[TIÊU HỀ]: Chương 583: Sinh nhật bất bình yên (Phần giữa)
“Kít——”
Theo một tiếng phanh xe chói tai vang lên, một chiếc Audi Q5 phóng như bay dừng trước cửa Nãi Đường KTV.
Sau đó, một "soái ca" mặc toàn hàng hiệu vội vã bước xuống xe, vừa chỉnh lại quần áo vừa lớn tiếng hò hét với tài xế trong xe: "Mau lên, Giản Trung, mau giúp anh lấy quà xuống..."
Giản Trung cùng một tên bảo vệ mặc đồ đen khác bước xuống xe, phụ trách lấy quà từ cốp xe ra. Còn vị soái ca kia vừa bận rộn vừa lầm bầm lẩm bẩm một mình: "Con nhỏ này, đến sinh nhật cũng không thèm báo cho anh một tiếng, còn trốn trốn tránh tránh, không muốn để cho anh biết..."
"Hừ hừ, nhưng cũng không nhìn xem cao thủ là ai chứ? Chuyện gì của em mà có thể gạt được anh cơ chứ? Em không nói cho anh, có người nói cho anh biết!!"
"Chỉ bằng thủ đoạn cưa gái của cao thủ này, cô nàng nào đã lọt vào mắt xanh thì chưa từng có ai chạy thoát. Hiện tại em không động tâm, anh không tin là em vĩnh viễn không động tâm. Anh đây không chỉ tướng mạo đủ soái, mà lại còn có tiền có tiền, có thân phận có thân phận. Anh ngược lại muốn xem thử, em có thể kiên trì dưới sự tấn công của anh bao lâu..."
Vị soái ca này, tự nhiên chính là Ngô Gia Phong - nhị công tử của Ngô thị tập đoàn, người vẫn luôn theo đuổi Lâm Nhược Y không buông thời gian qua. Vốn dĩ, hắn không hề biết hôm nay là sinh nhật Lâm Nhược Y.
Nhưng đúng vào lúc hơn ba giờ chiều nay, hắn nhận được điện thoại của "chiến hữu", thông báo cho hắn biết hôm nay Lâm Nhược Y sẽ tổ chức tiệc sinh nhật ở đây. Lúc này hắn mới vội vã bò dậy từ trên giường của một cô nàng khác, chuẩn bị quà cáp, hoa hồng, lái xe thẳng đến địa điểm tổ chức sinh nhật của Lâm Nhược Y.
Cũng may là hắn đến không muộn, lúc hắn đến nơi thì mới quá năm giờ một chút, hoạt động vừa mới bắt đầu.
Ngay lúc hắn chỉnh đốn lại hình tượng của mình xong, Giản Trung đã cùng một tên bảo vệ khác xách đống quà hắn chuẩn bị tới —— một nghìn chín trăm chín mươi chín đóa hoa hồng, một bộ lễ phục dạ hội hàng hiệu, một chiếc vòng cổ bạch kim đính mặt dây chuyền kim cương, còn có cả một chiếc bánh kem siêu lớn bốn tầng, tổng giá trị của những thứ này hơn bảy vạn tệ.
"Giản Trung, hình tượng này của anh thế nào?" Ngô Gia Phong hỏi Giản Trung đang cầm quà.
"Thiếu gia, soái ngây người luôn rồi..." Giản Trung hiểu rõ nhà mình thiếu gia, nứt miệng cười nói, "Em đoán lát nữa thiếu gia bước vào, mấy cô tiểu thư đó nhất định sẽ bị ngài mê hoặc đến thần hồn điên đảo cho mà xem..."
"Hắc hắc, ăn cơm phải tốn tiền hoa, cưa gái cũng là đạo lý tương tự. Tiểu thư bình thường thì cao thủ đây sao mà thèm lọt mắt xanh cho được, muốn cưa thì phải cưa loại cực phẩm như Lâm Nhược Y ấy, không chỉ bề ngoài đủ ngọt ngào, ngực đủ lớn, đặc biệt là phải thật thuần khiết, đây mới là điều quan trọng nhất, hắc hắc..." Ngô Gia Phong vừa nhắc đến chuyện cưa cẩm, trên mặt lập tức lộ ra nụ cười đồi bại.
Hắn nói xong liền chỉnh lại cổ áo, cuối cùng vung tay lên: "Giản Trung, đi thôi, giúp anh mang quà lên trước. Sau đó tụi mày lại xuống đây..."
"Vâng, thiếu gia..." Giản Trung đáp lời, cùng một tên bảo vệ khác bồng bó hoa to bằng đứa trẻ ôm lấy, đi theo Ngô Gia Phong hướng vào trong KTV.
