Cô Bạn Gái Đến Từ Tương Lai

Lượt đọc: 2145 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 536
Cứu Đậu Đinh (Hạ)

❊ ❊ ❊

“Đát đát đát đát.”

Đúng lúc Đậu Đinh đang tuyệt vọng, một loạt tiếng súng lại lần nữa nhen nhóm hy vọng trong đáy lòng cô.

Bọn họ tới cứu mình rồi... Nhất định là Tiểu Tuyết và mọi người tới cứu mình rồi... Bọn họ cuối cùng cũng tới rồi... Hức hức...

Đậu Đinh nghĩ, nước mắt như mưa.

Mà A Lạp Ba nghe thấy âm thanh này, trong lòng nhất thời cả kinh. Lắng nghe những tiếng kêu thảm thiết của thủ hạ dưới quyền, "cái lều" bên dưới của hắn ta cũng nhỏ lại với tốc độ có thể thấy bằng mắt thường.

“Sao thế, đã xảy ra chuyện gì vậy?”

A Lạp Ba đâu còn tâm trạng chơi đùa phụ nữ nữa, hắn ta gào lên, vứt Đậu Đinh lại rồi định chạy ra ngoài.

Thế nhưng hắn ta còn chưa đi đến cửa, liền thấy rèm lều bị vén lên, một thanh niên người châu Á tóc đen mắt đen giống hệt Đậu Đinh bước vào.

Người này, tự nhiên chính là Mục Phi – kẻ vì sợ Đậu Đinh xảy ra chuyện nên đã lén đột nhập vào doanh trại nước Ni trước.

Lúc Mục Phi mới đột nhập vào doanh trại nước Ni, cũng không tìm thấy vị trí của Đậu Đinh. Nhưng anh vô tình lại nghe thấy tiếng cười dâm ô của đàn ông và tiếng khóc của con gái.

Điều này mới gợi ý cho Mục Phi, anh vội vã tìm tới đây.

Mà khi Mục Phi đi vào, vừa nhìn thấy Đậu Đinh gần như bị lột sạch trên mặt đất, tròng mắt nhất thời trừng lớn, khóe miệng giật giật. Anh cảm thấy trong lồng ngực mình có một ngọn lửa đang thiêu đốt.

“Mẹ kiếp mày sống chán rồi à?” Mục Phi gần như từng chữ từng chữ nói ra, hai mắt anh đang bốc lửa, nhưng giọng nói lại lạnh đến mức sắp đông thành đá vụn.

Mục Phi nói tiếng Hoa, A Lạp Ba tự nhiên nghe không hiểu.

Nhưng hắn ta lại biết một chuyện, đó chính là người Trung Quốc này có thể đến đây, liền chứng tỏ bản thân gặp phiền phức rồi.

A Lạp Ba không nói hai lời, rút súng lục từ bên hông ra giơ tay liền bắn.

“Băng!”

Thế nhưng Mục Phi nhìn thấy viên đạn bay tới, chẳng những không né không tránh, ngược lại còn mang theo nụ cười lạnh. Chỉ tiện tay vung lên, viên đạn kia liền biến mất tăm tích.

A Lạp Ba giật mình, giơ tay lại bắn.

“Băng băng!!” Lại liên tiếp là hai phát súng.

Chỉ thấy Mục Phi lại liên tiếp vung tay hai cái, hai viên đạn lại một lần nữa biến mất khỏi hư không.

A Lạp Ba ngẩn người, hắn ta kinh ngạc nhìn súng lục của mình hai lần, nòng súng lục vẫn còn đang bốc khói xanh.

Viên đạn rõ ràng là đã bắn ra, nhưng tại sao lại biến mất... Đây rốt cuộc là chuyện gì xảy ra chứ?

Đến khi A Lạp Ba nhìn thấy động tác tiếp theo của Mục Phi, sợ tới mức thiếu chút nữa ngã ngồi xuống đất.

Chỉ thấy Mục Phi cười lạnh, bàn tay lật một cái, ba đầu đạn đang nằm yên tĩnh trong tay anh.

Không... Không thể nào? Tay không bắt đạn, đây, đây đây mẹ kiếp vẫn là con người sao?

