Cô Bạn Gái Đến Từ Tương Lai

Lượt đọc: 2094 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 555
Mối tình đầu của đại tiểu thư (Ngày 24, 1 bài)

❊ ❊ ❊

“Này, đang nói chuyện với anh đấy, anh không nghe thấy à?” Mục Phi thấy Furin im lặng nửa ngày, khó chịu ngẩng đầu lên.

Nhưng đập vào mắt cậu lại là gương mặt đang cười kiều diễm của Furin. Đôi mắt to tròn như hai viên ngọc bích của cô đang đăm đăm nhìn cậu đầy tình tứ, ánh mắt đó y hệt như đang nhìn người trong mộng.

Chỉ thấy Furin vòng hai cánh tay mảnh mai ôm lấy cổ Mục Phi, dịu dàng nói: “Cục cưng... Anh cưới em đi...”

“Phụt.” Mục Phi suýt thì phun hết nước bọt trong miệng ra ngoài, sau đó dùng ánh mắt nhìn kẻ ngốc để nhìn Furin.

Mẹ nó chứ, cưới cô á? Là cậu nghe nhầm, hay là cô nói nhầm vậy? Không phải đang mát-xa đấy à? Sao bỗng dưng lại lôi chuyện này ra thế?

Lẽ nào, vì hôm nay xảy ra nhiều chuyện quá nên cô bị hoảng sợ rồi?

Mục Phi đang thầm nghĩ không biết có phải cô bị kích động gì không, thì lại nghe Furin nói tiếp.

“Thế nào? Có phải nghe bổn tiểu thư ban cho cơ hội này, anh đã mừng đến mức không nói nên lời rồi không? Vậy mau đồng ý đi... Đồng ý cưới em đi, cục cưng...”

Mục Phi nghe thấy thế thì vô cùng phiền muộn.

Mẹ nó, ai là cục cưng của cô hả?

Cô đang nổi cơn điên gì thế này? Lại còn đòi cưới? Thế khác nào cậu chán sống, chẳng mấy chốc mà bị cô chọc cho tức chết à...

Cho dù trước kia tôi từng đắc tội với cô, thì cô cũng đâu đến mức dùng cái phương pháp “tàn độc” thế này để trả thù tôi chứ...

“Tôi nói này ‘đại tiểu thư’, chẳng phải cô hận tôi thấu xương cơ mà? Sao bỗng dưng lại bắt tôi cưới cô thế? Thay đổi nhanh thế cơ à?” Mục Phi cười cợt nhả.

“Tôi hận anh là vì anh bắt nạt tôi, từ nhỏ đến lớn tôi chưa từng bị ai giáo huấn như thế bao giờ... Hơn nữa cũng chẳng tính là hận, cùng lắm là hơi giận anh một chút thôi.

Nhưng mà anh cũng cứu tôi rồi, thế nên bổn tiểu thư đại nhân đại lượng tha thứ cho anh đấy...”

“Còn về chuyện bảo anh cưới tôi, là vì tôi phát hiện ra, anh là một người đàn ông vô cùng ưu tú. Mức độ ưu tú ấy mà, so với bổn tiểu thư cũng xấp xỉ nhau thôi...”

“Thế nên, bổn tiểu thư quyết định cho anh một cơ hội. Anh đi theo đuổi tôi trước, đợi khi tôi mười tám tuổi, anh đến cầu hôn tôi...”

Nhìn vẻ mặt đắc ý đó của Furin, Mục Phi phiền muộn vỗ đét một cái lên trán.

Tôi xấp xỉ cô á? Có nhầm không đấy? Cô ưu tú ở điểm nào cơ chứ?

Được rồi, tôi công nhận mặt cô đúng là rất xinh đẹp, nhưng ngoài điểm đó ra thì sao?

Vừa ngốc nghếch, vừa đần độn, lại mê trai đẹp, tự cho là đúng, thần kinh, được nuông chiều từ bé, ngang ngược tùy hứng, tính cách tồi tệ, khuyết điểm kể mãi không hết... Ngoài ngoại hình ra, sao cậu chẳng thấy cô ưu tú ở điểm nào hết vậy?

Nhìn lại mình xem, ngoài diện mạo không bằng cô, không giàu có bằng cô ra, thì điểm nào chẳng hơn cô?

Cho nên, đừng có đem bản thân ra so sánh với tôi được không hả? Bằng không, tôi sẽ có cảm giác bị đả kích đấy.

Mục Phi thầm nghĩ, nhưng những lời này cậu không nói ra miệng. Cậu biết nếu mình nói ra, cô nàng này lại nổi giận tiểu thư cho xem.

