Diệp Vân cùng Điền Linh Nhi còn chưa tới Thái Cực động đã nhìn thấy từ xa Điền Bất Dịch cùng Tô Như đang đứng chờ ở cửa động, khiến tim Diệp Vân đập mạnh một cái. Khoảng thời gian này, Tô Như thật lòng xem cậu như con trai mà chăm sóc. Sự chăm sóc của bà đối với cậu có thể gọi là vô cùng chu đáo, khiến Điền Linh Nhi cũng có chút ghen tị, đây cũng là một trong những lý do khiến Điền Linh Nhi suốt ngày đến tìm Diệp Vân gây phiền phức. Hiện tại, hai người vì muốn truyền thụ cho cậu công pháp cơ bản nhất mà lại cùng nhau tới đây, điều này càng khiến cậu cảm động.
"Sư phụ, sư nương." Sau khi gọi một tiếng sư phụ sư nương, khóe miệng Diệp Vân khẽ động nhưng lại không thốt nên lời. Cậu không biết nên dùng ngôn từ nào để diễn tả sự cảm kích của mình đối với họ vào thời khắc này. Phải biết rằng, Thái Cực động này nằm ở hậu sơn Đại Trúc phong, thông thường chỉ có đệ tử tu luyện Thái Cực Huyền Thanh Đạo đến tầng thứ ba trở lên mới có thể vào trong tu luyện. Hiện tại, cậu mới bắt đầu tu luyện đã có thể tới đây, đủ thấy sư phụ sư nương coi trọng cậu đến nhường nào.
Tô Như cười dịu dàng, xoa đầu Diệp Vân, nói: "Được rồi đứa trẻ ngoan, đi vào với sư nương thôi. Chẳng phải con vẫn luôn muốn tu luyện sao? Hôm nay sư nương sẽ bắt đầu dạy con."
"Vâng, con nhất định sẽ học tập nghiêm túc." Diệp Vân gật đầu thật mạnh.
Điền Bất Dịch gật đầu, xoay người đi về phía Thái Cực động. Tô Như thấy vậy khẽ mỉm cười, nắm tay Diệp Vân cũng đi theo vào trong. Điền Linh Nhi bĩu môi, chạy lên ôm lấy cánh tay còn lại của Tô Như.
Thái Cực động không chỉ là một cái hang lớn, bên trong nó được chia thành vài gian cách biệt khác nhau, mỗi gian là một mật thất, mật thất được ngăn cách bằng cửa đá dày dặn, hiệu quả cách âm cực tốt, có thể tránh bị ngoại vật quấy rầy khi đang tu luyện. Sau khi Điền Bất Dịch bước vào đại sảnh ở giữa Thái Cực động, nói với Diệp Vân một câu "Tu luyện cho tốt" rồi chắp tay sau lưng đi về phía một gian mật thất.
Tô Như nhìn bóng lưng Điền Bất Dịch xa dần, bật cười thành tiếng, nói: "Linh Nhi, con cũng đi tu luyện đi, mấy ngày nay con lười biếng cũng đủ rồi, nên thu tâm lại đi, đừng để đến lúc bị tiểu sư đệ của con đuổi kịp."
"Chuyện đó sao có thể chứ, con tu luyện sớm hơn đệ ấy mấy năm lận, dù thiên phú đệ ấy có cao đến đâu cũng không thể vượt qua con được. Tiểu sư đệ, đệ cứ bỏ cái ý định đó đi, kiếp này đệ đừng hòng lật ngược tình thế dưới tay bản sư tỷ đây." Nói xong, Điền Linh Nhi hừ nhẹ một tiếng, đi thẳng về phía mật thất gần nhất của mình.
Tô Như nhìn cô con gái ngạo kiều của mình, không nhịn được mà lắc đầu cười, nói: "Tiểu Vân, sư tỷ của con là người như vậy, đừng để ý. Chúng ta cũng tìm một mật thất bắt đầu tu luyện thôi."
