Cô Bạn Gái Đến Từ Tương Lai

Lượt đọc: 2145 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 553
Rạp xiếc ác ma (Cập nhật 1 chương ngày 23)

❊ ❊ ❊

“Nào, lên đây đi……”

Mục Phi ôm lấy Furin bị thương ở cổ chân, nhanh chóng quay lại chiếc "Hùng Ưng". Sau khi lên thuyền, Mục Phi với tay kéo Mana lên thuyền.

“Mana, em đi thông báo cho tàu chạy đi……” Mục Phi dặn dò.

Mana biết tình hình cấp bách, không nói hai lời, gật đầu cắm cổ chạy đi.

Còn Furin vì lo lắng cho cha mình, được Mục Phi ôm bước nhanh về phía phòng của Sildor.

Thế nhưng còn chưa vào đến phòng, Mục Phi đã chợt khựng bước chân lại, vẻ mặt đầy cảnh giác.

“Ấy, sao anh không đi nữa thế?” Furin khó hiểu hỏi.

“Suỵt, đừng nói chuyện…… Có vấn đề……” Mục Phi nói, chậm rãi bước đến gần phòng của Sildor, cố gắng nghe ngóng hoặc nhìn xem tình hình bên trong.

“Ô kà kà kà kà kà kà………”

Nhưng đúng lúc này, bên trong lại truyền ra một tiếng cười vô cùng khoa trương, cực kỳ khó nghe. Tiếng cười đó giống hệt như tiếng cười âm hiểm của những tên đại ma đầu phản diện trong phim truyền hình, nghe vô cùng khó chịu.

Còn Furin trong ngực Mục Phi, chưa kịp nhìn rõ kẻ đang cười kia là ai, đã sợ đến mức run bắn lên hai cái.

“Đã đến rồi…… vậy thì vào đi thôi, màn biểu diễn sắp bắt đầu rồi đây……” Một giọng điệu âm dương quái khí từ trong phòng truyền ra.

Đã bị đối phương phát hiện, Mục Phi tự nhiên không còn lý do gì để che giấu nữa, cậu đặt Furin xuống, dìu cô đi vào phòng.

Và vừa bước vào phòng, nhìn thấy tình cảnh bên trong, Mục Phi không khỏi nhíu mày.

Simon lúc này đang bất lực ngồi dưới đất, ba vị trí ở cánh tay, bụng dưới và bả vai đều bị cắm một con dao găm, quần áo trên người hắn đã nhuốm đỏ máu. Còn Sildor – gia chủ của gia tộc Lopez vốn được hắn chăm sóc lúc trước, giờ đây lại đổi chỗ cho nhau, đang ở bên cạnh chăm sóc cho hắn.

Còn sáu tên vệ sĩ cùng trốn về với họ lúc nãy, lúc này đều đã ngã gác xuống đất, mất đi hơi thở. Nguyên nhân cái chết của bọn họ gần như hoàn toàn giống nhau, đều bị một con dao găm đóng vào người, có kẻ bị đâm trúng tim, có kẻ bị đâm vào đầu, thảm nhất là có kẻ bị dao găm xuyên qua cổ họng, thực sự bị "đóng đinh" lên vách tường, chết cực kỳ thảm thương.

Trong khi đó, vẫn còn một tên "hồ ly tinh" – à nhầm, một tên "chú hề", đang ngồi trên chiếc ghế sofa bên cạnh.

Đúng vậy, chữ chú hề này không phải là từ ngữ miêu tả ngoại hình khó coi của ai đó, mà là một danh từ, đó là một tên chú hề chính hiệu. Một tên chú hề vẽ mặt trắng bệch, môi đỏ chót, mặc bộ đồ biểu diễn rộng thùng thình xen kẽ hai màu đỏ trắng và đi giày mũi tròn.

Hắn ta như đang biểu diễn vậy, đôi bàn tay linh hoạt tung năm con dao găm sắc bén từng chiếc một lên không trung, tay kia đón lấy, rồi lại tung lên không trung, cứ thế lặp đi lặp lại.

Năm con dao găm sắc bén dưới ánh đèn lóe lên thứ ánh sáng lạnh lẽo chói mắt.

Hiển nhiên, kẻ bắn hạ mấy tên vệ sĩ và đả thương Simon, chắc chắn chính là tên chú hề này không thể sai được.

