Chư Thiên Vạn Giới Phụ Trợ Hệ Thống

Lượt đọc: 121 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 12
Đối đáp trong điện

❊ ❊ ❊

Khi Diệp Vân và mọi người tới nơi, những người trong điện đang trò chuyện, dường như là đang bàn luận về chuyện gì đó. Diệp Vân biết, bọn họ đang thảo luận về những việc xảy ra tại Thảo Miếu Thôn. Phải biết rằng họ đều là ba đại phái của chính đạo, nay lại có kẻ ma đạo gây ra chuyện ác liệt như thế ngay dưới chân núi bọn họ, điều này chẳng khác nào vả thẳng vào mặt bọn họ. Sao có thể nhẫn nhịn? Bọn họ nhất định phải tra rõ vụ việc này cho ra manh mối.

Bởi vì sự can thiệp của Diệp Vân, Phổ Trí không giết sạch người dân Thảo Miếu Thôn, mà đã bắt đi tất cả những người khác trừ Diệp Vân, Trương Tiểu Phàm và Lâm Kinh Vũ. Dĩ nhiên trong đó bao gồm cả "Vương nhị thúc", người mà trong nguyên tác đã bị dọa đến phát điên. Cho nên, không xuất hiện cảnh "Vương nhị thúc" đột nhiên gào thét chạy vào làm gián đoạn lời bẩm báo của gã đạo sĩ trẻ kia.

Mọi người trong điện nghe thấy lời bẩm báo của đạo sĩ trẻ, bèn dừng thảo luận, tất cả đều nhìn về phía Diệp Vân và bọn họ. Diệp Vân cũng mở to mắt quan sát đám người này. Không cần phải nói, người ngồi ở chính giữa, mặc đạo bào màu xanh mực, tiên phong đạo cốt, ánh mắt ôn nhuận sáng ngời kia chính là chưởng môn Thanh Vân Môn, Đạo Huyền Chân Nhân. Còn vị béo mập kia chắc chắn là thủ tọa Đại Trúc Phong, Điền Bất Dịch. Người vóc dáng cao lớn, diện mạo trang nghiêm kia hẳn là Thương Tùng, ông ta cũng là một trong những thủ phạm lớn gây ra thảm án Thảo Miếu Thôn. Còn những người khác, Diệp Vân không nhận ra được.

Ngay khi Diệp Vân đang đánh giá mấy vị thủ tọa Thanh Vân này, tay cậu đột nhiên bị người nắm lấy. Quay đầu nhìn lại thì thấy là Lâm Kinh Vũ, thế là cậu không phản kháng, ngoan ngoãn chạy theo hắn tới trước mặt sáu người kia, rồi quỳ xuống trước Đạo Huyền Chân Nhân, "bộp bộp bộp" dập đầu ba cái.

Đạo Huyền Chân Nhân nhìn kỹ hai người bọn họ một cái, khẽ thở dài: "Những đứa trẻ đáng thương, các con đứng dậy đi."

Lâm Kinh Vũ lại không đứng dậy, ngẩng đầu nhìn nhân vật như thần tiên này, bi thương nói: "Chân nhân, ba người chúng con tuổi còn nhỏ không biết gì, đột nhiên gặp phải đại biến như thế này, thật sự không biết phải làm sao cho phải. Người thần thông quảng đại, biết được quá khứ vị lai, xin nhất định phải làm chủ cho chúng con ạ!"

Diệp Vân cũng mở miệng nói: "Người chính là sư phụ mà đại ca ca đã nói tới sao? Người có thể thu chúng con làm đồ đệ không? Như vậy Tiểu Vân nhi sẽ có chỗ ở, có đồ ăn, hơn nữa còn có thể giống như đại ca ca, dẫm lên kiếm mà bay trên trời."

"Đúng vậy ạ, tiên gia gia, người phải làm chủ cho chúng con!" Lời Diệp Vân vừa dứt, Trương Tiểu Phàm cũng lên tiếng. Rốt cuộc cậu ta vẫn nói ra câu này, mà mọi người trong điện nghe thấy, trên mặt đều không khỏi lộ ra nụ cười. Trương Tiểu Phàm đương nhiên là trẻ con không biết sự đời, nhưng sau đó ánh mắt của mọi người đều đổ dồn lên người Lâm Kinh Vũ và Diệp Vân.