Diệp Vân gật đầu, nói: "Vâng, con biết ạ, sư tỷ thực ra rất tốt, nếu như không nhéo mặt con thì còn tốt hơn nữa."
Tô Như mỉm cười, dắt Diệp Vân đi về phía một trong những mật thất, rồi lên tiếng giới thiệu: "Tiểu Vân, con phải nhớ kỹ, những mật thất này dùng để người ta tĩnh tâm tu luyện. Sau khi có người vào mật thất, cơ quan của mật thất sẽ khóa cửa lại, thông thường từ bên ngoài không thể mở ra được, mà trên cửa mật thất có một cái lỗ nhỏ gắn thủy kính, có thể dùng để quan sát tình hình bên trong mật thất, nhằm phòng ngừa người bên trong xảy ra ngoài ý muốn. Hơn nữa, mật thất này ngoài việc có thể tránh bị ngoại vật quấy nhiễu, nồng độ linh khí cũng cao hơn bên ngoài rất nhiều, tu luyện bên trong sẽ có hiệu quả làm chơi ăn thật. Cho nên sau này nếu con muốn tu luyện thì cố gắng tới đây tu luyện, có thể tiết kiệm được không ít công sức đấy."
"Vâng, sư nương con biết rồi, con nhất định sẽ nỗ lực tu hành." Diệp Vân gật đầu nghiêm túc. Khó khăn lắm mới có thể bắt đầu tu luyện, cậu không thể lơ là được, dù sao cậu còn phải dựa vào cái này để tích góp năng lượng trở về nhà.
Theo chân Tô Như bước vào mật thất, Diệp Vân mới phát hiện ra, mật thất này chỉ rộng hơn mười mét vuông, còn nhỏ hơn cả căn phòng ở thế giới thực, hơn nữa cũng không có cửa sổ hay thứ gì tương tự, nguồn sáng là mấy viên dạ minh châu khảm trên đỉnh mật thất tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ, độ sáng tuy không bằng bóng đèn sợi đốt ở hậu thế, nhưng cũng xấp xỉ như vậy.
Trong mật thất ngoài mấy viên dạ minh châu ra thì chỉ có một chiếc án thấp nhỏ, trên án thấp đặt một cái chuông nhỏ, bên cạnh án thấp là một tấm chiếu trúc rộng khoảng một mét vuông, chất liệu của chiếu trúc chắc là Hắc Tiết Trúc, ngoài ra trong mật thất không còn vật gì khác.
Sau khi đóng cửa đá, Tô Như dắt Diệp Vân ngồi lên tấm chiếu trúc, rồi thay đổi hẳn vẻ dịu dàng thường ngày, mặt đầy nghiêm túc nói: "Kỳ thuật bản môn, tinh thâm thần diệu, tà ma yêu nhân, thường hay dòm ngó. Con cần lập lời thề nặng nề, sau khi học thành, nếu không phải đệ tử bản môn, quyết không truyền cho người ngoài."
Đối với yêu cầu của Tô Như, Diệp Vân không hề ngạc nhiên chút nào. Bí tịch môn phái liên quan đến truyền thừa, nếu bị kẻ có ý đồ xấu học được thì rất có thể sẽ bị nhắm đến, cho nên dù là thế giới nào cũng vậy thôi. Vì thế, cậu vô cùng sảng khoái giơ tay phải lên, nghiêm túc nói: "Thương thiên ở trên, đệ tử Diệp Vân xin thề, chỉ cần còn sống trên thế giới này một ngày, thì tuyệt đối không tiết lộ bí mật đạo pháp của Thanh Vân môn. Nếu trái lời thề này, tất bị ngũ lôi oanh đỉnh, chết không nơi chôn thân."
Tô Như thấy Diệp Vân lập lời thề, sắc mặt lập tức dịu lại, mỉm cười gật đầu, nói: "Kinh mạch, huyệt đạo nhân thể con đã hiểu rõ rồi, bây giờ ta sẽ truyền cho con pháp môn tu hành tầng thứ nhất của Thái Cực Huyền Thanh Đạo, con hãy theo lời ta mà minh tưởng tự quan, thể ngộ khí cảm, tranh thủ sớm ngày đả thông khiếu huyệt, dẫn linh nhập thể."
