Chư Thiên Vạn Giới Phụ Trợ Hệ Thống

Lượt đọc: 121 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 14
Diệp Vân tuyệt vọng

❊ ❊ ❊

Ngay khoảnh khắc dập đầu xong, tảng đá lớn luôn đè nặng trong lòng Diệp Vân cuối cùng cũng rơi xuống. Đừng nhìn Điền Bất Dịch vẻ ngoài nghiêm nghị, hơn nữa trong nguyên tác đối với Trương Tiểu Phàm rất khắc nghiệt, nhưng ông quả thực là một người cực kỳ bao che khuyết điểm. Trong nguyên tác, sau khi Trương Tiểu Phàm dựa vào Phệ Huyết Châu cùng Nhiếp Hồn Bổng luyện thành Phệ Hồn Bổng, giành ngôi quán quân trong môn phái đại tỉ, thủ tọa các phong khác đòi tra xét lai lịch của cậu, thậm chí muốn hủy bỏ thành tích, kết quả Điền Bất Dịch vì thế suýt chút nữa đánh nhau với họ, đủ thấy ông là một người miệng dao găm tâm đậu hũ lại vô cùng bênh vực đệ tử.

Tảng đá trong lòng rơi xuống, Diệp Vân lập tức cảm thấy cả người nhẹ nhõm hơn nhiều. Sau đó cậu nhìn thấy Trương Tiểu Phàm vẫn đang dập đầu bùm bụp, Trương Tiểu Phàm vẫn như nguyên tác, liên tiếp dập hơn chục cái, hành động của cậu khiến Điền Linh Nhi bên cạnh Tô Như "phì" một tiếng bật cười.

Tô Như thấy vậy mỉm cười nói: "Hảo hài tử, dập chín cái là được rồi."

Trương Tiểu Phàm dạ một tiếng mới dừng lại, ngẩng đầu lên, mọi người thấy trán cậu đỏ ửng một mảng, nhịn không được đều bật cười. Nhưng trong mắt Điền Bất Dịch, Trương Tiểu Phàm lại càng ngốc đến khó đỡ, vừa nghĩ đến sau này phải dạy loại "đầu gỗ" này, cái đầu vốn đã to của ông dường như lại to thêm một vòng. Tuy nhiên, khi nhìn thấy Diệp Vân bên cạnh, trái tim vốn đang phiền táo lại bình tĩnh trở lại. Tư chất của Diệp Vân có lẽ không mạnh bằng Lâm Kinh Vũ, nhưng tuổi còn nhỏ, khả năng tạo tác cũng mạnh hơn, thành tựu tương lai chưa chắc đã không bằng Lâm Kinh Vũ.

"Được rồi, cứ như vậy đi," tâm tình Điền Bất Dịch vẫn khá tốt, phẩy tay nói: "Đại Nhân, hai đứa nó trước tiên giao cho con dẫn dắt, môn quy giới điều của bổn phái, còn cả đạo pháp nhập môn, đều do con truyền thụ trước. Tiểu Bát chắc vẫn chưa biết mặt chữ, con bớt chút tâm tư dạy nó nhé."

Tống Đại Nhân dạ một tiếng: "Vâng," đoạn có chút chần chừ, lại nói: "Nhưng thưa sư phụ, thất sư đệ và bát sư đệ tuổi còn nhỏ, công khóa nhập môn của đệ tử..."

Điền Bất Dịch nghe vậy suy nghĩ một chút, nói: "Tiểu Thất cứ chiếu theo đó mà làm, tuổi Tiểu Bát vẫn còn nhỏ, cứ dạy nó nhận mặt chữ trước đã." Nói xong đứng dậy, mỉm cười chắp hai tay sau lưng đi về phía hậu đường, chúng đệ tử đồng loạt cúi người: "Cung tiễn sư phụ."

Nhìn cái bóng tròn trịa của Điền Bất Dịch, Diệp Vân không hề bất mãn vì ông để mình học chữ trước chứ không phải tu hành, bởi vì cậu quả thực một chữ cũng không biết, nếu không có người dạy, thì có đặt thiên thư trước mặt cậu cũng vô phương tu luyện.

