Mục Phi ăn cơm xong trở về phòng, vừa nằm xuống định ngủ tiếp một lát, xem có nối tiếp được giấc mơ đẹp ban nãy không, thì cửa phòng bị gõ.
Mục Phi ngẩn ra, "Mời vào..."
Chỉ thấy một nữ giúp việc da đen bưng khay đi vào, bằng tiếng Anh nói, "Thưa tiên sinh, chuẩn bị cho ngài ít đồ ăn vặt để ngài giết thời gian..."
Người phụ nữ này vừa nói, vừa bày rượu vang, bánh ngọt cùng một ít quả khô, trái cây lên chiếc bàn nhỏ.
Quả khô với trái cây thì khỏi bàn, Mục Phi nhìn thấy ly rượu vang và bánh ngọt kia, không khỏi ngẩn ra. Thầm nghĩ cho dù cậu có đói thế nào đi nữa cũng không đến mức ăn khỏe thế chứ?
Mục Phi nghĩ ngợi, ngẩng đầu hỏi, "Rượu vang với bánh ngọt này chẳng phải vừa ăn xong sao? Sao lại đưa lên nữa rồi?"
Nghe thấy vậy, nữ giúp việc kia như nghe thấy chuyện gì đáng sợ lắm, cơ thể khẽ run lên, giải thích rằng, "Cái đó... chẳng phải tiên sinh ngài đã trôi nổi trên biển hai ngày rồi sao, lão gia... lão gia sợ ngài ăn không ngon, cho nên bảo tôi mang thêm chút đồ ăn cho ngài..."
Mục Phi phát hiện lúc nữ giúp việc này nói chuyện, khí thế có chút không đủ.
Cậu khẽ ngẩn ra trước, rồi rất nhanh phản ứng lại, trên mặt lộ nụ cười xấu xa, "Những thứ này... thực sự là lão gia Hellsing bảo cô mang tới sao?"
"Hừ... hừ hừ... đ... đúng vậy, đương nhiên là lão gia bảo tôi mang tới rồi..." Nữ giúp việc này vừa nói, ánh mắt né tránh, ít nhiều có chút không dám nhìn thẳng vào mắt Mục Phi.
Mục Phi lúc này đã hiểu rõ, "Hóa ra là thế, lão gia Hellsing quả thực rất hiếu khách..."
"Vậy tôi không khách khí nữa nhé, phiền cô nhắn lại với ông ấy giúp tôi, bảo là tôi cảm ơn ông ấy..." Mục Phi nói, cũng không khách sáo, cầm lấy ly rượu vang mà nữ giúp việc rót sẵn cho mình, ngửa đầu uống cạn sạch.
Nữ giúp việc còn muốn rót tiếp cho cậu, Mục Phi lại xua xua tay, "Cái đó... người Hoa chúng tôi thích tự động tay làm hơn, tôi cũng không quen có người hầu hạ, cô có thể lui xuống được rồi..."
Mục Phi nói xong, mặc kệ cô ta đã rời đi hay chưa, cầm lấy đồ ăn nhét ngay vào miệng.
"Ừm, ngon đấy... bánh ngọt này rất ngon, quả khô này cũng được... trái cây cũng rất tươi." Mục Phi vừa ăn vừa khen.
"V... vậy xin ngài cứ từ từ thưởng thức, nếu có nhu cầu gì, xin hãy bấm chuông bạc đầu giường. V... vậy tôi ra ngoài trước nhé..." Nữ giúp việc nói xong, quay đầu bước ra ngoài, trước khi đi còn liếc nhìn Mục Phi đang ăn uống phàm ăn phàm uống, lúc này mới yên tâm đóng cửa phòng lại.
Và vừa ra khỏi cửa, cô ta liền thở phào một hơi dài, khẽ vỗ vỗ bầu ngực căng đầy, bộ dáng vẫn còn sợ hãi, sau đó lặng lẽ chui vào "phòng khách" bên cạnh.
"Thế nào thế nào? Mana, anh ta ăn chưa?" Trên khuôn mặt tinh xảo của Phù Lâm tràn đầy sự mong đợi.
"Ừm..." Mana trút bỏ gánh nặng, cũng gật gật đầu, mỉm cười nói, "Ăn rồi, không những uống liền hai ly rượu vang, mà còn ăn rất nhiều bánh ngọt với trái cây, tôi tận mắt nhìn thấy anh ta ăn xong mới đi ra đấy..."
"Khục khục khục khục, tên ngốc lớn này, lại ăn thật luôn kìa, ha ha..."