“Hừ.” Mục Phi thở dài một hơi, rồi lại lắc đầu, “Tôi thấy chuyện này thôi đi thì hơn...”

Nói đoạn, cậu liếc nhìn Furin một cái, “Tôi không có hứng thú với mấy con nhóc chưa phát triển toàn diện...”

“Chưa... chưa phát triển toàn diện á?” Vừa nghe thấy lời của Mục Phi, Furin trợn trừng mắt, vẻ mặt đầy tổn thương, sau đó bĩu môi nhíu mày, “Anh, anh mới là kẻ chưa phát triển toàn diện ấy!!”

“Vóc dáng của bổn tiểu thư cực kỳ bốc lửa, biết chưa hả? Anh nhìn chiều cao của tôi xem, con gái mười bảy tuổi, có mấy ai cao ráo hơn tôi chứ?

Lại nhìn vòng eo của tôi xem, không thon à? Không gợi cảm à? Còn vòng mông của tôi nữa... ừm... cho dù bây giờ có hơi nhỏ một chút, nhưng sau này anh đã làm bạn trai của tôi rồi, chỉ cần chăm sờ nhiều vào, đánh nhiều vào, thì nó cũng sẽ ngày càng đẫy đà lên thôi, chẳng phải thế sao?”

“Còn cả ngực tôi nữa, anh không thấy nó rất có tiềm năng sao? Không tin thì sờ thử xem... Mau lên, sờ thử đi...”

Sildor đứng bên cạnh, nghe đại tiểu thư nhà mình thốt ra những lời điên rồ này thì vô cùng phiền muộn.

Còn về phần Mục Phi, cậu đã hoàn toàn tuyệt vọng rồi, cậu cho rằng cô nàng thiểu năng này đã hết thuốc chữa.

“Được rồi được rồi, cô đừng phát điên nữa...” Mục Phi nhẹ nhàng hất tay Furin ra, “Muốn tốt đẹp với cô là chuyện không thể đâu, tôi là người đã có bạn gái rồi đấy...”

“Anh... anh có bạn gái rồi?”

Mà Furin nãy giờ vẫn đang hớn hở, vừa nghe Mục Phi nói mình có bạn gái, sắc mặt cô lập tức trầm xuống, “Anh là người đàn ông mà bổn tiểu thư đã chấm rồi, sao có thể có người phụ nữ khác được chứ? Không được, anh mau chia tay cô ta đi, rồi ở bên em...”

“Chia tay? Chuyện đó là không thể nào. Đừng nói là tôi không thể chia tay cô ấy, cho dù có chia tay thật đi chăng nữa, tôi cũng tuyệt đối không ở bên một đại tiểu thư như cô đâu...” Mục Phi xua tay nói.

Furin tức thì chịu đả kích nặng nề, cảm giác đó giống như có một tảng đá lớn đập thẳng vào tim vậy.

“Anh... sao anh có thể làm thế? Bổn tiểu thư đã hạ mình cho anh cơ hội theo đuổi rồi... Anh không những không trân trọng, mà lại còn... còn đả kích em...”

Furin bĩu môi, trong đôi mắt đẹp đã ngấn lệ, chỉ nghe cô ương ngạnh nói, “Không được, anh đã hôn em rồi, anh phải chịu trách nhiệm với em. Anh anh anh... anh nhất định phải làm bạn trai của bổn tiểu thư, bằng không... bằng không thì...”

Furin nghĩ ngợi một lúc, một tay chống hông, một tay chỉ thẳng vào mũi Mục Phi, khí thế đại tiểu thư bùng nổ hoàn toàn, “Bằng không, em sẽ bảo bố em ra lệnh bắt anh lại. Nhốt anh vào một căn phòng tối không thấy ánh mặt trời, để anh mãi mãi không thể về nước, mãi mãi không được gặp bạn gái của anh, chỉ có thể nhìn thấy một mình em thôi...”

Nghe đến đây, khóe miệng Sildor giật giật. Cái gì cơ? Đại tiểu thư và cậu ta đã hôn nhau rồi á... Trời ạ, không được, chuyện này phải báo cáo lại với lão gia mới được.

Còn Mục Phi thì phiền muộn không thôi, thầm nghĩ con nhỏ này đúng là thiểu năng, nói chuyện chẳng bao giờ chịu suy nghĩ bằng não gì cả.

“Đại tiểu thư, cô nghĩ nếu tôi muốn đi... thì có ai giữ chân được tôi chắc?” Mục Phi cười nhạt nói, giọng điệu rõ ràng mang theo ý châm chọc.

“Ừm... cái này...”

Giống như lời Mục Phi nói, vừa rồi Furin hoàn toàn nói mà không thèm suy nghĩ, bây giờ nghe Mục Phi nhắc nhở cô mới nhận thức được vấn đề này.