Tròng mắt A Lạp Ba trừng thật to, kinh ngạc trừng trừng nhìn Mục Phi, vẻ mặt đầy không dám tin.

Không chỉ hắn ta ngẩn người, ngay cả Đậu Đinh vốn là chiến hữu của Mục Phi cũng ngẩn người.

Trời ạ... Lại là tay không bắt đạn? A Phi sao lại lợi hại thế này chứ?

Ngay cả người trong Tam Hồn bộ đội, cũng không có ai mạnh thế này sao?

Thảo nào Tiểu Tuyết vẫn luôn ôm mộng tìm một đại anh hùng làm bạn trai, mà cũng có thể bị anh ấy thu hút...

Anh ấy... soái quá đi mất...

Đậu Đinh cảm thấy theo sự xuất hiện của Mục Phi, nỗi sợ hãi trong lòng mình đã vơi đi rất nhiều. Mà đôi mắt cô hình như sắp biến thành hình ngôi sao rồi.

“Xem ra, lần trước tao đánh tụi mày vẫn chưa đủ đau nhỉ...” Mục Phi cười lạnh nói, từng bước từng bước đi về phía A Lạp Ba.

Câu này Mục Phi dùng tiếng chim hót để nói, anh còn tưởng rằng A Lạp Ba có thể nghe hiểu. Nhưng anh đã thất vọng, mặc dù người nước Ni biết tiếng chim hót rất nhiều, nhưng A Lạp Ba lại vừa khéo thuộc về phần không biết đó.

Mà A Lạp Ba nghe không hiểu lời Mục Phi nói, thế nhưng hắn ta lại biết, những gì Mục Phi nói tuyệt đối không phải là lời hay ý đẹp gì.

Hơn nữa tiếng súng liên hồi truyền đến từ ngoài lều cùng tiếng kêu thảm thiết của binh lính thuộc hạ dọa hắn ta run lẩy bẩy.

Đáng chết, ta... ta thật sự đã coi thường những người Trung Quốc này rồi...

A Lạp Ba hối hận nghĩ, trong lòng cũng đang nhanh chóng suy nghĩ đối sách. Đúng lúc này, hắn ta nhìn thấy Đậu Đinh đã bị lột sạch.

“Mày mà còn tiến lại đây, tao liền bắn chết nó...” A Lạp Ba gào lên, quay nòng súng hướng về phía Đậu Đinh.

“Hừ hừ...” Mục Phi vẫn cười lạnh, không hoảng không loạn từng bước đi về phía A Lạp Ba, “Mày bắn một súng thử xem...” Mục Phi cười lạnh nói.

A Lạp Ba nhìn Mục Phi càng ngày càng đến gần mình, bị dọa cho run lẩy bẩy.

Hắn ta mảy may không hoài nghi, tên gia hỏa trước mắt này thật sự muốn giết mình.

“Mày mà còn tới nữa, tao thật sự sẽ...” A Lạp Ba vừa gào đến đây, tròng mắt liền trừng lớn.

Bởi vì hắn ta phát hiện, Mục Phi rõ ràng lúc nãy còn cách năm bước chân, trong chớp mắt đã đến trước mặt mình, hơn nữa còn đang giơ nắm đấm nện về phía mình.

“Bộp”

Sau đó một cỗ đại lực truyền lên mặt hắn ta, trước mắt trời đất quay cuồng, bản thân liền bay ngược ra ngoài. Tiếp theo cổ đau nhức, liền cái gì cũng không biết nữa.

Hắn ta bị Mục Phi đấm bay ra ngoài, cổ va vào góc bàn, ngất xỉu rồi.

“Phì” Mục Phi nhổ một bãi nước bọt lên người A Lạp Ba, nghiến răng nghiến lợi nói, “Người Trung Quốc chúng tao, cũng là thứ tụi mày có thể động vào sao?”

Giải quyết xong A Lạp Ba bằng một quyền, Mục Phi vội vàng chạy đến bên cạnh Đậu Đinh, gỡ băng dính trên miệng cô và cuộn vải rách trong miệng ra.

“Đậu Đinh, em thế nào rồi? Không bị thương chỗ nào chứ?” Mục Phi vừa dùng dao găm cắt dây thừng trên tay chân cô, vừa hỏi.

