Cô Bạn Gái Đến Từ Tương Lai

Lượt đọc: 2145 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 506

❊ ❊ ❊

[TIÊU DỀ]: Chương 509: Rừng mưa đầy rẫy nguy hiểm

[TIÊU DỀ]: Chương 509: Rừng mưa đầy rẫy nguy hiểm

Từ điểm dừng chân đến địa điểm làm nhiệm vụ, nếu đi máy bay thì chỉ cách nhau hai ba tiếng đồng hồ. Thế nhưng đội đặc nhiệm Hướng Dương dẫu sao cũng thuộc diện xâm nhập trái phép vào quốc gia T, hơn nữa ở gần địa điểm làm nhiệm vụ, nước Mỹ đã giám sát bầu trời, việc ngồi máy bay là điều bất khả thi.

Mà trong một nơi có cây cối rậm rạp như rừng mưa nhiệt đới, xe cộ hoàn toàn không thể lái vào được.

Cho nên, các thành viên của đội hành động đặc biệt Hướng Dương đành phải dựa vào đôi chân, đi bộ đến địa điểm làm nhiệm vụ.

Sau khi nghỉ ngơi một đêm ở điểm dừng chân, sáng sớm hôm sau, đội hành động đặc biệt Hướng Dương liền xuất phát. Mà một khi đã cất bước, họ đi liền sáu bảy tiếng đồng hồ.

Dù trên suốt đoạn đường này, họ đi rất vất vả, thế nhưng tốc độ tiến giạ lại không mấy lý tưởng.

Càng đi sâu vào trong rừng mưa nhiệt đới, thực vật thân bụi lại càng um tùm. Đường đi đã ngày càng khó đi rồi, những tán cây này còn chắn cả gió, không khí ẩm ướt oi bức khiến các thành viên đội Hướng Dương mồ hôi đầm đìa, khổ không tả xiết.

Đường khó đi mới chỉ là một trong số những khó khăn, thứ ảnh hưởng đến tiến độ nhiều hơn chính là những hiểm nguy ẩn giấu trong rừng mưa. Trong rừng mưa có rất nhiều thứ trông có vẻ bình thường, nhưng lại vô cùng chí mạng.

Giống như có một loại ếch nhỏ chỉ dài tầm hai phân, trên mình mang màu sắc sặc sỡ. Dù kích thước không lớn nhưng độc tính lại cực kỳ khủng khiếp, ngụm độc dịch mà nó phun ra, dù không phun vào miệng hay mắt - những vị trí quan trọng này, mà chỉ cần dính lên da thôi cũng đủ khiến người ta trúng độc rồi.

Lại có cả một số loại thực vật mang độc tính mạnh, chúng mang những chiếc lá sắc nhọn có thể dễ dàng đâm thủng da của kẻ địch. Nếu bị nó đâm trúng mà không tiêm thuốc giải, trong vòng ba phút là có thể lấy mạng người.

Ngoài ra, vẫn còn vô số những mối nguy hiểm khác.

Như những con rắn độc, nhện độc ẩn mình trên tán cây, hay cả những con muỗi độc thỉnh thoảng bay vụt qua, tất cả đều mang lại không ít phiền toái cho hành trình của đội ngũ.

Môi trường khắc nghiệt này, ngay cả ba người Giang Hàn, Tôn Khải Hưng, Lạc Tuyết - những kẻ chưa ít lần chịu khổ, chẳng lạ gì chiến trường - cũng phải hít một hơi đầy kinh ngạc.

Họ hoàn toàn không hoài nghi gì, nếu không có Mark - người dẫn đường da đen kia - dẫn dắt, e rằng tiểu đội của bọn họ còn chưa đến địa điểm làm nhiệm vụ, chưa kịp giao tranh với kẻ địch thì đã bị khu rừng mưa nguy hiểm này nuốt chửng trước rồi.

Đợi khi đội ngũ tiến đến cạnh một con suối nhỏ, hướng dẫn viên người da đen Mark liền liếc nhìn môi trường xung quanh, lại nhìn thời gian, đoạn dùng thứ tiếng Trung ngắc ngứ cất lời: "Đội trưởng Giang Hàn, bây giờ là lúc trời nắng gắt nhất giữa trưa, nếu tiếp tục tiến lên các đội viên sẽ có nguy cơ bị say nắng. Ở đây khá mát mẻ, môi trường lại tốt, chúng ta nghỉ ngơi ở đây đi, buổi chiều lại tiếp tục lên đường..."

Giang Hàn gật đầu, ra hiệu cho các đội viên theo sát phía sau, lớn tiếng hô: "Tại chỗ nghỉ ngơi."

"Phù..."