Lâm Kinh Vũ tuổi còn nhỏ, rơi vào đại biến, lại đối mặt với bậc cao nhân danh chấn thiên hạ như Đạo Huyền Chân Nhân, nhưng nói chuyện vẫn đâu ra đấy, mạch lạc rõ ràng, sự bình tĩnh này vượt xa những đứa trẻ bình thường. Diệp Vân tuổi còn nhỏ hơn, tuy không thể hiện tốt như Lâm Kinh Vũ, nhưng lại "tràn đầy nét trẻ thơ", hơn nữa tư duy tỉnh táo. Lời nói tuy có chút ngây ngô nhưng vẫn mạch lạc, mạnh hơn Trương Tiểu Phàm, kẻ chẳng biết gì mà còn coi Đạo Huyền là thần tiên nhiều lắm.

Thảm án Thảo Miếu Thôn là chuyện chưa từng xảy ra, chưa từng nghe thấy tại Thanh Vân Môn ngàn năm qua. Hơn nữa sự việc lại xảy ra ngay dưới chân Thanh Vân Môn, có thể nói là chấn động toàn phái. Sau khi Đạo Huyền Chân Nhân nhận được báo cáo thì vừa kinh vừa giận, lập tức triệu tập thủ tọa sáu mạch còn lại tới bàn bạc. Lúc này ngoại trừ thủ tọa của "Tiểu Trúc Phong" là Thủy Nguyệt đại sư chưa tới, các thủ tọa năm mạch khác đều đã có mặt.

Những người có thể đảm đương vị trí thủ tọa Thanh Vân thất mạch, tự nhiên đều là những nhân vật đỉnh cao trong Thanh Vân Môn. Mà những nhân vật đỉnh cao trong Thanh Vân Môn, tự nhiên cũng là những nhân vật tuyệt đỉnh trong giới tu chân luyện đạo trên thế gian này. Những người ngồi đây, ai nấy đều mắt sáng như đuốc, lúc này trong lòng đều thầm nghĩ một câu: "Đúng là một khối mỹ ngọc."

Đạo Huyền Chân Nhân mỉm cười nói: "Chuyện tương lai quá khứ ta nào có biết, nhưng các con sống dưới chân núi Thanh Vân, Thanh Vân Môn ta tự nhiên sẽ không khoanh tay đứng nhìn. Chỉ là ta có vài câu hỏi muốn hỏi các con, hy vọng các con trả lời cho tốt."

Nghe thấy câu này của Đạo Huyền, Diệp Vân biết thời điểm khảo nghiệm cậu đã tới. Chỉ cần cậu lộ ra một chút sơ hở, e rằng mình sẽ vô duyên với Thanh Vân, thậm chí có khả năng nguy hiểm đến tính mạng. Trong lúc tâm tư xoay chuyển cực nhanh, Lâm Kinh Vũ đã mở miệng.

Chỉ thấy Lâm Kinh Vũ gật đầu nói: "Vâng, đệ tử biết gì nói nấy. Xin Chân nhân hỏi ạ."

Đạo Huyền Chân Nhân gật đầu hỏi: "Con đã thoát khỏi kiếp nạn này như thế nào?"

Lâm Kinh Vũ ngẩn ra: "Bẩm Chân nhân, tối qua con còn nhớ mình đang nằm ngủ trên giường ở nhà, nhưng sáng dậy lại thấy mình cùng Tiểu Phàm, Tiểu Vân nằm trong một cái sơn động. Con cũng không biết đã xảy ra chuyện gì. Con bị tiếng cười của Tiểu Vân làm cho tỉnh giấc, sau đó bọn con thấy không ổn nên mới cùng nhau chạy về thôn, liền nhìn thấy cảnh tượng kia, rồi sợ đến ngất đi."

Đạo Huyền Chân Nhân nhíu mày, nhìn sang Diệp Vân: "Là con đánh thức nó, vậy còn con thì sao?"

"Con ạ?" Diệp Vân đưa tay chỉ mình, cố hết sức thả lỏng tâm thái, cúi đầu làm bộ suy nghĩ, thực ra là đang che giấu sự căng thẳng trong lòng.

Cúi đầu bình ổn tâm trạng lại một chút, Diệp Vân mới chậm rãi nói: "Tiểu Vân nhi sau khi đưa cơm cho một vị lão gia gia xong thì chuẩn bị về nhà. Lúc đi được nửa đường con nhớ ra cái sơn động của chúng con ở gần bờ sông, sáng sớm có thể tới đó bắt cá ăn, nên chạy tới sơn động ngủ. Lúc con tỉnh lại thì thấy Tiểu Phàm ca ca và Kinh Vũ ca ca rồi, con tưởng bọn họ tới giúp con bắt cá, rất vui mừng. Sau đó Kinh Vũ ca ca bọn họ nói không ổn, liền kéo con chạy về thôn. Không ngờ, không ngờ tới lại thấy nhà cửa đều bị đốt sạch."