Phù Lâm ngã nhào lên giường cười khúc khích, "Mấy thứ đó, tôi đều thêm thuốc tiêu chảy vào đấy nhé, hơn nữa còn là thuốc tiêu chảy mạnh, ăn một chút thôi là phải ngồi lì trong nhà vệ sinh mấy tiếng liền, tôi thấy tên khốn này, hai ngày nay đừng hòng bước chân ra khỏi nhà vệ sinh nữa, ha ha ha..."
Phù Lâm vừa vỗ bầu ngực căng đầy vừa cười hả hê.
Phải thừa nhận rằng, so với châu Á thì con gái châu Âu và châu Mỹ quả thực phát triển sớm hơn, vóc dáng nóng bỏng hơn nhiều. Mặc dù Phù Lâm này mới mười bảy tuổi, nhưng bộ ngực đã có chút quy mô, ít nhất cũng là cấp C.
Phải biết rằng, rất nhiều con gái châu Á, khi đến độ tuổi hai mươi ba hai mươi tư cũng chỉ ở mức cấp B mà thôi.
Phù Lâm cười vui vẻ biết bao, cô ta dường như đã nhìn thấy dáng vẻ đáng thương của Mục Phi khi bị tiêu chảy đến mức suýt ngất trong nhà vệ sinh rồi.
Cười một lúc xong, cô ta nhìn đồng hồ, thấy đã qua một phút, liền vội vàng ngồi dậy, vẻ mặt đầy số tẩn nói, "Thời gian sêm sêm rồi đấy, dược lực sắp phát huy tác dụng rồi. Nào, mau lại nghe đi..."
Nói rồi, áp khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo lên tường, tai dán chặt vào mặt tường, muốn nghe âm thanh chật vật của Mục Phi ở căn phòng bên cạnh.
Thế nhưng cô ta nghe hồi lâu, mà chỉ nghe thấy tiếng Mục Phi ngâm nga điệu hát nhỏ trong căn phòng kia, nào có tiếng rên rỉ vì đau bụng đâu chứ.
"Rốt cuộc là thế nào đây? Sao không có động tĩnh gì thế... Mana, có phải cô lấy nhầm thuốc rồi không?" Phù Lâm hỏi.
"Không thể nào đâu..." Mana nói, sờ soạng lấy ra một lọ thuốc từ trong túi váy, "Tiểu thư ngài xem, chẳng phải đây là loại thuốc ngài dùng khi bị táo bón đó sao? Lần trước ngài chỉ uống một viên, đã ngồi liệt trong nhà vệ sinh không ra nổi rồi, số còn lại chẳng phải ở hết đây sao..."
Phù Lâm nhìn lại, quả nhiên chính là nó không trật đi đâu được, cô ta chớp chớp đôi mắt đầy nghi hoặc, "Vậy đây là rốt cuộc thế nào nhỉ?"
"Thôi kệ, đợi thêm chút nữa xem sao..." Phù Lâm nói, lại dán tai vào vách tường, tiếp tục lắng nghe âm thanh bên đó.
Nhưng tiếp theo đó, Phù Lâm bắt đầu thấy buồn bực.
Cô ta nghe suốt nửa tiếng đồng hồ, chỉ chờ để nghe tiếng Mục Phi kêu "Ái chà" hay "Tôi đau bụng quá" các kiểu, thế nhưng phía Mục Phi vẫn cứ ngâm nga điệu hát nhỏ, cứ như người không có chuyện gì xảy ra vậy.
"Thuốc cũng bỏ đúng rồi... Cậu ta cũng ăn vào rồi... Nhưng tại sao cậu ta lại không bị tiêu chảy cơ chứ? Lạ thật đấy..." Phù Lâm vừa nghĩ vừa thắc mắc, đầu không ngoảnh lại bảo Mana, "Mana, cô nói xem tại sao cậu ta vẫn chưa bị tiêu chảy vậy?"
"Này, Mana..."
"Này... sao cô không nói gì thế?"
Phù Lâm quay đầu lại nhìn, tức điên lên được, Mana đã ôm gối ngủ thiếp đi từ lúc nào.
"Á á á, tức chết tôi mất, tên khốn người Hoa kia bắt nạt tôi thì chớ, đến cả cô cũng bắt nạt tôi..." Phù Lâm bực bội hét lên, vung bàn tay nhỏ nhắn giáng thẳng một phát vào cái mông đầy đặn của Mana.
"Chát!!" Một tiếng kêu giòn giã vang lên.
Mana giật mình thon thót, bật dậy ngay lập tức, "Sao thế, sao thế?"
