Chư Thiên Vạn Giới Phụ Trợ Hệ Thống

Lượt đọc: 92 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 85
Phiền toái nhỏ (Chỉnh sửa)

❊ ❊ ❊

Vẫy tay cáo biệt Chu Nghĩa đang đầy phấn khích xong, Diệp Vân trở về phòng, nhìn nửa viên Tiểu Hoàng Đan được gói bằng giấy dầu trên bàn, chìm vào trầm tư.

Đối với Diệp Vân mà nói, Tiểu Hoàng Đan chẳng phải thứ gì đáng hiếm lạ. Thứ này tuy hiệu quả quả thực bất phàm, nhưng tài liệu luyện chế Tiểu Hoàng Đan thật ra không quá trân quý, thậm chí còn chưa dùng đến linh dược. Thứ trân quý nhất cũng chỉ là một cây nhân sâm hoang dã vài chục năm, công hiệu quy đổi sang nhân sâm ở thế giới bình thường tối đa cũng chỉ tầm hai ba trăm năm mà thôi. Vì thế, bỏ ra năm triệu mua một lò nguyên liệu Tiểu Hoàng Đan là đủ rồi, mà một lò Tiểu Hoàng Đan có khi được mười mấy viên. Tuy nhiên, có vài thứ đối với những người đang cần thì không thể dùng tiền để đong đếm được, cho nên Diệp Vân tính ra cũng không phải là hố hắn. Điều Diệp Vân đang nghĩ lúc này là, sau khi hắn quay về hiện thế, liệu có nên làm thế để kiếm chút tiền bổ sung chi tiêu gia đình hay không.

"Thôi vậy, tạm thời không nghĩ nữa. Đã có thể xuyên qua chư thiên vạn giới thì cách kiếm tiền chắc chắn là nhiều vô kể, để sau rồi tính. Giờ vẫn nên nghĩ xem làm sao để lấy được pháp môn khống chế Nhân Chủng Đại thì hơn." Nghĩ ngợi một chút, Diệp Vân liền lười nghĩ tiếp, bởi hắn chợt nhận ra việc kiếm tiền đối với mình thật sự quá dễ dàng. Ví dụ như thiên niên nhân sâm ở hiện thế hiếm có khó tìm, nhưng trong thâm sơn lão lâm của thế giới Tru Tiên thì nhiều vô số kể. Thật sự thiếu tiền thì đi nhổ một cây mang đi bán là được.

Nhân Chủng Đại là bảo bối của Di Lặc Phật, còn Nhân Chủng Đại trong tay Hoàng Mi Đại Vương là do hắn thừa lúc Di Lặc Phật không để ý mà lấy trộm. Bị lấy trộm cùng còn có một cái Kim Bạt, nhưng chuyện này có thật hay không vẫn còn cần bàn cãi. Tuy nhiên hai món bảo bối này quả thực đang nằm trong tay Hoàng Mi Đại Vương, nghĩa là nếu Diệp Vân muốn có được pháp môn khống chế Nhân Chủng Đại thì chỉ có cách tìm hai người này. Nhưng Di Lặc Phật đã bị Diệp Vân gạch tên khỏi danh sách rồi, hắn không cho rằng mình có thể đòi hỏi được lợi lộc gì trong tay đại năng như vậy.

Đã phủ quyết Di Lặc Phật thì chỉ còn Hoàng Mi Đại Vương. Hoàng Mi Đại Vương của thế giới này thực lực cũng không cao, ngay cả Sỏa Nữu cũng có thể hoàn toàn áp chế hắn. Nghĩa là muốn lấy được pháp môn thì vẫn phải dựa vào Sỏa Nữu, và Diệp Vân đã nghĩ ra một chủ ý hay rồi.

Buổi tối, Chu Nghĩa lại mời Diệp Vân đi ăn một bữa. Nhưng đến nơi Diệp Vân mới phát hiện, lần này không chỉ có hai người họ. Tại bàn đã sớm có một thanh niên tầm hơn hai mươi tuổi đang đợi, bên cạnh thanh niên đó còn ngồi một cô gái trẻ cũng chỉ hơn hai mươi tuổi. Cô gái kia mặc một chiếc lễ phục màu đỏ, trên cái cổ tuyết trắng thon dài đeo một sợi dây chuyền bạc, viên kim cương to lớn trên dây chuyền tỏa sáng lấp lánh dưới ánh đèn, làm tôn lên dung mạo vốn đã không tầm thường của nàng trở nên bắt mắt hơn. Đôi môi hồng hào nhuận thủy của nàng dưới ánh sáng của kim cương cũng lấp lánh những điểm oánh quang, phối cùng chiếc váy dài đỏ rực khiến nàng trông vô cùng gợi cảm yêu mị.

"Chu đại ca, đây là?" Thấy hai người ngồi bên bàn, Diệp Vân hơi nghi hoặc.

Chu Nghĩa nghe vậy có chút xấu hổ, nói nhỏ: "Tiểu Diệp, chuyện này đều tại anh, chẳng phải tửu của chú hiệu quả tốt quá sao, anh nhất thời cao hứng nên không cẩn thận lỡ miệng, kết quả bị hai người này nghe thấy. Họ nếm thử một chút liền thành ra thế này. Đều là Chu đại ca có lỗi với chú, nhưng anh cũng không còn cách nào khác. Chú đừng thấy Chu đại ca anh sở hữu tài sản hàng chục tỷ, chứ chỉ cần họ hơi tiết lộ chút phong thanh, Chu đại ca anh chỉ có nước đi ăn mày thôi. Anh cũng hết cách rồi, thật sự xin lỗi chú, Tiểu Diệp!" Vừa nói, trên mặt Chu Nghĩa vừa đầy vẻ hổ thẹn. Trong lòng hắn quả thực đang hối hận, nhưng không phải hối hận vì đã dẫn hai người kia đến tìm Diệp Vân, mà là hối hận bản thân miệng mồm không nghiêm, dẫn đến việc hũ rượu của mình trực tiếp mất đi một nửa.