"Vâng, con biết rồi, sư nương." Diệp Vân gật đầu nghiêm túc.
Tô Như đối với Diệp Vân vẫn luôn rất yên tâm, tuy Diệp Vân nhìn tuổi còn rất nhỏ nhưng lại cực kỳ hiểu chuyện, không giống như những đứa trẻ khác suốt ngày chỉ thích chơi đùa, không tĩnh được tâm. Hơn nữa điều khiến bà ngạc nhiên nhất chính là Diệp Vân còn sở hữu bản lĩnh quá mục bất vong, quá nhĩ bất vong, chỉ mất ba tháng đã nắm vững các loại văn tự thâm thúy khó hiểu và kinh mạch đồ nhân thể, và lần này cậu cũng không làm bà thất vọng, bà chỉ mới đọc một lần, Diệp Vân đã có thể đọc lại không sót một chữ công pháp điển tịch tầng thứ nhất của Thái Cực Huyền Thanh Đạo.
Sau khi giải đáp cho Diệp Vân những vấn đề cậu chưa hiểu, Tô Như liền để cậu thử tu luyện một lần. Thế nhưng, điều khiến bà chấn động đã xảy ra, khi Diệp Vân bắt đầu tu luyện theo chỉ dẫn của bà, bà cảm nhận rõ ràng nồng độ linh khí trong mật thất đậm đặc hơn vài phần, hơn nữa những linh khí này tuy chưa bị Diệp Vân hấp thụ, nhưng lại đều bao vây xung quanh cậu. Cần biết rằng đây là lần đầu tiên cậu tu luyện đấy, hơn nữa hiện tại mới trôi qua chưa đầy một phút. Phải biết rằng lần đầu tiên tu luyện, bà đã mất trọn một canh giờ mới cảm nhận được linh khí xung quanh, còn việc dẫn dắt linh khí tới lại tốn mất ba ngày công phu, đả thông khiếu huyệt toàn thân, dẫn linh nhập thể càng tiêu tốn của bà hơn một tháng thời gian. Thế nhưng mọi chuyện trước mắt này lại đảo lộn quan niệm của bà, cái này đã không thể hình dung bằng từ thiên tài được nữa, đây quả thực chính là yêu nghiệt mà! Nhưng yêu nghiệt như vậy, bà hy vọng có thể có thêm vài đứa nữa.
Đắm chìm trong tâm trạng tốt đẹp của lần tu luyện đầu tiên, Diệp Vân hoàn toàn không biết mình đã khiến Tô Như kinh ngạc đến mức trợn mắt há mồm. Cậu hiện tại đang chìm đắm trong cảm giác mỹ diệu khi được linh khí bao quanh, toàn thân ấm áp, hơn nữa Tô Như còn đoán sai một điểm, thực ra thời gian Diệp Vân thực sự dùng để cảm ứng linh khí chỉ mất ba giây, còn thời gian còn lại thực chất đều bị cậu dùng để bình ổn tâm trạng kích động của mình. Còn về phần những linh khí kia, căn bản không phải cậu dẫn dắt tới, mà là chúng tự động kéo đến.
Tô Như thấy việc tu luyện của Diệp Vân đã bắt đầu đi vào quỹ đạo, hài lòng gật đầu, kiềm chế tiếng bước chân lặng lẽ rời khỏi mật thất. Mà Tô Như vừa mới rời đi không lâu, Diệp Vân đang đắm chìm trong cảm giác mỹ diệu khi được linh khí bao quanh liền mở mắt ra. Cậu không biết tình trạng của mình có bình thường hay không, nhưng đáng tiếc là khi mở mắt ra lại không thấy Tô Như. Tuy nhiên cậu cũng hiểu rằng việc tu luyện của mình không hề sai sót, bởi vì nếu phương thức tu luyện của cậu không chính xác thì Tô Như không thể nào rời đi được.