Nói xong lời này, Diệp Vân không những không cảm thấy nhẹ nhõm mà toàn thân còn vì căng thẳng mà cứng đờ. Thành hay bại đều ở lần này, thành công thì từ nay về sau có hy vọng về nhà, ăn ngon mặc đẹp không thành vấn đề. Không thành công lại còn bị nghi ngờ thì bị đuổi xuống núi là còn may.

Đạo Huyền Chân Nhân và các vị thủ tọa khác nhìn nhau, trong mắt đều có vẻ nghi hoặc. Nếu có cao nhân cứu giúp, tại sao chỉ cứu ba đứa trẻ này? Nếu không phải, thì dù thế nào cũng không giải thích được! Bọn họ căn bản không hề nghĩ tới chuyện Diệp Vân sẽ lừa dối mình, dù sao Diệp Vân còn quá nhỏ, hơn nữa trông lại phấn điêu ngọc trác, rất có tính lừa gạt.

Đạo Huyền Chân Nhân trầm ngâm một chút rồi nói: "Vậy nghĩa là, các con hoàn toàn không biết gì về chuyện tối qua."

Ba người đồng thanh: "Vâng ạ."

Trả lời xong tiếng "Vâng ạ" này, Diệp Vân cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Cậu biết Đạo Huyền không hề nghi ngờ những lời cậu nói, nghĩa là nếu không có gì bất ngờ, từ nay về sau cậu sẽ trở thành đệ tử Thanh Vân Sơn. Chỉ là không biết sẽ thuộc về ai, nhưng tốt nhất đừng là Thương Tùng.

Đạo Huyền Chân Nhân thở dài một tiếng, gọi một tiếng: "Tống Đại Nhân."

"Đệ tử có mặt." Một đệ tử Thanh Vân đáp lời bước ra, người cao lớn vạm vỡ, ăn mặc theo lối người tục. Lúc nãy vị trí cậu ta đứng là phía sau Điền Bất Dịch, mà lúc này Diệp Vân mới biết hóa ra đó chính là Tống Đại Nhân, cũng là sư huynh tương lai của Trương Tiểu Phàm.

Đạo Huyền Chân Nhân nói: "Ngươi là người đầu tiên phát hiện chuyện ở Thảo Miếu Thôn, ngươi hãy kể lại tình hình hôm đó một lần nữa đi."

Tống Đại Nhân giọng nói ồm ồm vang dội: "Vâng. Sáng nay đệ tử cùng mấy vị đồng môn sư huynh đệ làm việc trở về, ngự không bay về. Khi đi ngang qua bầu trời Thảo Miếu Thôn, đệ tử vô tình cúi đầu nhìn, lại phát hiện trong thôn đã bị đốt thành những mảnh đổ nát hoang tàn. Đệ tử cùng mọi người vội vàng hạ xuống kiểm tra, chỉ tìm thấy ba đứa trẻ này ở phía sau thôn. Thấy chúng hôn mê bất tỉnh, liền để mấy vị sư đệ đưa chúng về trước. Đáng tiếc là ngoài việc tìm thấy một số dấu vết đánh nhau, chúng con không còn manh mối nào khác."

Đạo Huyền Chân Nhân vội hỏi: "Ồ? Dấu vết đánh nhau?"

Tống Đại Nhân lớn tiếng nói: "Vâng, nhìn dấu vết đánh nhau và khí tức còn sót lại, một trong hai bên giao đấu chắc chắn là người ma đạo. Xung quanh Thảo Miếu vẫn còn lưu lại chút ít quỷ khí."

Đạo Huyền nghe vậy khẽ thở dài: "Ai, xem ra những người khác ở Thảo Miếu Thôn e là lành ít dữ nhiều rồi."

Mặc dù trong lòng sớm đã có dự cảm, nhưng nghe Đạo Huyền nói vậy, Lâm Kinh Vũ và Trương Tiểu Phàm vẫn không kìm được mà tối sầm mặt mũi, suýt chút nữa lại ngất đi. Tim Diệp Vân cũng đập thình thịch dữ dội.

Đạo Huyền Chân Nhân khẽ thở dài, tay trái phất nhẹ, trong ống tay áo bay ra một hạt châu nhỏ màu đỏ, bay tới trước mặt Trương, Lâm, Diệp ba người. Nó lăn vài vòng trên trán và tim bọn họ, tức thì một luồng khí mát lạnh thấm vào cơ thể. Không biết vì sao, thần kinh vốn căng như dây đàn trong lòng bọn họ dường như cũng thả lỏng ra, cảm thấy mệt mỏi kiệt sức, không nhịn được mà nằm ngay trên đại điện này, ngủ thiếp đi.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:9
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.