Điền Bất Dịch vừa đi, chưa đợi mọi người mở miệng, tiểu nữ hài Điền Linh Nhi đã thoắt cái đến trước mặt Trương Tiểu Phàm, nhìn chằm chằm cậu hai cái. Trương Tiểu Phàm thấy khuôn mặt đáng yêu như hoa phù dung của nàng ngay trước mắt, tuổi tuy nhỏ nhưng đã là một mầm non mỹ nhân, khi còn ở Thảo Miếu Thôn cậu chưa từng thấy nữ hài đồng lứa nào xinh đẹp như vậy, không khỏi đỏ bừng mặt.

"Cáp!" Điền Linh Nhi như phát hiện ra trân bảo, chỉ vào Trương Tiểu Phàm cười lớn: "Sư huynh, mọi người nhìn kìa, cậu ta nhìn thấy muội là đỏ mặt đó."

Trong đại đường rộ lên tiếng cười lớn, ngay cả Diệp Vân cũng nhịn không được, tên Trương Tiểu Phàm này vẫn còn non quá! Chỉ mới thấy một tiểu nữ hài xinh đẹp đã đỏ mặt, nhưng cũng không thể trách cậu, dù sao cậu cũng luôn sống trong thôn, người nhìn thấy không nhiều, huống chi là thiên chi kiêu nữ như Điền Linh Nhi.

Tiếng cười của mọi người khiến mặt Trương Tiểu Phàm càng đỏ hơn, Tô Như thấy vậy liền bước tới, mắng yêu: "Linh Nhi, không được bắt nạt sư đệ."

Điền Linh Nhi làm mặt quỷ, nhưng chẳng hề để tâm đến lời mẹ, đứng thẳng người lại, nói với Trương Tiểu Phàm: "Này, mau gọi muội là sư tỷ đi."

Trương Tiểu Phàm thấy Điền Linh Nhi ra vẻ chỉ tay sai khiến như vậy thì trong lòng hơi giận, nhưng khi nhìn thấy Điền Linh Nhi mắt sáng răng trắng, dáng người động lòng người, trong lòng lại một trận mê man, không nhịn được liền gọi: "Sư tỷ."

Điền Linh Nhi trên Đại Trúc Phong vốn luôn đứng bét, nay bỗng nhiên có một sư đệ nhỏ hơn mình, trong lòng vô cùng vui sướng, lập tức ra vẻ già đời nói: "Ngoan, sư đệ, sau này phải nghe lời sư tỷ đó nha."

Trương Tiểu Phàm ngẩn ngơ đáp một tiếng: "Vâng."

Câu "Vâng" của Trương Tiểu Phàm vừa dứt, Điền Linh Nhi đã đến trước mặt Diệp Vân. Diệp Vân ngẩng đầu nhìn thiếu nữ trước mắt, bản năng cảm thấy có chút bất ổn, giây tiếp theo dự cảm của cậu đã thành sự thật. Chỉ thấy Điền Linh Nhi đầu tiên là ngồi xổm xuống, sau đó vươn ngọc thủ mảnh khảnh, véo véo đôi má mềm mại của cậu, rồi dùng sức nựng nựng khiến Diệp Vân cứng đờ tại chỗ.

"Nương, má của tiểu sư đệ mềm mềm, hay quá đi mất!" Điền Linh Nhi nói xong liền trực tiếp bế bổng Diệp Vân lên.

Tô Như kéo con gái lại, đón lấy Diệp Vân từ trong tay Điền Linh Nhi, giả vờ giận dữ: "Không được hồ nháo." Lại nói với Tống Đại Nhân: "Đại Nhân, thất sư đệ của con tuổi còn nhỏ, công khóa e là có chút quá sức, con chăm sóc nó nhiều chút, còn Tiểu Vân thì để ta tự tay chăm sóc."

Tống Đại Nhân cung kính nói: "Vâng."

