Chư Thiên Vạn Giới Phụ Trợ Hệ Thống

Lượt đọc: 121 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 88
Ôn Nhu Hương

❊ ❊ ❊

Vân tấn hoa nhan kim bộ dao, phù dung trướng noãn độ xuân tiêu. Xuân tiêu khổ đoản nhật cao khởi, tòng thử quân vương bất tảo triều. Đây là cảnh tượng được thi nhân Bạch Cư Dị đời Đường miêu tả trong "Trường Hận Ca" về việc Đường Huyền Tông Lý Long Cơ nạp Dương Quý Phi vào cung. Nay dùng để hình dung tình cảnh của Diệp Vân và Lưu Tĩnh lúc này lại vô cùng xác đáng, đúng là xuân tiêu khổ đoản nhật cao khởi, từ nay Diệp Vân không muốn rời giường!

Có lẽ để cột chặt Diệp Vân lên chiến xa của mình, tối qua Lưu Tĩnh không những vô cùng chủ động mà còn dị thường cuồng nhiệt. Nếu không phải Diệp Vân âm thầm cho nàng uống một viên Tiểu Hoàng Đan và giúp nàng hóa giải dược lực, thì với một người mới nếm trải nhân sự như Lưu Tĩnh, hôm nay đừng nói đến chuyện rời giường, e là tối qua đã phải được đưa đến bệnh viện rồi. Sự cuồng nhiệt của Lưu Tĩnh cũng khiến Diệp Vân nếm trải tư vị khác lạ, khiến Diệp Vân đang trong giai đoạn tân hôn yến nhĩ vô cùng lưu luyến, đến tận gần trưa vẫn ôm lấy thân thể trắng nõn mềm mại của Lưu Tĩnh mà không muốn rời giường.

Lưu Tĩnh thấy Diệp Vân quá mức thỏa mãn với cơ thể mình, trong lòng cũng không khỏi thầm đắc ý. Tuy nhiên, nàng hiểu rõ đạo lý: thứ gì quá dễ dàng có được thì bản tính con người sẽ không quá trân trọng. Cho nên khi kim đồng hồ trong phòng chỉ đúng mười một giờ, nàng thoát khỏi vòng tay Diệp Vân, nhẹ nhàng hôn lên môi hắn rồi khỏa thân bước vào phòng tắm với thân hình tuyết trắng óng ả. Nửa tiếng sau, nàng mặc một bộ đồ công sở bước ra, mỉm cười với Diệp Vân: "Ông xã, mười một giờ rồi, dậy ăn cơm thôi. Anh ở khách sạn mãi cũng không tốt, tốn kém quá. Ăn xong em đi tìm cho anh một căn biệt thự, sau này chúng ta gặp nhau cũng tiện."

Diệp Vân suy nghĩ một chút rồi gật đầu. Ở khách sạn quả thật không tốt, quá tốn tiền, hơn nữa thường xuyên nhìn thấy mấy gã trung niên bụng phệ dẫn theo các cô gái đôi mươi vào ở, khiến Diệp Vân rất tiếc nuối, đặc biệt là có vài cô rất xinh đẹp làm hắn cũng hơi động tâm. Cũng chính vì thế nên Diệp Vân mới không biết thương hoa tiếc ngọc với Lưu Tĩnh, vì hỏa khí thực sự quá vượng.

Tắm rửa thay quần áo xong, Diệp Vân cầm lấy ba lô rồi cùng Lưu Tĩnh rời đi. Sau khi tìm một nơi tươm tất ăn cơm, Lưu Tĩnh lái xe đưa Diệp Vân đến một khu dân cư có môi trường ưu nhã.

Khu dân cư này không lớn nhưng vô cùng ưu nhã, yên tĩnh, hơn nữa ở đây không có cao ốc, cao nhất cũng chỉ bốn năm tầng. Phần lớn còn lại là kiểu biệt thự ba tầng. Căn biệt thự mà Lưu Tĩnh dẫn hắn đi xem lại có một khu vườn nhỏ độc lập, chính giữa vườn còn có một bể bơi, tuy không lớn nhưng cũng đủ cho sáu bảy người cùng bơi lội.

Diệp Vân theo sự dẫn dắt của Lưu Tĩnh đi dạo một vòng, vô cùng ưng ý với căn biệt thự này, đặc biệt là khu vườn mini và bể bơi trên tầng thượng tầng ba. Còn mấy chiếc siêu xe trong gara thì Diệp Vân lại không mấy để tâm, dù sao siêu xe có đắt tiền thế nào cũng đâu thể bằng "Thừa Mộng Kiếm" của hắn? Phải biết rằng Thừa Mộng có thể bay được, chỉ là ở đây không tiện phóng ra mà thôi.

Lưu Tĩnh dặn dò một phen, giao chìa khóa biệt thự cho Diệp Vân rồi chuẩn bị rời đi. Nàng còn muốn đi xem thử đan phương Diệp Vân đưa có dùng được không. Diệp Vân cũng hiểu ý định của Lưu Tĩnh, liền gọi nàng lại, lấy giấy bút từ phòng khách viết lại cho nàng một phương thuốc. Phương thuốc này chỉ khác phương thuốc trước hai ba chỗ, nhưng chính hai ba chỗ khác biệt này khiến nó không còn là một đơn thuốc nữa, mà trở thành phối phương của dược tửu.