"Cô còn dám hỏi tôi sao thế à? Tôi còn muốn hỏi cô thế nào đây này..." Phù Lâm chống hai tay lên hông, chế độ đại tiểu thư hoàn toàn bùng nổ, "Chẳng phải cô nói cậu ta ăn vào rồi cơ mà? Tại sao đã qua nửa tiếng rồi mà vẫn chưa đi tả hả?"
"Tôi, tôi biết đâu được chứ?" Mana đáp lại với vẻ mặt buồn bực.
"Tôi mặc kệ... thế... cô, cô qua đó xem thế nào đi..." Phù Lâm ngang ngược nói.
"Hả? Lại vẫn là tôi qua đó á?"
"Sao nào? Cô không đi, chẳng lẽ muốn bản tiểu thư đây tự mình qua đó chắc..." Phù Lâm vừa nói vừa đưa tay đẩy Mana ra ngoài, "Đi mau đi mau, xem rốt cuộc là có chuyện gì..."
"Nhưng... nhưng mà tôi phải nói gì đây?" Mana vẻ mặt đầy khó xử hỏi.
"Tôi mặc kệ cô nói gì... dù sao cô cũng phải làm cho rõ ngọn ngành mọi chuyện cho tôi..."
Phù Lâm đẩy Mana ra ngoài xong, quay tay đóng sầm cửa lại.
Mana bất lực lắc đầu, cô ta cũng biết, kỳ thực đại tiểu thư này bản tính rất tốt, chỉ là hơi trẻ con, quá mức tùy hứng mà thôi.
Bảo mình qua xem thế nào... xem kiểu gì đây? Nói thế nào đây?
Mana nghĩ ngợi một lúc, cuối cùng cũng nghĩ ra chủ ý, lại gõ cửa phòng, bước vào.
"Xin chào... xin hỏi ngài dùng xong đồ ăn chưa ạ? Tôi tới thu khay đựng..." Mana vừa bước vào phòng đã nói.
"Ồ? Ăn xong rồi ăn xong rồi, dọn xuống đi, cảm ơn cô nhé..." Lúc này Mục Phi đang nằm trên giường đọc sách, cậu không ngoảnh đầu lại đáp.
"V... vậy tôi cầm ra ngoài trước nhé, làm phiền ngài rồi..." Mana vừa nói, bưng đống đồ ăn mỗi thứ còn thừa một nửa, vẻ mặt nghi hoặc bước ra ngoài.
Thế nhưng cô ta lại không chú ý tới, trên khuôn mặt bị cuốn sách che khuất của Mục Phi, đang treo một nụ cười vô cùng xấu xa.
---❊ ❖ ❊---
"Thế nào rồi?" Mana vừa về tới nơi, Phù Lâm liền vội vàng hỏi.
"Xem đi..." Mana đặt chiếc khay lên bàn, chỉ cho Phù Lâm xem.
Nhìn đống đồ ăn thức uống mà Mục Phi đều ăn dở uống dở một nửa, Phù Lâm càng thêm khó hiểu, hai hàng lông mày lá liễu xoắn tít lại với nhau không thể xoắn hơn được nữa, "Mấy thứ này cũng đâu có ăn ít đâu... Tại sao lại không có tác dụng cơ chứ..."
Phù Lâm táy máy một hồi, cầm một miếng táo lên, đưa đến trước mặt Mana, "Cô, nếm thử xem nào..."
"Hả?" Mana liên tục xua tay, "Không, tiểu thư, hay là đừng ăn nữa thì hơn?"
"Không được, nhất định phải ăn..." Phù Lâm nói rồi nhét miếng táo đó vào miệng Mana.
Mana vì uy quyền đanh thép của đại tiểu thư đành phải cắn răng nuốt xuống.
Thế nhưng sau khi nuốt vào, qua một phút, hình như chẳng có chuyện gì xảy ra cả.
"Thế nào? Có cảm giác muốn vào nhà vệ sinh chưa?" Phù Lâm với vẻ mặt đầy sốt sắng hỏi.
Còn Mana sờ sờ bụng mình, rồi lại lắc đầu, "Hình như... không có chuyện gì xảy ra cả ấy..."
"Hả?" Nghe thấy vậy, Phù Lâm ngẩn người thắc mắc, "Rốt cuộc là thế nào nhỉ?"
Vừa nói, chính cô ta cũng cầm một miếng trái cây nhét vào miệng, "Để tôi thử xem..."
Cô ta ăn một miếng, quả nhiên không có chuyện gì xảy ra cả, lần này cô ta lại càng không hiểu nổi tình hình nữa rồi, "Rốt cuộc là thế nào thế này?"