Sau khi Mục Phi dìu Furin bước vào phòng này, Sildor nhất thời trừng tròng mắt, vẻ mặt kinh hãi: “Mục Phi, cậu đừng quan tâm đến chúng tôi, cậu đưa Furin đi nhanh đi……”

Simon ở bên cạnh cũng suy yếu nói: “Đúng vậy, cậu…… cậu không phải đối thủ của tên này đâu…… mau dẫn tiểu thư rời đi đi……”

Mà Mục Phi đã cứu người ra rồi, tự nhiên không thể nào bỏ chạy nữa. Hơn nữa đây là hòn đảo của gia tộc Madelaso, mình có trốn nữa thì trốn đi đâu được?

“Kà kà kà kà……”

Tên chú hề thấy Mục Phi không có ý định rời đi, liền toét miệng cười, hắn liếc mắt đánh giá Mục Phi: “Nghe Phê Lợi Bội nói có một ‘gã lợi hại’ dưới tay hơn hai mươi tên bảo vệ đã cứu người đi…… Ta còn tưởng phải là một nhân vật gớm ghiếc thế nào chứ.

Xem ra hiện tại cũng chỉ có vậy thôi…… Thật là mất hứng quá……”

Tên chú hề nói, lắc lắc đầu, vẻ mặt đầy vẻ khinh miệt.

Ngay sau đó lại thu cả năm con dao vào tay, đứng dậy, cúi gập người chào Mục Phi: “Nhưng dù thế nào đi nữa, với tư cách là người biểu diễn, không có quyền lựa chọn khán giả. Mặc dù ngươi có hơi yếu một chút, nhưng vẫn hoan nghênh ngươi……”

“Hoan nghênh ngươi đến với…… ‘Rạp xiếc ác ma’……”

Tên chú hề nói, giống như một kẻ tâm thần, mặc kệ ánh mắt nhìn tên ngốc của Mục Phi, lại tự mình biểu diễn tiếp: “Không biết ngươi muốn xem cái gì nhỉ? Là tuyệt kỹ phun lửa, hay tạp kỹ phi dao, hoặc là ảo thuật bóng bay, mấy thứ này ta đều rất thành thạo đấy……”

“Mu…… Mục Phi, em, em sợ lắm……” Nhìn điệu bộ thần kinh của tên chú hề đó, Furin không khỏi nép ra sau lưng Mục Phi.

Mục Phi cảm nhận được sự run rẩy của cô, khẽ bóp nhẹ lên tay cô hai cái.

Lúc này Simon thấy Mục Phi vẫn không chịu đi, có phần sốt ruột, vội vàng nói: “Mục Phi, tôi biết cậu rất mạnh. Nhưng gã này cậu thực sự không đối phó nổi đâu……”

“Hắn là sát thủ thuộc tổ chức sát thủ khét tiếng toàn cầu – ‘Rạp xiếc ác ma’, biệt hiệu là chú hề ác ma, còn gọi là ‘Dao Giết Người’. Dao phi của hắn không chỉ có thể cắm chuẩn xác vào tim người từ khoảng cách năm mươi mét, uy lực còn mạnh đến mức có thể xuyên thủng lớp vỏ xe thông thường. Toàn bộ Mexico này, cũng không có mấy kẻ đối phó nổi hắn ta đâu……”

“Cho nên, cậu nghe lời khuyên của tôi…… vẫn là mau chóng đưa tiểu thư chạy trước đi……”

“Đúng vậy, Mục Phi, tôi đối với Phê Lợi Bội vẫn còn giá trị sử dụng, hắn nhất thời sẽ không giết tôi đâu. Cậu đưa Furin rời khỏi đây trước đi……” Sildor cũng khuyên nhủ.

Mục Phi hoàn toàn không có ý định bỏ chạy, chỉ nhìn tên chú hề đang tự diễn một mình kia, cười đầy khinh bỉ.

“Yên tâm đi, cái loại ngốc nghếch này tôi còn chẳng thèm để vào mắt……” Mục Phi lắc đầu, thản nhiên mắng.

Còn Furin đứng sau lưng Mục Phi, vừa nghe thấy lời này của Mục Phi, lập tức tràn trề lòng tin đối với cậu.

Oa…… Mục Phi…… Cậu ấy thật tự tin…… Thật là soái khí……

Lúc cậu ấy mắng tên kia là đồ ngốc, quả thực là ngầu bá cháy……

Furin hai mắt hiện hình sao, lại bắt đầu thói quen mê trai lọ mọ của mình.

Đúng lúc này, chỉ thấy tên chú hề không biết từ lúc nào đã biến ra một quả bóng bay. Quả bóng bay từ từ bay lên, bay lên đến tận trần phòng thì “bốp” một tiếng nổ tung, những cánh hoa và bột vàng tung bay khắp nơi.

“Buổi biểu diễn kết thúc, cảm ơn các vị khán giả, cảm ơn những đóa hoa và tràng pháo tay của mọi người……” Tên chú hề nói, lại cúi đầu chào một cái, nhưng khi hắn ngẩng đầu lên lần nữa, trong mắt đã lóe lên tia sáng hung ác.