Nghe thấy đội trưởng hạ lệnh, các đội viên đều thở phào nhẹ nhõm, sau đó ai nấy tìm một chỗ râm mát ngồi xuống nghỉ ngơi, lau đi những giọt mồ hôi trên trán.

Thế nhưng, dẫu có được dịp nghỉ ngơi hiếm hoi, họ cũng chẳng được yên thân.

Chỉ vừa mới ngồi xuống chưa đầy nửa phút, đã có không ít con côn trùng nhỏ bay lượn trông giống như muỗi lao về phía các đội viên, bay vo ve xung quanh họ.

Những đội viên này đành phải vừa nghỉ ngơi vừa xua tay đánh đuổi đám côn trùng ấy đi.

Trong số đám người này, kẻ đập mạnh tay nhất chính là Lạc Tuyết, Lưu Quế Anh và Đậu Đinh. Dẫu họ mang thân phận binh lính, nhưng rốt cuộc vẫn là con gái, dù không sợ đám muỗi mòng này thì cũng cảm thấy vô cùng chán ghét.

Đặc biệt là Lạc Tuyết, chẳng biết từ lúc nào mà mặt cô đã bị muỗi mòng "hôn" cho một cái, những nốt đỏ lấm tấm xuất hiện trên làn da trắng trẻo trông vô cùng chướng mắt.

"Á, lũ côn trùng này phiền chết đi được, cút đi cút đi!" Lưu Quế Anh vừa dùng mũ xua đuổi muỗi mòng vừa bực bội la lên.

Lạc Tuyết và Đậu Đinh dù không nói năng gì nhưng cũng đang làm hành động giống hệt cô ấy.

Mục Phi nhìn thấy bộ dạng này của bọn họ thì không khỏi mỉm cười nhẹ. Cậu liền đứng dậy đi về phía ba người, vỗ nhẹ lên vai mỗi người một cái.

Cả ba cô gái đều ngẩn người, không hiểu cậu đang giở chứng gì.

A Phi, cậu làm gì thế hả? Không lẽ định giở trò lưu manh đấy chứ? Lưu Quế Anh tính tình thẳng thắn, sỗ sàng hỏi Mục Phi.

"Giở trò lưu manh? Đương nhiên là không rồi..." Mục Phi thản nhiên xua tay. "Hơn nữa, cho dù tôi có muốn giở trò lưu manh đi chăng nữa, thì cũng đâu có tìm cô. Tôi phải tìm người nào vóc dáng nhỏ nhắn hơn tôi, dễ bắt nạt hơn chứ..."

Nói đoạn, Mục Phi cười gian xảo quay đầu nhìn về phía Lạc Tuyết và Đậu Đinh.

Lạc Tuyết vốn không thích đùa cợt, mặt lạnh tanh chẳng nói lời nào.

Ngược lại, Đậu Đinh lại lùi về phía sau một bước, đoạn vội vã dùng hai tay che ngực lại, mang theo vẻ mặt đầy đề phòng nói với Mục Phi: "Tớ, tớ tớ... tớ tuy có hơi sùng bái cậu, nhưng tớ không phải là một cô gái dễ dãi đâu nhé. Ngoại trừ bạn trai ra, tớ tuyệt đối không để cho người đàn ông khác đến gần đâu đấy..."

Mục Phi vốn tưởng mình đã là kẻ hay đùa nghịch lắm rồi, ngờ đâu con bé Đậu Đinh này còn buồn cười hơn cả cậu, khiến cậu bị những lời cô nhóc đùa được (đùa cho) cười ha hả.

"Này này này, ý cậu là gì hả? Còn lâu mới tìm tới tôi? Tôi thì sao chứ..."

Lưu Quế Anh nghe thấy câu nói này của Mục Phi thì lập tức không chịu nổi nữa, đẩy mạnh vai Mục Phi một cái, chỉ vào ngực mình rồi nói: "Bà đây nói thế nào cũng là một đại mỹ nhân đấy nhé? Hơn nữa vóc dáng này cũng coi như muốn mông có mông, muốn eo có eo. Chỉ là ngoại hình hơi lớn con một chút thôi mà? Cậu cần gì phải nói tôi thế chứ..."

Nhìn vẻ mặt không chút phục khí của Lưu Quế Anh, Mục Phi lại càng phì cười.

"Được rồi được rồi, không đùa mấy cậu nữa. Lưu manh cái nỗi gì chứ? Đùa với mấy cậu chút thôi mà..." Mục Phi xua tay nói với bọn họ. "Thật ra thấy ba đại mỹ nhân các cậu bị đám muỗi mòng này quấy rầy, tôi thấy đáng thương quá nên giúp mấy cậu xua đuổi côn trùng chút thôi mà..."

Hả, đuổi côn trùng á?

