp từ hôm qua về phòng bỏ vào tủ lạnh, Diệp Vân thong thả đi về phía sau núi. Đáng nói là, những năm nay vì bị Diệp Vân kích thích, Trương Tiểu Phàm ngoại trừ thời gian ăn cơm thì cơ bản đều đang tu luyện, mà hiệu quả cũng rất khả quan, hiện tại cậu ấy đã sắp đột phá đến tầng thứ ba rồi.

Khi Diệp Vân đến nơi y tu luyện thì Điền Linh Nhi vẫn chưa tới, y chỉ đành tìm một bóng cây đợi. Tình cờ liếc mắt một cái, y nhìn thấy cách đó không xa có một cây trúc vậy mà kết đầy trúc mễ, phát hiện này khiến Diệp Vân vô cùng hối tiếc.

"Lẽ ra mình phải nghĩ đến sớm hơn mới đúng, Đại Trúc Phong này rộng không biết bao nhiêu dặm, đặc biệt là phía sau núi, chập chùng nối tiếp nhau phần lớn đều là rừng trúc, mà những cây trúc này không biết đã sinh trưởng bao nhiêu năm rồi, chắc chắn có rất nhiều cây trên trăm năm. Mà trúc sau trăm năm sẽ nở hoa kết quả, trúc mễ kia chính là thứ tốt không dễ có được. Sách vở đều nói rồi, Phượng Hoàng không phải ngô đồng thì không đậu, không phải hạt trúc thì không ăn, có thể thấy trúc mễ đúng là vật báu, mình vậy mà ở đây lâu như vậy rồi vẫn không phát hiện ra."

Ngay khi Diệp Vân đang vô cùng hối tiếc vì điều này, một giọng nói trong trẻo đã ngắt lời y.

"Tiểu Vân, đệ đang lầm bầm cái gì thế? Đỡ kiếm này, hôm nay ta phải đánh một trận thật sướng tay với đệ."

Diệp Vân nghe thấy tiếng liền vội vàng quay người lại, mà y vừa quay qua đã thấy một thanh bảo kiếm dài chừng ba thước, sắc vàng đỏ rực đang bay về phía mình. Sau khi luống cuống tay chân tiếp được nó, cằm y suýt chút nữa đã rớt xuống đất, bởi vì thanh kiếm này rất nổi tiếng ở Thanh Vân Môn, đặc biệt là ở Đại Trúc Phong, có thể nói là không ai không biết, không người không hay, mà tên của nó là "Xích Diễm", chính là bội kiếm của sư phụ Điền Bất Dịch.

Diệp Vân nhìn thanh bảo kiếm toàn thân đỏ vàng trong tay, kinh ngạc nói: "Sư tỷ, sao tỷ lại lấy trộm bội kiếm của sư phụ ra vậy?"

Điền Linh Nhi vội bịt miệng Diệp Vân lại, nói nhỏ: "Nói nhỏ thôi, đừng để cha nghe thấy. Ta là nhân lúc cha ngủ trưa mới lấy Xích Diễm ra đấy. Ai bảo ông ấy keo kiệt như vậy, hỏi xin một kiện pháp bảo cũng không cho. Giờ chúng ta chỉ mượn kiếm của ông ấy dùng một chút, dùng xong thì trả về, không có gì to tát cả. Được rồi, chúng ta bắt đầu thôi."

"Chuyện này... được rồi." Diệp Vân chỉ do dự một chút liền đồng ý, bởi vì y chợt nghĩ thông suốt, Xích Diễm là bội kiếm chuyên dụng của Điền Bất Dịch, ngày thường không dễ rời thân, nếu không có sự cho phép của ông ấy, Điền Linh Nhi không thể nào lấy được. Nghĩa là thanh kiếm này vốn dĩ là Điền Bất Dịch cố ý đưa đến tay y, dù sao với đẳng cấp của Hổ Phách Chu Lăng, cũng chỉ có Xích Diễm của ông ấy và Mặc Tuyết của Tô Như mới có thể sánh ngang mà thôi.

Nghĩ thông suốt rồi, Diệp Vân không còn nhiều lo lắng như vậy nữa, kiếm quyết vừa khởi liền đấu với Điền Linh Nhi. Tuy nhiên Xích Diễm dù sao cũng là bội kiếm của Điền Bất Dịch, đã sớm tâm ý tương thông với Điền Bất Dịch, thêm vào đó bản thân tu vi của y chỉ mới tầng thứ bảy Ngọc Thanh, vẫn chưa đủ để phát huy hoàn toàn uy lực của Xích Diễm, cho nên thực lực của y dù có hơn Điền Linh Nhi một bậc, nhưng thực lực thực sự phát huy ra lại chênh lệch không bao nhiêu. Thế nhưng một khi rơi vào thế giằng co, người thắng tuyệt đối sẽ là y, bởi vì pháp lực của y hùng hậu hơn Điền Linh Nhi rất nhiều.

Hai người đánh đến hăng say, đánh suốt cả một buổi sáng, cho đến giờ cơm trưa mới dừng tay, trả lại Xích Diễm. Mà khi ăn cơm, Diệp Vân nhìn Điền Bất Dịch dường như không có chuyện gì xảy ra thì biết mình đã đoán đúng rồi.

Sau đó, Điền Linh Nhi và Diệp Vân mỗi sáng đều đúng giờ cùng nhau cắt xẻo đạo pháp. Tuy nhiên, theo việc Diệp Vân ngày càng quen thuộc với Xích Diễm, khoảng cách dần dần lộ ra, trong mười lần đấu pháp thì có năm sáu lần là Diệp Vân thắng. Mà đây còn là kết quả của việc Diệp Vân nhường nhịn, cuối cùng sau khi tiếp tục thêm nửa năm, việc cắt xẻo của hai người dừng lại, bởi vì hai người đối với chiêu thức và thói quen của đối phương đã quá mức quen thuộc, có thể nói đối phương chỉ cần động tay là họ đã biết đối phương muốn làm gì, mà việc cắt xẻo như vậy đã không còn ý nghĩa nữa.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:20
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.