Mà Đậu Đinh vừa được cứu, sự hoảng sợ và uất ức trong lòng nhất thời bùng nổ.

Cô “òa” lên một tiếng, giống như vớ được cọng rơm cứu mạng, chết sống ôm lấy cổ Mục Phi, lớn tiếng khóc òa lên.

“Được rồi được rồi, mọi chuyện đều qua rồi, ngoan nào”

Bởi vì nguyên nhân của Từ Tiểu Manh, Mục Phi có kinh nghiệm dỗ dành trẻ con vô cùng phong phú. Anh theo thói quen đưa tay vỗ lưng Đậu Đinh, chạm vào toàn một mảnh trơn nhẵn mịn màng.

“Hức hức hức”

Thế nhưng Đậu Đinh giống như muốn trút hết tất cả cảm xúc tiêu cực trong lòng ra ngoài, nghe lời an ủi của Mục Phi, lại càng khóc hăng hơn.

Và Mục Phi cũng đành phải tiếp tục an ủi cô.

Nhưng ban đầu, Mục Phi còn có thể an ủi một cách rất “chính chuyên”. Thời gian lâu dần, lời an ủi này liền có chút biến chất. Tay anh không ngoan ngoãn trượt qua trượt lại trên lưng Đậu Đinh, cuối cùng rơi xuống chiếc mông nhỏ vểnh cao được quần lót nhỏ bọc lấy của Đậu Đinh.

“Cái đó... đừng khóc nữa, đã qua hết rồi mà...” Mục Phi miệng thì an ủi, tay lại nhẹ nhàng làm động tác xoa bóp, chiếm chút tiện nghi.

Chẹp chẹp chẹp... Không ngờ Đậu Đinh này trông nhỏ nhắn, cái mông này đúng là săn chắc thật đấy. Quả nhiên không hổ là người có tập luyện, cảm giác tay này, chẹp chẹp, hết chỗ chê rồi... Mục Phi đê tiện nghĩ.

Thực ra cũng không trách Mục Phi không “bình tĩnh” được, một mỹ nữ bán khỏa thân chết sống ôm lấy mình, mùi hương cơ thể thiếu nữ quyến rũ cứ chui thẳng vào mũi, nếu như lúc này mà vẫn nhịn được, không có chút phản ứng nào, vậy thì không còn là “đàn ông” nữa rồi.

Nhưng đúng vào lúc này, ngoài lều truyền đến tiếng gọi lo lắng, “Đậu Đinh? ... Em ở đâu vậy? Đậu Đinh?” Sau đó Lạc Tuyết vẻ mặt căng thẳng chạy xộc vào.

Mà khi cô nhìn thấy tình hình trước mắt, lại ngây người.

Chỉ thấy Đậu Đinh ở trần nửa thân trên, ôm chặt lấy Mục Phi. Quần rằn ri nửa thân dưới của cô kéo tuột xuống đến đầu gối, ngoại trừ một chiếc quần lót nhỏ xinh xắn bao bọc lấy phần mông cùng nơi kín đáo nhất của con gái, đại bộ phận da thịt trên người đều phơi bày trong không khí.

Mà Mục Phi ôm cô vào ngực, một tay sờ tấm lưng trần trụi của cô, một tay còn đang nhéo mông cô.

Lạc Tuyết phản ứng lại, liền cảm thấy khóe miệng mình cứ giật liên hồi.

“Hai người... đang... làm gì vậy?” Lạc Tuyết rít ra một câu như vậy từ kẽ răng.

Ái chà...

Mục Phi lúng túng rồi, “Thực ra... thực ra anh chỉ đang an ủi Đậu Đinh thôi mà...” Lúc anh nói câu này, bàn tay đang sờ mông Đậu Đinh lại động đậy.

“An ủi cô ấy? Anh an ủi kiểu này đấy à?”

Nhìn thấy tay Mục Phi động đậy, Lạc Tuyết cảm giác bản thân giống như một ngọn núi lửa sắp phun trào vậy,tùy thời có nguy cơ bùng nổ. “Là thật sao?”

Ngay cả bản thân cô cũng không biết tại sao lại tức giận đến thế, là đang tức giận vì cô bạn thân của mình bị chiếm tiện nghi sao? Hay là đang tức giận vì tên đại ngốc kia đi chiếm tiện nghi của người khác đây?