Cả ba người đều ngẩn ngơ, đoạn họ mới phát hiện ra đám muỗi mòng vốn dĩ cứ bay vo ve quanh mình lúc nãy, nay đều đã bay đi sạch.

"Oa, thật luôn kìa, lũ côn trùng bay đi hết rồi..." Đậu Đinh mở to đôi mắt, khó tin lên tiếng.

Lạc Tuyết tất nhiên cũng nhận ra sự khác thường xung quanh, đôi mắt đẹp của cô lại càng trừng to thêm một chút.

Cậu ấy chỉ vỗ vai bọn họ có một cái, vậy mà đã đuổi sạch được đám muỗi mòng này rồi sao, chuyện này thần kỳ quá vậy chứ?

Lạc Tuyết thầm nghĩ, đoạn liếc mắt nhìn sang, chỉ thấy Mục Phi đang ngồi xổm bên cạnh ba người mà mỉm cười.

Tên ngốc lớn xác này... Hình như chẳng có chuyện gì có thể làm khó được cậu ta cả, rốt cuộc cậu ta có lai lịch thế nào vậy chứ?

Lạc Tuyết không khỏi thầm nghĩ trong lòng như thế.

"Trời ạ, vậy mà lại thực sự đuổi được hết muỗi mòng đi rồi này..." Lưu Quế Anh mang theo vẻ mặt kinh ngạc lầm bầm một câu, sau đó vỗ bốp lên vai Mục Phi một cái: "Mau khai đi, cậu làm cách nào hay vậy?"

"Muốn biết á?" Mục Phi cười đầy ra vẻ, ngoắc ngoắc ngón tay với ba cô gái: "Ghé tai lại đây nào..."

Lưu Quế Anh và Đậu Đinh không nghĩ ngợi nhiều, liền thò tai lại gần. Còn Lạc Tuyết hình như vẫn còn chút ngại ngùng, nhưng cuối cùng không chống lại được sự tò mò, đành ghé chiếc tai trắng ngần như ngọc của mình lại gần.

Ai ngờ Mục Phi lại thốt ra một câu khiến bọn họ chưng hửng: "Bí mật!"

Ba cô gái tức thì cảm thấy bực bội, Lưu Quế Anh là kẻ dứt khoát nhất, bèn giật phăng vai Mục Phi lại, trừng đôi mắt đẹp nói: "Dám đùa cợt tôi hả? Mau khai đi rốt cuộc cậu làm cách nào thế?"

Thế nhưng Mục Phi lại cười ha hả vì âm mưu đã thực hiện trót lọt: "Đã bảo là bí mật thì đương nhiên không thể nói rồi. Nói ra thì còn gọi gì là bí mật nữa chứ? Ha ha!"

"Không nói hả? Không nói là tôi đánh cậu đấy nhé..." Lưu Quế Anh la lên.

"Đánh tôi? Cậu dám không? Hì hì, cậu đánh lại tôi chắc?" Mục Phi ra vẻ đắc ý.

"Không đánh lại thì vẫn cứ đánh..."

"Ấy dà, cậu tính đánh thật luôn đấy à... Nhầm nhọt ở đâu thế này..."

"Bà đây xưa nay không bao giờ nói đùa..."

"..."

Những người lính nam trong quân ngũ nhìn thấy Mục Phi và ba nữ binh đùa giỡn thân mật như thế, trong lòng ít nhiều sinh ra hâm mộ, hay nói đúng hơn là ghen tị.

Còn Tôn Khải Hưng đang nghỉ ngơi ở cách đó không xa, nhìn thấy cảnh Lạc Tuyết ngẩn ngơ nhìn chằm chằm Mục Phi, không kìm được mà nghiến răng ken két.

Đồ khốn, cứ để mày đắc ý đi.

Sự đau đớn và nhục nhã mà mày mang lại cho tao, tao nhất định sẽ trả đủ cho mày!! Mày cứ chờ đấy!!

Trong đáy mắt của Tôn Khải Hưng, một tia hung quang lóe lên rồi vụt tắt.

---❊ ❖ ❊---

Trong lúc các đội viên đang nghỉ ngơi, Giang Hàn với tư cách là đội trưởng lại đang tìm hiểu tình hình môi trường xung quanh từ chỗ hướng dẫn viên Mark, nhằm đề phòng tình huống bất ngờ xảy ra.

"Mark, lão Hầu nói trong khu rừng mưa này ngoài người của chúng ta ra còn có lực lượng quân sự của các quốc gia khác nữa, sao nãy giờ chúng ta đi một đoạn mà chẳng chạm trán ai thế nhỉ?" Giang Hàn hỏi.

Mark cười vang, để lộ cả hàm răng trắng tinh. Da đen răng trắng, quả thực vô cùng nổi bật.