Cuối cùng, Diệp Vân suy nghĩ một chút, bên dưới phối phương đó lại viết thêm một phương thuốc tên là "Dưỡng Nhan Phương". Đây là thứ hắn tình cờ thấy được khi xem y thư ở thế giới Tru Tiên. Tác dụng của Dưỡng Nhan Phương đúng như tên gọi, bài độc dưỡng nhan, lại còn có thêm một chút công dụng làm trắng da xóa sẹo. Tuy nhiên vì dùng liệu phổ thông nên không có tác dụng với tu sĩ, dù sao tu sĩ sau khi tu luyện thì khả năng phục hồi cơ thể còn mạnh mẽ hơn tác dụng của Dưỡng Nhan Phương. Nhưng thứ này lại vô cùng thích hợp cho người thường sử dụng, hơn nữa nguyên liệu phổ thông, hoàn toàn có thể sản xuất hàng loạt.

Sau khi Diệp Vân giải thích tác dụng, cách dùng và những lưu ý của Dưỡng Nhan Phương, Lưu Tĩnh hưng phấn ôm chầm lấy Diệp Vân, hôn mạnh lên mặt hắn một cái. Diệp Vân không rõ tác dụng của Dưỡng Nhan Phương, nhưng là một người phụ nữ, sao nàng có thể không hiểu tài phú khổng lồ ẩn chứa trong đó? Có thể nói chỉ cần thực sự điều chế ra Dưỡng Nhan Phương, Lưu Tĩnh có lòng tin trong vòng một năm sẽ khiến nó trở thành một trong những thứ mà tất cả phụ nữ trong đế đô, thậm chí cả Hoa Hạ, khao khát có được nhất. Và khi có thứ này, rất nhiều kế hoạch của nàng đều có thể thuận lợi thực thi.

"Ông xã, anh thực sự quá tuyệt vời. Có thứ này, em nhất định có thể đánh hạ cho anh một đế quốc thương mại khổng lồ, anh cứ đợi tin tốt của em đi." Sau khi hôn mạnh lên mặt Diệp Vân lần nữa, Lưu Tĩnh hưng hưng phấn phấn rời khỏi biệt thự. Nàng đã không thể chờ đợi được nữa mà muốn điều chế thứ này ra. Nàng muốn những kẻ từng coi thường, chế giễu, bắt nạt nàng từng chút một đòi lại sự nhục nhã ngày trước.

Nhìn Lưu Tĩnh hưng phấn rời đi, Diệp Vân mỉm cười, rút điện thoại xem giờ, phát hiện mới hơn hai giờ chiều. Nghĩ nghĩ, hắn đi đến gara, tùy tiện chọn một chiếc siêu xe màu bạc trông khá ổn ngồi vào. Hắn cũng nên đi làm chút việc chính sự rồi.

Hiện tại không phải giờ cao điểm tan tầm nên Diệp Vân vô cùng thuận lợi đến nhà Lục Tiểu Thiên. Tuy nhiên Lục Tiểu Thiên không có nhà, thế là Diệp Vân tìm đến Lục Ba đang trông cổng khu dân cư, lấy danh nghĩa bạn của Lục Tiểu Thiên để hỏi tung tích của cậu ta. Sau khi có được địa chỉ công ty của Lục Tiểu Thiên, hắn nói lời cảm ơn rồi lái xe rời đi.

Vì Diệp Vân lấy danh nghĩa của Lục Tiểu Thiên để tìm đến nên người tiếp đãi hắn chính là Sở Sở, người quen thuộc với Lục Tiểu Thiên. Tuy nhiên, điều khiến Diệp Vân nhíu mày là Lục Tiểu Thiên không có ở công ty, ngay cả Sở Sở cũng không biết Lục Tiểu Thiên đã đi đâu. Thế nhưng trong lúc trò chuyện với Sở Sở, Diệp Vân cũng nắm bắt được tiến độ cốt truyện. Lúc này Lục Tiểu Thiên đã chia tay với Hóa Mai, nghĩa là Trư Bát Giới hẳn cũng đã đến thời hiện đại. Lục Tiểu Thiên rất nhanh sẽ bị trọng thương do chiến đấu với Hoàng Mi Đại Vương, và trong lúc chiến đấu sẽ đánh mất Sỏa Nữu. Diệp Vân loáng thoáng nhớ lại, trong kịch bản gốc, Sỏa Nữu bị lạc bên cạnh một cái thùng rác.

Đã nắm rõ cốt truyện, Diệp Vân biết chỉ cần canh chừng Hoàng Mi Đại Vương là được. Đến lúc đó hắn chỉ cần đợi Lục Tiểu Thiên làm mất Sỏa Nữu rồi nhặt lấy là xong, dù sao hắn cũng không phải không biết mật mã khởi động. Sau khi có được Sỏa Nữu, hắn có thể thực hiện kế hoạch của riêng mình.

Hoàng Mi Đại Vương vẫn trở thành nhân viên công ty của Du Sở Vi, hơn nữa còn được tặng một căn biệt thự. Công việc của Hoàng Mi cũng không khác biệt lắm so với nguyên tác, cũng là làm công việc "vận chuyển". Tuy nhiên, Nhân Chủng Đại của Hoàng Mi đã bị Diệp Vân lấy mất, cho nên hiện tại công cụ vận chuyển của hắn là Kim Bạt.

Kim Bạt ngoài việc thu người ra còn có công năng phóng đại và thu nhỏ, hơn nữa bên trong bát cũng tự thành một không gian riêng. Tuy dùng có thể không thuận tiện bằng Nhân Chủng Đại, nhưng dùng để vận chuyển đồ đạc vẫn dư dả chán. Hiện tại hắn đang sống cùng ba tên trộm Vương Thiên Bá, mà kỳ lạ là biệt thự của bọn họ lại nằm ngay trong khu dân cư mà Diệp Vân đang ở.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:88
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.