Tên này lợi hại như vậy, đến Sildor còn chẳng phải đối thủ của hắn, thì còn ai có thể giúp mình giữ hắn lại đây chứ?

“Vậy, vậy vậy... à, có rồi...” Furin lại suy nghĩ thêm một lúc lâu, lúc này mới nghĩ ra được điều gì, chỉ vào Mục Phi nói, “Nếu anh không đồng ý làm bạn trai em, em sẽ bảo bố phái người sang Hoa Kỳ, giết chết bạn gái của anh đấy, hừ...”

Furin nói xong còn khẽ hừ một tiếng, trông cứ như vừa thắng trận đến độ vênh váo đắc ý.

Nhưng cô lại không hề nhìn thấy, sắc mặt Mục Phi bỗng chốc trở nên âm trầm vô cực.

“Cô... vừa nói gì?” Mục Phi lạnh giọng hỏi.

Furin nghe thấy giọng điệu lạnh băng ấy của Mục Phi thì run bắn lên một cái, “Em, em, em nói... ý em là...”

Cô vẫn muốn bật lại Mục Phi vài câu, nhưng khi nhìn thấy sắc mặt âm trầm đáng sợ của cậu, những lời còn lại thế nào cũng không sao thốt ra được.

Mà Mục Phi bước đến bên cạnh Furin, cúi người xuống lạnh lùng nhìn chăm chú vào cô: “Đại tiểu thư, nói cho cô biết. Tôi cứu hai người, thứ nhất là vì chú Sildor cứu tôi trước, có ơn với tôi. Thứ hai là vì tôi thấy bản tính cô cũng không đến nỗi nào. Nhưng cho tới bây giờ, tôi đã cứu hai người hai lần, món nợ ân tình đó coi như trả xong rồi...”

“Thứ đến, tôi mặc kệ cô là đại tiểu thư nhà nào, cô muốn phát cái tính khí tiểu thư đó với ai thì tùy, tôi không quản nổi. Nhưng đừng có trút lên đầu tôi, tôi không phải gia nhân nhà cô, cũng không có nghĩa vụ phải chịu đựng cơn điên của cô...”

“Nếu cô còn dám ăn nói hàm hồ, thì đừng trách tôi không khách khí với cô nữa đấy, hừ.”

Nói dứt lời, Mục Phi trừng mắt nhìn Furin một cái, xoay người bước ra ngoài.

Furin tuy có hơi trách Mục Phi, nhưng cô cũng sợ cậu cứ thế đi mất không quay lại, bèn muốn cất lời xin lỗi.

“Này, đúng, đúng, đúng...”

Furin muốn nói xin lỗi, nhưng ngẫm lại thân phận đại tiểu thư của mình, bình thường dù có làm sai đi chăng nữa thì cũng toàn là người khác phải nhường nhịn cô, làm gì có chuyện cô đi xin lỗi người khác bao giờ?

Cho nên câu ‘xin lỗi’ ấy cứ chực trào đến miệng lại nặng ngàn cân. Cho đến tận khi Mục Phi bước ra ngoài rồi đóng sập cửa lại, cô cũng không thốt ra được.

Nhìn bóng lưng lạnh lùng rời đi của Mục Phi, Furin tủi thân vô cùng, cô mím chặt đôi môi nhỏ, dùng mu bàn tay lau đi giọt nước mắt khóe mi.

Bổn tiểu thư... bổn tiểu thư chỉ thích anh thôi mà, thì có gì là sai chứ?

Hơn nữa... bổn tiểu thư đến con gà con còn chưa giết bao giờ, sao có thể giết người được cơ chứ? Câu nói đó chẳng qua chỉ là đấu khẩu với anh thôi mà, anh... anh có cần phải làm quá lên thế không...

Anh không thèm để ý đến tôi chứ gì? ...Được, hay lắm, bổn tiểu thư cũng thèm vào mà để ý đến anh nữa...

“Hừ.”

Furin càng nghĩ càng tức, tiểu thư tính khí lại bốc lên, hừ nhẹ một cái rồi xách váy bước thẳng về phòng của mình.

Cùng lúc đó, chiếc "Hùng Ưng hào" của gia tộc Lopez cuối cùng cũng vào hải trình, xé gió phóng nhanh về hướng Mexico.

Furin về phòng chưa được bao lâu thì Mana cũng quay về.

Vừa bước vào cửa, Furin đã kéo cô ấy lại để xả một tràng than thở, kể hết chuyện mình bị Mục Phi chọc cho tức hộc máu ra, hơn nữa còn kể mãi không dứt.