Nhưng khi Ngô Gia Phong chuẩn bị bước vào cửa, vô tình liếc mắt sang bên cạnh, lại bị thứ gì đó thu hút sự chú ý.
"Này, đợi chút đã..." Ngô Gia Phong giơ tay lên, ra hiệu cho hai người dừng bước.
Sau đó, hắn đi đến trước một chiếc xe Land Rover không xa, cẩn thận đánh giá. Khi hắn nhìn thấy dãy số trên biển số xe đó, khóe miệng lập tức giật giật, trên mặt lộ vẻ hung ác: "Mẹ kiếp, tiểu tử này thế mà cũng tới..."
"Ân? Thiếu gia... lẽ nào là..."
"Còn có thể là ai? Không phải là cái tên khốn đã tông xe của tao sao..." Ngô Gia Phong hằn học nói, "Tên khốn này, hại tao mất mặt trước nhiều người như vậy, thiếu gia tao từ nhỏ đến lớn chưa từng chịu cục tức lớn nhường ấy!! Hôm nay nếu không cho nó một bài học nhớ đời, làm sao có thể giải tỏa mối hận trong lòng tao?"
Ngô Gia Phong nói xong, quay đầu nói với Giản Trung: "Giản Trung, chúng ta tạm thời không lên lứa. Mày mau gọi điện thoại, gọi mấy tên khác tới đây, lát nữa dạy cho tiểu tử này một trận thật thê thảm..."
Trước đó Ngô Gia Phong vẫn chưa nắm rõ thân phận của Mục Phi, nên vẫn có chút kiêng dè. Nhưng chỉ cách đây một ngày, hắn biết được từ người bạn đã giới thiệu Lâm Nhược Y cho mình rằng, Mục Phi này hóa ra chỉ là một tiểu tử nghèo không quyền không thế.
Biết được những điều này, Ngô Gia Phong nghĩ đến việc bản thân lại bị hắn ta bắt nạt, trong lòng càng dồn nén một cục tức. Đồng thời, chút kiêng dè dành cho Mục Phi trước đó cũng tan thành mây khói.
Hiện tại, hắn đang định lôi Mục Phi ra để dạy dỗ cho một trận ra trò. Nào ngờ, lại vừa khéo đụng độ ở ngay nơi này, thế thì làm gì có chuyện hắn chịu bỏ qua cơ hội này?
Giản Trung - người đã bảo vệ Ngô Gia Phong nhiều năm - vừa nghe hắn nói vậy liền hiểu ngay hắn muốn làm gì. Không nói hai lời, anh ta cầm điện thoại gọi về "gia" tộc, gọi đám bảo vệ kia tới.
Ngay lúc anh ta gọi điện thoại, Ngô Gia Phong cũng tạm thời dẹp bỏ ý định lên lầu chúc mừng sinh nhật Lâm Nhược Y, mà dứt khoát quay lại trong xe, chờ đợi đám "người nhà" tới nơi.
Đồ khốn nạn, mày không phải rất biết đánh sao? Để tao xem mày còn đánh nổi nữa không, đánh lại được mấy đứa. Mày có đánh giỏi đến mấy, có đánh lại được súng không?
Hừ hừ, hôm nay nếu tao không khiến mày quỳ xuống gọi gia gia, họ Ngô tao sẽ viết ngược tên lại...
Hình ảnh Mục Phi hiện lên trong đầu Ngô Gia Phong, trong lòng hắn căm hận nghĩ.
---❊ ❖ ❊---
"Nhược y, đều đến đông đủ thế này rồi, sao em vẫn chưa thay quần áo hả? Mau lên mau lên..." Diệp Tuấn Hiến vừa nói vừa đẩy Lâm Nhược y vào trong phòng nhỏ, hoàn toàn phớt lờ sự bất mãn trong ánh mắt của Lâm Nhược Y.
Diệp Tuấn Hiến đến nhà Lâm Nhược Y gia sư đã được hai tháng, qua khoảng thời gian tiếp xúc này, cậu ta ít nhiều cũng đã hiểu rõ tính cách của Lâm Nhược Y.
Chính vì hiểu rõ, cho nên cậu ta mới nhìn ra điểm khác biệt mà Lâm Nhược Y dành cho Mục Phi ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Bình thường, cô luôn mang vẻ mặt rụt rè, nhưng ẩn sau sự rụt rè đó lại có chút lạnh lùng cách xa vạn dặm. Thế nhưng lúc nhìn thấy Mục Phi, hoàn toàn ngược lại, mặc dù trên mặt vẫn là biểu cảm e thẹn, nhưng sự lạnh lùng trong ánh mắt lại biến thành một thứ tình cảm rực lửa.