Diệp Vân nhàn nhạt liếc Chu Nghĩa một cái, không hề để chuyện này trong lòng. Nhưng lễ phép cần có vẫn phải giữ, liền nhàn nhạt mở miệng nói: "Thôi vậy, Chu đại ca cũng không cố ý. Giờ đã đến rồi, Chu đại ca có thể giới thiệu trước cho em về thân phận của họ không, lát nữa cũng đỡ phải mất mặt."

Chu Nghĩa cũng cảm nhận được sự lạnh nhạt trong lời nói của Diệp Vân, trong mắt thoáng qua vẻ thất vọng. Vốn dĩ hắn còn muốn nhân lúc Diệp Vân còn trẻ chưa trải sự đời, kết giao quan hệ tốt rồi mua nốt hũ rượu còn lại. Nhưng hiện tại xem ra không có hy vọng rồi. Tuy nhiên dù sao hắn cũng là người lăn lộn lâu năm trên thương trường, sắc mặt vẫn không đổi, giải thích cho Diệp Vân: "Hai vị này xuất thân từ đại gia tộc ở đế đô. Nam là Trương Tử Phong, nhị công tử Trương gia. Nữ là Lưu Tĩnh, mỹ nữ nổi danh của Lưu gia, nghe nói đã đính thân với đích hệ công tử của một đại gia tộc khác. Bất kể là lai lịch hay năng lượng trong tay đều lớn đến kinh người. Chắc là họ nhắm vào hũ rượu còn lại trong tay chú rồi."

Diệp Vân nghe vậy thở dài trong lòng, trực tiếp gạch tên Chu Nghĩa khỏi danh sách hợp tác của mình. Đến nước này rồi mà Chu Nghĩa còn đang bao biện cho bản thân. Tuy Diệp Vân chưa từng thực sự trải qua đại trường diện gì, nhưng chuyện kiểu này trong tiểu thuyết phim ảnh nhiều vô số kể. Chỉ cần người có chút não bộ xem nhiều thứ như vậy đều có thể biết, hai người này khẳng định không phải vì hũ rượu không tồn tại kia mà đến. Đệ tử đại gia tộc như họ làm sao có thể vì một hũ rượu mà ngồi cùng bàn với một kẻ ngay cả rìa vòng tròn của họ cũng không chạm tới được chứ? Cho nên thứ hấp dẫn họ khẳng định không phải hũ rượu đó. Mà ngoài hũ rượu đó ra, trên người Diệp Vân còn có thứ gì có thể hấp dẫn họ? Đáp án chỉ có một, đó chính là bí phương chế tạo hũ rượu kia.

Đúng lúc này, hai người cũng vừa vặn đi tới bên bàn. Chu Nghĩa vội vàng cung kính gọi một tiếng "Trương thiếu", "Lưu tiểu thư", rồi đứng sang một bên. Hai người đang ngồi bên bàn chỉ gật gật đầu, sau đó chuyển ánh mắt về phía Diệp Vân, đầy thú vị đánh giá hắn, không hề mở miệng.

Thấy hai người không hề đứng dậy cũng không có ý định giới thiệu bản thân, Diệp Vân cũng lười để ý tới họ. Ngồi xuống xong, hắn tự mình cầm thực đơn trên bàn lên xem, rồi giơ tay gọi người phục vụ bắt đầu gọi món. Trong suốt quá trình đó, Trương Tử Phong và Lưu Tĩnh ngồi đối diện Diệp Vân đều không có động thái gì, nhưng trong ánh mắt nhìn về phía Diệp Vân lại thêm vài phần trịnh trọng. Bất kể Diệp Vân là đang giả vờ hay thật sự có khí thế đó, họ đều sẽ nhìn Diệp Vân bằng con mắt khác. Nhưng nếu sau đó phát hiện Diệp Vân chỉ là đang giả vờ, bản thân không hề có thực lực để ngồi ngang hàng với họ, thì họ sẽ phát động quan hệ trong tay mình để ăn sạch Diệp Vân không còn cặn.

Diệp Vân đương nhiên không phải giả vờ. Hơn nữa đừng nói là họ, ngay cả khi người ngồi đối diện hắn hiện tại là Obama hay ***, hắn cũng chẳng hề bận tâm. Chưa nói hắn căn bản không phải người của thế giới này, lúc nào cũng có thể rời đi không chơi nữa, chỉ nói thân thực lực đủ để tung hoành thế giới này của hắn thôi cũng đã đủ để hoàn toàn vô thị chư đa quy tắc của thế giới này. Cho nên Trương Tử Phong và Lưu Tĩnh, hai vị công tử quý nữ cao cao tại thượng trong mắt Chu Nghĩa, trong mắt hắn thật ra chẳng khác gì người bình thường.

Diệp Vân rất nhanh đã gọi món xong, sau đó vì lễ phép, đưa thực đơn cho Lưu Tĩnh đối diện, mặt bình tĩnh nói: "Cô có muốn gọi món không?"

Lưu Tĩnh thấy vậy hơi mỉm cười, đưa tay nhận lấy thực đơn Diệp Vân đưa qua, cười duyên nói: "Vốn dĩ tôi chỉ hứng thú với phối phương hũ rượu kia của anh, nhưng hiện tại tôi phát hiện, con người anh cũng khá thú vị đấy, tôi bỗng dưng cũng nảy sinh một chút hứng thú với chính con người anh rồi."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:85
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.