“Đã xem biểu diễn rồi…… vậy thì đến lúc thu vé vào cửa rồi đấy, còn vé vào cửa là gì ư? Hắc hắc……” Tên chú hề vừa nói, ánh mắt lóe lên tia sáng lạnh lẽo.

Simon vừa nghe thấy câu này, lập tức trừng tròng mắt, vội vàng nhắc nhở: “Mục Phi, né nhanh. Hắn sắp phóng dao phi rồi……”

Nhưng hắn vẫn chậm một bước, chỉ thấy tay chú hề vung lên, một luồng ánh sáng bạc phóng ra, nhằm thẳng vào cổ họng Mục Phi.

“Vé vào cửa chính là mạng của ngươi!! Ha ha ha ha” Tên chú hề cười quái dị.

Và tình huống xảy ra tiếp theo, lại khiến tiếng cười của tên chú hề đột ngột dừng bặt. Ngay cả Simon cũng kinh ngạc há hốc mồm không nói nên lời.

Chỉ thấy Mục Phi rất tùy ý vung tay lên, liền bắt gọn con dao găm trong tay, hơn nữa còn nắm chuẩn xác ngay cán dao găm, trên tay thậm chí không hề có một chút tổn thương nào.

“Simon…… Đây…… chính là dao giết người mà anh nói sao?” Mục Phi nhíu mày hỏi, vẻ mặt vô cùng thất vọng. Sau đó lắc lắc đầu: “Quá yếu……”

Tên chú hề trừng lớn mắt, vẻ mặt đầy kinh ngạc: “Vậy mà đã bắt được dao của ta? Dao của ta còn nhanh hơn cả đạn, sao ngươi có thể đỡ được……”

“Là trùng hợp, nhất định là trùng hợp……” Tên chú hề tự lẩm bẩm, vươn tay sờ ra thêm một con dao phi nữa, ném tới. Nhưng kết quả vẫn y như vậy, lại bị Mục Phi bắt lấy.

“Không thể nào…… Điều này tuyệt đối không thể nào……” Tên chú hề mang theo vẻ mặt không thể tin nổi.

Lần này, hắn ta vậy mà rút liền một lúc ba con dao, “soạt soạt soạt”, liên tiếp ném về phía Mục Phi: “Lần này tao xem mày đỡ thế nào!!”

Thấy tên chú hề này cứ làm rùm beng không dứt, Mục Phi đẩy Furin ra, cô liền nhẹ bẫng ngồi lên chiếc ghế sofa cách đó không không xa. Còn thân hình Mục Phi lóe lên một cái, liền biến mất tại chỗ.

“Mày có thôi đi không hả?” Mục Phi giống như di chuyển tức thời, xuất hiện bên cạnh tên chú hề, vung một quyền đấm thẳng vào mặt hắn.

Tên chú hề giật mình hoảng hốt, muốn né tránh thì còn kịp vào đâu? Bị một quyền của Mục Phi nện trúng mặt, hộc ra một ngụm máu rồi bay ngược ra sau, đập mạnh xuống đất.

Nhìn thấy cảnh tượng này, Simon thực sự ngây người.

Vậy mà…… vậy mà đánh bay được cả chú hề!!

Lợi hại, thực sự quá lợi hại rồi!!

Không đúng, lợi hại cũng không thể hình dung được cậu ta nữa, phải nói là biến thái mới đúng!

Cũng khó trách Simon lại khiếp sợ đến vậy, với tư cách là một vệ sĩ chuyên nghiệp có tiếng ở Mexico, hắn rất am hiểu về các tổ chức sát thủ "nổi tiếng" trong nước cũng như quốc tế.

Cái Rạp xiếc ác ma này, đừng nói là ở Mexico, cho dù là trên toàn cầu đi nữa, thì cũng là một sự tồn tại khét tiếng khiến người ta nghe tên đã phải khiếp sợ. Phàm là những kẻ bị bọn chúng nhắm tới, hầu như chẳng có mấy ai trốn thoát được.

Mặc dù trước đó Simon chưa từng giao thủ với chúng, nhưng hắn cũng có thể lờ mờ đoán được mức độ lợi hại của bọn chúng. Giống như hắn đã nói, phở là toàn bộ Mexico cũng không có bao nhiêu người là đối thủ của bọn chúng.

Còn về bản thân mình, vừa nãy hắn đã thử qua rồi. Cho dù trong tay có súng, nhưng ở trước mặt tên chú hề đó, hắn vẫn bị "đùa giỡn" đến mức không có cả một chút ý chí phản kháng nào, từ đó có thể thấy được thực lực của tên chú hề đó cường hãn đến mức nào.