Cô ta vừa suy nghĩ vừa cầm từng miếng táo cho vào miệng nhai.
Thế nhưng năm phút trôi qua sau đó, sự việc khiến cho hai cô gái này phải phiền muộn đã xảy ra.
Họ đang nghiên cứu xem tại sao hạ độc Mục Phi lại không có tác dụng, thì chỉ nghe "ục" một tiếng vang lên, tiếp theo đó mắt Mana trừng lớn.
"Khôn... không ổn rồi..."
Cô ta đang nói dở, lại nghe thêm một tiếng "ục" nữa, sắc mặt cô ta đại biến, sau đó vội vàng ôm lấy bụng chạy vụt vào nhà vệ sinh, và tiếp theo đó, chính là một trận "sóng to gió lớn".
"Ma... Mana..."
Phù Lâm nhìn thấy cô ta như vậy, động tác cứng đờ lại ngay lập tức, nhìn lại miếng táo cắn dở trên tay, bỗng nhiên có một dự cảm chẳng lành.
"Ục."
Đúng lúc đang nghĩ ngợi điều này, bụng Phù Lâm phát ra một âm thanh kỳ dị, tiếp theo đó liền xuất hiện một cảm giác muốn "phun trào".
"Cộc cộc cộc"
"Mana, mau, mau mở cửa ra đi, tôi đau bụng quá..." Phù Lâm vừa đập cửa nhà vệ sinh vừa hét lớn.
"Khôn... không được đâu tiểu thư... tôi, tôi đứng không nổi nữa rồi..." Mana đáp vọng ra từ bên trong.
"Đứng không nổi thì cũng phải đứng dậy cho tôi chứ... Tôi, tôi không chịu nổi nữa rồi..." Phù Lâm một tay ôm bụng, vẻ mặt đầy đau đớn, tay kia đập cửa nhà vệ sinh, cô ta sắp quỵ xuống đến nơi rồi, "Tôi thực sự sắp nhịn hết nổi rồi đây này..."
"Chân tôi mềm nhũn ra rồi, tôi đứng không nổi thật mà... Tiểu thư, không được thì ngài cứ qua phòng khác trước đi..." Mana đau đớn đáp.
Phải rồi, phòng khác cũng có nhà vệ sinh cơ mà...
Nghe vậy, Phù Lâm chẳng nói chẳng rằng, ôm bụng khom lưng chạy tạt ra ngoài.
Cô ta vừa ra khỏi cửa, lại nghe thấy tiếng huýt sáo vang lên. Theo hướng âm thanh nhìn lại, chỉ thấy Mục Phi với nụ cười đầy vẻ xấu xa đang đứng ở cửa phòng, đầu lắc lư qua lại huýt sáo, trông mới thảnh thơi làm sao, mới đắc ý làm sao chứ.
Còn vẻ mặt hả hê đó của cậu ta, cứ như đang nói, "Con nhóc... còn muốn chơi xỏ tôi á... cô còn non và xanh lắm, ha ha..."
Nếu không phải lúc này Phù Lâm đang vô cùng cấp bách, cô ta đã hận không thể lao đến cào nát khuôn mặt tên khốn người Hoa này ra thành hình con mèo hoa rồi.
"Ái chà..." Cô ta kêu lên một tiếng, chật vật chạy về phía phòng khách khác.
"Ha ha ha ha"
Nghe tiếng cười đầy vẻ xấu xa truyền đến từ phía sau, phổi Phù Lâm tức đến mức phát bực, tủi thân vô cùng, suýt chút nữa thì khóc òa lên.
Tên khốn không có chút tinh thần quý tộc nào này... Tôi sẽ không tha cho anh đâu... Bản tiểu thư tuyệt đối sẽ không tha cho anh đâu đấy...
{Phêu Thiên Văn Học www.piaotia.com cảm ơn sự ủng hộ của các bạn độc giả, sự ủng hộ của các bạn chính là động lực lớn nhất của chúng tôi}
Quay về đầu trang
Giá sách của tôi
Thêm sách này vào giá sách
Lỗi chương/Báo cáo điểm này
Đọc thêm các chương mới nhất của tiểu thuyết xin vui lòng quay lại trang chủ Phêu Thiên Văn Học, địa chỉ vĩnh viễn của trang đọc tiểu thuyết: www.piaotia.net
Copyright © 2012-2013 Phêu Thiên Văn Học - Trang đọc tiểu thuyết bay lượn giữa bầu trời All rights reserved.