Đặc biệt là ánh mắt của cô lúc này, đã kích động đến mức ngấn lệ, đó rõ ràng là ánh nhìn khi gặp lại người yêu lâu ngày cách biệt mà.
Cũng chính vì thế, nhìn thấy màn này khiến Diệp Tuấn Hiến khó chịu.
Vốn dĩ, Lâm Nhược Y là một cô gái ai nhìn cũng yêu. Cộng thêm việc tiếp xúc hai tháng qua, cậu ta càng lúc càng cảm thấy cô gái này vô cùng đáng yêu, cậu ta rất thích.
Hơn nữa, trong khoảng thời gian tiếp xúc này, cậu ta cũng đã ít nhiều hé lộ ý định thích Lâm Nhược Y với mẹ của cô trong các cuộc trò chuyện.
Điều khiến cậu ta mừng rỡ là, mẹ Lâm không những không tỏ ra bất mãn chút nào, ngược lại còn nói đại loại như: "Con bé Nhược y này quá hướng nội, lúc rảnh rỗi cháu nhớ dẫn nó ra ngoài mở mang tầm mắt..."
"Gần đây các cháu học tập rất mệt mỏi, các cháu có muốn ra ngoài giải tỏa tâm trạng không?"
"Tuy rằng yêu đương ở bậc trung học có hơi sớm, nhưng lên đại học thì không bận rộn nữa, nếu gặp được một nam sinh ưu tú như Tuấn Hiến, kết giao bạn trai cũng không tệ..." Những lời đại loại như vậy.
Ý trong lời nói của mẹ Lâm đã không thể rõ ràng hơn được nữa —— rõ ràng là đang cổ vũ Diệp Tuấn Hiến đi theo đuổi Lâm Nhược Y mà.
Có được "thánh chỉ thái hậu" từ mẹ Lâm, Diệp Tuấn Hiến có cơ hội tốt "phụng chỉ cưa gái", cậu ta còn khách khí gì nữa? Đương nhiên là đường hoàng quang minh chính đại phát động thế công với Lâm Nhược Y.
Mà một kẻ có kinh nghiệm theo đuổi con gái phong phú như cậu ta cũng biết rằng, nếu chưa đủ thân thiết mà đã trực tiếp tỏ tình với con gái, không những không thành công, ngược lại còn phản tác dụng.
Cho nên, cậu ta đã áp dụng thủ đoạn ôn hòa hơn một chút, trước tiên tiếp xúc từ từ, đợi đến khi quen thuộc rồi mới xác định quan hệ. Rồi sau đó... hắc hắc... tự nhiên chính là ôm trọn mỹ nhân vào lòng.
Dù sao mẹ Lâm cũng đã đồng ý, bản thân lại còn chiếm địa lợi cận thủy lâu đài, có gì mà phải vội vàng. Mặc dù cậu ta chưa từng hẹn được Lâm Nhược Y ra ngoài lần nào, nhưng trong lòng cậu ta đã sớm coi Lâm Nhược Y là "người phụ nữ" của mình rồi.
Chính vì suy nghĩ này, khi thấy Lâm Nhược Y quan tâm Mục Phi như vậy, cậu ta liền có cảm giác như bạn gái mình bị tên đàn ông khác cướp mất.
Cho nên, cậu ta khó chịu, cậu ta nổi giận, không nói hai lời đẩy Lâm Nhược Y về phía căn phòng nhỏ trong khu bao sương hào hoa này. "Nhược y, sắp đến lượt em xuất hiện rồi. Em còn đứng đây xem cái gì hả? Mau đi thay quần áo đi..."
Nói xong, có chút giận cá chém thớt đẩy mạnh Lâm Nhược Y vào trong phòng, xoay người bước ra ngoài. Lâm Nhược Y bị cậu ta đẩy một cái, hình như va phải thứ gì đó, đau đớn kêu lên "Ái chà" một tiếng.
Mà nhìn thấy Lâm Nhược Y đối xử như vậy, Mục Phi suýt chút nữa phản xạ có điều kiện xông lên đánh Diệp Tuấn Hiến, nhưng hành động mới làm được một nửa, chợt nhớ ra điều gì, cậu vẫn buông tay xuống.
Thôi vậy, con đường là do cô ấy tự chọn... vẫn là thôi đi.