Thế nhưng, một sự tồn tại cường hãn như vậy, một kẻ khiến người ta không sinh nổi một chút ý niệm phản kháng nào, lại bị Mục Phi – kẻ mà chính hắn và lão gia vớt lên từ dưới biển giống như vớt rác vậy, đánh cho bay ngược ra sau, điều này bảo sao Simon có thể không kinh ngạc cho được?

Gã này…… rốt cuộc có lai lịch thế nào vậy chứ?

Trong lúc Simon đang đoán già đoán non thân phận của Mục Phi, trong lòng bỗng cũng cảm thấy có chút may mắn vì lão gia đã vớt tên này lên.

Còn tên chú hề ngã nhào xuống đất, hồi lâu vẫn chưa phản ứng lại kịp: “Bị đánh rồi? Ta vậy mà lại bị đánh rồi sao?”

Tên chú hề tự lẩm bẩm hai lần mới hoàn hồn lại, sau đó tung người một cái bật nhảy dựng lên. Hắn lau vết máu ở khóe miệng, trừng mắt nhìn Mục Phi đầy că Hận: “Xem ra…… ta đúng là đã nhìn lầm người rồi, mày quả thực có chút bản lĩnh đấy……”

Tên chú hề vừa nói, lại thò tay vào túi quần móc ra một chồng dao phi nhỏ, các ngón tay khẽ khẩy, những con dao phi này xòe ra như một chiếc quạt giấy, Mục Phi liếc mắt nhìn qua, số lượng vừa đúng bảy cây.

“Vừa rồi…… là do ta khinh địch, tiếp theo đây ta sẽ không nương tay nữa đâu!!” Tên chú hề nói xong, vung tay lên, bảy con dao phi bắn thẳng về phía Mục Phi: “Thử xem Thất Sắc Dao Phi của tao đây!!”

Phải thừa nhận rằng, tuyệt kỹ phi dao của tên chú hề này quả thực có chút thực lực. Bảy con dao do hắn ném ra tạo thành một trận thế kỳ diệu, trừ phi có thể dùng tốc độ cực nhanh thoát khỏi phạm vi công kích của hắn, bằng không muốn hoàn toàn né tránh mà không chịu chút tổn thương nào là điều hoàn toàn không thể.

Thế nhưng tốc độ của Mục Phi, há lại là thứ mà người bình thường có thể so sánh được?

Nhìn thấy bảy con dao phi bay tới, thân hình Mục Phi lóe lên, đã né sang một bên, sau đó bước lên một bước, tung người lao về phía tên chú hề.

“Bảo mày ngốc nghếch, mày đúng là đồ ngốc thật mà, sai lầm y hệt vậy mà dám phạm tới hai lần……” Mục Phi mắng, giơ cao quyền đầu, đấm mạnh về phía tên chú hề: “Ăn tiếp của tao một đấm nữa đi, đồ ngốc!!”

Nhưng ngay khi Mục Phi đến cực gần tên chú hề, quyền cước sắp sửa đánh trúng hắn, lại thấy tên chú hề bỗng nở một nụ cười âm hiểm kỳ quái.

“Còn bảo tao ngốc ư? Tao thấy mày mới ngốc ấy chứ…… Mày mắc bẫy rồi, đồ ngốc……” Tên chú hề cười lớn toác cả miệng.

Vừa cười, hắn ta vừa hít sâu một hơi, cái bụng phình to như trống, sau đó áp một chiếc kèn nhỏ xíu vào miệng, dùng sức thổi mạnh một cái.

“Tít tít tít”

Theo tiếng kèn vang lên, từ đầu ống phát ra của chiếc kèn ấy vậy mà bùng nổ ra một đám lửa đỏ rực to lớn.

Mục Phi cũng trừng lớn tròng mắt, muốn né tránh lúc này thì còn kịp vào đâu?

Chỉ trong chớp mắt, cậu đã bị ngọn lửa cuồn cuộn kia bao trùm lấy……

{Piao Tian Literature www.piaotia.com cảm ơn sự ủng hộ của các đạo hữu độc giả, sự ủng hộ của các bạn chính là động lực lớn nhất của chúng tôi}

Lỗi chương / Báo cáo điểm này

Đọc thêm các chương mới nhất của tiểu thuyết, vui lòng quay lại trang chủ của Piao Tian Literature Network, địa chỉ vĩnh viễn của trang đọc tiểu thuyết: www.piaotia.net

Copyright © 2012-2013 Piao Tian Literature - Piao Yue Tian Kong's Novel Reading Network All rights reserved.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:532
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.