Năm vị đệ tử còn lại đứng bên cạnh, hi hi ha ha, ánh mắt liếc qua liếc lại, có vẻ rất hả hê trên nỗi đau của người khác.

Đúng lúc này, Tô Như bỗng làm một động tác rất kỳ lạ, giống như đang khởi động gân cốt, xoay tròn cái đầu một vòng, khác hẳn với khí chất đoan trang thường ngày. Trong khoảnh khắc, tiếng cười đùa của các đệ tử Đại Trúc Phong lập tức tắt ngóm, ai nấy đều há hốc mồm, vẻ mặt như đại họa lâm đầu. Diệp Vân thạo cốt truyện biết đây là thói quen của Tô Như mỗi khi muốn "dạy dỗ" các sư huynh, đáng tiếc lần này cậu không có cơ hội xem.

Quả nhiên, Tô Như hắng giọng, mới nói được chữ "Các con" thì Tống Đại Nhân đã toát mồ hôi lạnh gọi "Sư nương", rồi lấy cớ dạy Diệp Vân và Trương Tiểu Phàm môn quy giới điều để chuồn đi. Trong nguyên tác, Tống Đại Nhân chính là mượn cớ truyền dạy môn quy và công khóa nhập môn mà bỏ chạy, nhưng hình như cuối cùng vẫn không thoát được, ngược lại còn bị Tô Như "dạy bảo" riêng.

Không khác nguyên tác là mấy, Tô Như đồng ý với yêu cầu của Tống Đại Nhân, trong ánh mắt ghen tị của các sư đệ, nàng nhanh chóng dắt Trương Tiểu Phàm và Diệp Vân rời đi, Điền Linh Nhi cũng như nguyên tác bám theo, để lại những tiếng mắng chửi sau lưng, nhưng chỉ cần một tiếng quát của Tô Như là lập tức yên lặng.

Tống Đại Nhân dẫn Diệp Vân và Trương Tiểu Phàm rời khỏi Thủ Tĩnh Đường liền đi thẳng về phía hậu sơn. Có lẽ vì có thêm Diệp Vân nên Tống Đại Nhân không bế Trương Tiểu Phàm chạy như nguyên tác, tự nhiên cũng sẽ không xảy ra chuyện Trương Tiểu Phàm nhầm dải lụa Hổ Phách Chu Lăng của Điền Linh Nhi thành dải vải đỏ. Nhưng Diệp Vân lại càng hy vọng chuyện đó xảy ra như nguyên tác, vì Điền Linh Nhi dường như đã nhắm vào cậu, cứ bám riết lấy cậu, lúc nào cũng vươn tay ra nựng một cái. Hơn nữa, cậu tuổi còn quá nhỏ, căn bản không phải là đối thủ của Điền Linh Nhi đã bắt đầu tu luyện, lần nào cũng bị nàng nựng trúng đôi má nhỏ.

Sau khi bị nựng lần thứ N, Diệp Vân cuối cùng cũng không nhịn được mà bộc phát, xụ mặt nói: "Sư tỷ, chị mà còn nựng em là em giận đấy, em cũng có tôn nghiêm mà, hơn nữa sao chị cứ nựng em mà không nựng Tiểu Phàm, thế là không công bằng."

Đứa trẻ năm sáu tuổi vốn đã đáng yêu, cộng thêm Diệp Vân sau khi được hệ thống cường hóa lại càng trông như phấn điêu ngọc trác, cho dù có xụ mặt cũng không chút uy lực nào, ngược lại trông càng thêm đáng yêu. Má cậu lại bị Điền Linh Nhi véo một cái, vừa nghĩ đến sau này phải sống ở Đại Trúc Phong, nội tâm Diệp Vân trong chớp mắt đã tràn ngập tuyệt vọng. Tuy nhìn cậu chỉ mới năm sáu tuổi, nhưng linh hồn cậu là linh hồn của người hơn hai mươi tuổi mà!

[Dịch từ bản hv] ChuongId:14
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.