"Đúng vậy, ngoài người của chúng ta và kẻ thù lớn nhất là người Mỹ ra, thì còn có lực lượng quân sự của các nước như Ý, Ấn Độ, đảo quốc, Ni quốc vân vân. Nhưng binh lính của các nước khác hầu như đều có căn cứ của riêng họ, bọn họ thường chỉ hoạt động quanh khu vực căn cứ của mình mà thôi."

"Lúc chúng ta tiến lên đều có chủ đích tránh né căn cứ của họ, thế nên mới không chạm trán nhau..." Mark dùng thứ tiếng Trung ngắc ngứ giải thích.

"Tuy nhiên, đã nhắc đến rồi thì tôi cũng phải dặn dò anh một tiếng. Binh lính của những quốc gia mà phía trên đã nhắc đến hầu hết đều có kỷ luật quân đội nghiêm ngặt, chỉ cần chúng ta không xâm nhập vào phạm vi cảnh giới (giới nghiêm) của họ, không chủ động tập kích họ, thì thông thường bọn họ sẽ không chủ động tấn công chúng ta đâu."

"Dẫu sao thì những người này đến đây vì mục đích gì, ai nấy trong lòng đều tự hiểu rõ. Trước khi món đồ thực sự xuất hiện, chẳng ai muốn phơi bày thực lực thật sự của mình ra cả, cũng sẽ không tùy tiện đắc tội với người khác, cho nên đụng độ binh lính nước khác cũng chẳng có gì phải sợ."

"Nhưng có một quân đội của quốc gia này, chúng ta bắt buộc phải cẩn thận..." Mark nói đến đây, đột nhiên thu lại nụ cười trên mặt: "Đó chính là quân đội của Ni quốc..."

"Người Ni quốc?" Giang Hàn nhíu mày, lặp lại một câu.

"Đúng vậy, chính là người Ni quốc..." Mark gật đầu. "Ni quốc này giáp ranh với quốc gia T, nằm ở ngay phía bên kia của khu rừng mưa nhiệt đới này."

"Quốc gia T xảy ra một chuyện quan trọng nhường này, nước Trung cách đây nửa vòng trái đất còn nhận được tin tức, người Ni quốc ở sát ngay bên cạnh họ, nào có lý nào lại không biết cơ chứ? Bọn họ tự nhiên cũng phải đến góp một chân rồi."

"Hơn nữa vì nguyên nhân ở gần, số lượng binh lính mà họ phái tới thật sự không ít đâu..."

"Mà quan trọng nhất là, phong khí quân đội của quân đội Ni quốc này cực kỳ tồi tệ, đối với bọn họ mà nói, hoàn toàn chẳng có hai chữ kỷ luật quân đội nào cả. Cứ như bọn thổ phỉ vậy, hễ thấy ai dễ bắt nạt là đánh, là cướp. Gặp đối thủ không đánh lại thì quay đầu chạy trốn."

"Ở đây thường xuyên xảy ra tình trạng binh lính Ni quốc lén lút tập kích binh lính nước khác, cướp đoạt súng ống và trang bị quân sự của họ..."

"Cho nên, đụng độ binh lính nước khác, chúng ta có thể giao thiệp trước. Còn nếu chạm trán người Ni quốc, vậy thì nguy hiểm rồi."

"Bọn họ không những vô lý ngang ngược, mà kinh nghiệm chiến đấu trong khu rừng mưa này lại cực kỳ phong phú, nhất định phải cẩn thận kẻo bị bọn chúng đánh lén..."

Mark nói dứt lời, Giang Hàn mím môi trầm ngâm suy nghĩ.

"Hóa ra là thế..." Giang Hàn gật đầu, nói tiếp: "Chiếu theo lời anh nói thì đám người Ni quốc này quả thực rất phiền phức. Dù chúng ta không sợ đám người Ni quốc đó, nhưng bớt một chuyện vẫn hơn có thêm một chuyện, tốt nhất là vẫn đừng chạm trán thì hơn..."

Mà ở Trung Quốc có một câu nói cửa miệng, gọi là ghét của nào trời trao của nấy. Giang Hàn ngày hôm nay đã diễn giải một cách hoàn mỹ ý nghĩa của cái miệng quạ đen.

Họ vừa dứt lời xong, liền nghe thấy từ trong lùm cây đằng xa truyền tới tiếng bước chân lạo xạo.

Mark ngẩng đầu lên nhìn, đôi mắt tức thì mở trừng trừng.

Ở đằng xa, đang có vài tên lính bước về phía bọn họ, mà nhìn từ trang phục của bọn chúng thì chính là đám người Ni quốc mà họ vừa mới bàn tán hồi nãy...

[Dịch từ bản hv] ChuongId:482
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.