“Mana, cậu nói xem, bổn tiểu thư sắp mười bảy tuổi rồi đấy, đây là lần đầu tiên chủ động với một con trai như thế đấy. Vậy mà bản thân đã hạ mình nhường nhịn đến mức này rồi mà anh ta vẫn không biết trân trọng, cậu bảo có tức chết người không cơ chứ?” Furin khua chân múa tay, vừa khoa tay múa chân vừa nói.

“Hi hi...” Mana nghe xong lời cô thì mỉm cười khúc khích, lộ ra hàng răng trắng đều tăm tắp, “Tiểu thư, ngài đọc nhiều sách như thế, chẳng lẽ không nhớ một câu nói thế này sao? Câu đó đại loại thế này...”

“Chính là ‘Chỉ trong sự bình đẳng, tình yêu mới có thể nảy sinh...’, nói cách khác, chỉ khi nam nữ bình quyền, mới có khả năng sinh ra tình yêu...”

“Nam nữ bình quyền? Mana, cậu... cậu có ý gì đây?” Furin hỏi.

“Tiểu thư, ngài thử nghĩ xem, trong quá trình tiếp xúc với Mục Phi, có phải ngài luôn dùng thân phận ‘đại tiểu thư’ để nói chuyện với cậu ta, hơn nữa lúc nào cũng mang cảm giác như đang ‘ban ơn’ cho cậu ta không?” Mana hỏi.

Furin ngẩng đầu nhìn trần nhà, ngẫm nghĩ một lúc: “Hình như... đúng là có chuyện đó thật đấy...”

Furin tuy có hơi non nớt, hơi ngang ngược, và có phần bộc trực, nhưng cô không hề ngốc. Nghe Mana nói vậy, cô hình như cũng nhận thức được một vài vấn đề.

“Mana, ý của cậu là... là... là tôi sai rồi à?” Furin chỉ vào chóp mũi mình, dè dặt hỏi.

“Hì hì, tiểu thư, ngài không những sai, mà còn sai rất nghiêm trọng nữa ấy chứ...” Mana cười nói, “Con người ta, càng ưu tú thì lại càng kiêu ngạo.

Vậy tiểu thư ngài nghĩ xem, một người đàn ông ưu tú như cậu ta, sao có thể là người tầm thường được? Thế nên lòng tự trọng của cậu ta nhất định sẽ rất cao...

Nhưng tiểu thư ngài thì sao, lại luôn dùng thân phận đại tiểu thư để áp chế cậu ta, liệu cậu ta có vui nổi không chứ?”

“Theo tôi thấy, cậu ta chịu đựng ngài lâu như thế mà không nổi giận, đã là nể mặt ngài lắm rồi. Thế mà ngài lại còn dám bảo là muốn giết bạn gái của cậu ta, cậu ta mặc kệ ngài đã là nhẹ nhàng chán. Cho dù cậu ta có tát ngài một bạt tai rồi quay đầu bỏ đi đi chăng nữa, thì cũng chẳng có gì là quá đáng cả đâu...”

“Á... Trầm... trầm trọng thế cơ à?” Cuối cùng thì Furin cũng nhận thức được lỗi lầm của mình.

“Đương nhiên là cực kỳ nghiêm trọng rồi... Nếu tôi đoán không lầm, bây giờ cậu ta đã thất vọng tràn trề về ngài rồi đấy. Đợi khi thuyền cập bến, cậu ta sẽ lập tức rời đi, vĩnh viễn không bao giờ gặp lại ngài nữa đâu...” Mana nói.

“Vậy, vậy phải làm sao bây giờ?”

Nghe đến đây, Furin lập tức hoảng hốt, vụt đứng phắt dậy nắm chặt lấy cánh tay Mana: “Mana, tôi mười bảy tuổi rồi, khó khăn lắm mới thích được một cậu con trai, tôi không muốn mối tình đầu của mình còn chưa bắt đầu đã phải kết thúc đâu, cậu, cậu nhất định phải giúp tôi đấy...”

{Phi Thiên văn học www.piaotia.com cảm ơn sự ủng hộ của các đạo hữu, sự ủng hộ của các bạn chính là động lực lớn nhất của chúng tôi}

Giá sách của tôi

Thêm sách này vào giá sách

Lỗi chương/Báo cáo điểm này

Đọc thêm các chương mới nhất của tiểu thuyết, vui lòng quay lại trang chủ Phi Thiên văn học, địa chỉ vĩnh viễn của trang đọc tiểu thuyết: www.piaotia.net

Copyright © 2012-2013 Phi Thiên văn học - Trang web đọc tiểu thuyết bay vút qua bầu trời All rights reserved.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:532
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.