Tuy nhiên lúc này Mục Phi có chút nghi ngờ, người lần trước cậu nhìn thấy ở cùng Nhược Y, hình như có vẻ lực lưỡng hơn người này một chút nhỉ. Là mình nhìn nhầm? Hay là do mùa đông cô ấy mặc đồ dày hơn nguyên nhân?
Lần trước khi Mục Phi nhìn thấy Lâm Nhược Y bị người khác ôm vào lòng, cả người đều trong trạng thái hỗn loạn, hơn nữa mọi chú ý đều tập trung vào người Lâm Nhược Y, đâu có tâm trạng đâu mà chú ý xem người đàn ông đó trông thế nào?
Cho nên, Mục Phi hoàn toàn không chú ý tới, lần trước và lần này hoàn toàn không phải là cùng một người.
"Mẹ kiếp, cái tên khốn phá đám này..." Lý Linh nhìn Diệp Tuấn Hiến cứ quẩn quanh phá hỏng chuyện tốt ở đây, tức giận đến mức văng cả tục.
"Mục Phi, Nhược y lát nữa có chuyện muốn nói với cậu... Cậu đừng vội đi nhé. Tớ vào xem Nhược y có bị va đập gì không đã..." Lý Linh vội vàng chạy đến bên cạnh Mục Phi nói, sau đó lại vội vã chạy về phía căn phòng nhỏ kia.
Diệp Tuấn Hiến làm xong tất cả những chuyện này, liếc thấy đám học sinh đến dự đều dùng ánh mắt kỳ lạ nhìn mình, cậu ta liền vung tay, cười nói: "Mọi người, cứ tiếp tục hát hò vui chơi đi nhé, không cần vội, lát nữa Nhược y thay quần áo xong là cậu ấy sẽ ra ngoài cùng mọi người thôi. Hôm nay là sinh nhật cậu ấy, mọi người phải chơi thật vui vẻ thì cậu ấy mới vui..."
"Mọi người... mau hát tiếp đi chứ. Còn nữa, rượu có đủ uống không, đồ ăn có đủ không? Không đủ cứ việc gọi, hôm nay mọi người vui vẻ, mấy thứ này cứ thoải mái..."
"Mọi người đừng câu nệ, cứ thoải mái chơi đùa đi..." Diệp Tuấn Hiến hô hào như thể bản thân là chủ nhà.
Nghe thấy lời cậu ta nói, những bạn học đến dự liếc nhìn Mục Phi, lại nhìn Diệp Tuấn Hiến, cuối cùng bất đắc dĩ nhìn nhau, lúc này mới thu hồi ánh mắt nhìn kẻ ngốc lại, tiếp tục ca hát trò chuyện.
Nhưng lúc này, bọn họ sớm đã coi Diệp Tuấn Hiến như một gã ngốc rồi.
Mà sau khi giải quyết xong xuôi tất cả những việc này, Diệp Tuấn Hiến lúc này mới dời ánh mắt sang góc phòng - nơi Mục Phi và Hạ Tuyết đang đứng.
Cậu ta đi thẳng tới, ngồi xuống bên cạnh Mục Phi: "Cậu tên là Mục Phi phải không? Có thể cho tôi hỏi một câu, người nhà cậu đều làm nghề gì thế?"
Nghe vậy, Mục Phi đang nói chuyện với Hạ Tuyết liền quay đầu liếc cậu ta một cái, nửa thèm nửa không đáp: "Chẳng làm nghề gì cả, bách tính bình thường thôi."
"Thế nhà cậu có tiền không?"
"Có chút tiền lẻ, miễn cưỡng đủ tiêu."
"Thế trong nhà cậu có mấy căn nhà? Mấy chiếc xe?"
"Nhà... chỉ có một bộ, xe cũng có một chiếc..."
"À à..." Nghe thấy câu trả lời của Mục Phi, Diệp Tuấn Hiến cười, chỉ thấy cậu ta mỉm cười nói với Mục Phi: "Vậy vì nghĩ cho Nhược y, xin cậu từ nay về sau hãy tránh xa cô ấy một chút nhé..."
Xin chia sẻ
( Phím tắt ← )Chương trước||Thêm vào bookmark|Đề xuất sách|Quay lại mục lục|Chương sau( Phím tắt → )
Tủ sách của tôi
Thêm cuốn sách này vào giá sách
Lỗi chương / Báo cáo điểm này
Đọc thêm các chương tiểu thuyết mới nhất xin vui lòng quay lại trang chủ Phiêu Thiên Văn Học,Trang web đọc tiểu thuyết Địa chỉ vĩnh viễn: www.piaotia.net