“Thật, đương nhiên là thật rồi...” Mục Phi liên tục gật đầu, giải thích.

“Tôi không hỏi anh!!” Lạc Tuyết trừng mắt lườm Mục Phi một cái, sau đó hỏi Đậu Đinh, “Đậu Đinh, tôi hỏi em đấy...”

“Hức... ừ?” Lúc này Đậu Đinh mới phản ứng lại.

Cô chớp chớp đôi mắt to, trước là nhìn Lạc Tuyết, nhìn Mục Phi, lại cúi đầu nhìn bản thân trần trụi, khuôn mặt xinh đẹp vốn dĩ đang hồng hào, với tốc độ có thể thấy bằng mắt thường liền biến thành đỏ sậm.

“Á”

Cô nhắm mắt hét chói tai, vung tay nhỏ nhắm ngay mặt Mục Phi đánh tới, “A Phi, anh là đồ lưu manh đáng ghét, anh chiếm tiện nghi của em, anh chiếm tiện nghi của em, hức hức...”

“Tên khốn này, quả nhiên là đang chiếm tiện nghi của Đậu Đinh...”

Mà Lạc Tuyết cũng lộ ra biểu cảm “quả nhiên là thế”, cô còn ác hơn, giơ chân liền đá về phía Mục Phi, “Đại ngốc, đi chết đi!!”

Quyền cước hai người giáng xuống như mưa rào.

“Oan quá, anh oan lắm mà...”

“Người tang câu giận, anh còn dám kêu oan? Tôi đánh...”

“Tha mạng đi, anh thật sự không chiếm tiện nghi mà...”

“Còn dám già mồm, tôi đánh tiếp...”

“Anh... anh thừa nhận, thừa nhận không được sao? Anh quả thực là không nhịn được, sờ mông Đậu Đinh hai cái. Anh nhận sai, thế này tổng được rồi chứ?”

“Hay lắm, anh cuối cùng cũng thừa nhận anh chiếm tiện nghi rồi nhé. Đại ngốc, đồ lưu manh đáng ghét, anh đi chết đi cho tôi...”

“Á da? Sao thừa nhận hay không thừa nhận cũng đều bị đánh thế này, á, mặt của anh”

Nhất thời âm thanh “đinh đang”, “bình pông”, “pốp pốp chát chát”, cùng với tiếng kêu thảm thiết của Mục Phi vang lên bên tai không dứt.

Mẹ kiếp chứ... Đại gia đây chọc vào ai hả?

Mục Phi ôm đầu, chịu đựng trận đòn roi của hai người phụ nữ này, cười khổ nghĩ thầm.

---❊ ❖ ❊---

Năm phút sau, ở trong cùng một chiếc lều, Đậu Đinh đang giúp Mục Phi xử lý vết thương trên mặt.

“Ấy, đau đau...” Mục Phi ôm mặt né tránh nói.

“Thật tình, ra tay độc ác thế cơ chứ, vậy mà lại dùng giày đạp lên mặt... Haiz, dấu giày này in hằn lên mặt luôn rồi này...” Đậu Đinh cầm tăm bông cẩn thận giúp Mục Phi lau chùi, bĩu môi nói.

Vừa nói, còn vừa liếc mắt nhìn Lạc Tuyết ở bên cạnh một cái. Ý đó là “Đều tại cậu đấy!”.

“Ấy ấy ấy, Đậu Đinh, em nói gì thế hả? Chẳng phải chị đang giúp em trút giận hay sao...” Lạc Tuyết không chịu kém cạnh nói.

Cô vừa nhìn thấy bộ dạng thê thảm của Mục Phi, cũng có chút chột dạ, ở đằng sau nhỏ giọng bổ sung thêm một câu, “Hơn nữa... chẳng lẽ em không đánh à?”

“Em đánh? Em đánh thì em cũng chỉ khua tay múa chân một chút thôi mà...”

“Còn đánh ‘một chút thôi’? Chị thấy em sắp đánh chết người đến nơi rồi ấy chứ...”

“Đâu có đâu...”

“Rõ ràng là có mà...”

“...”

Hai người phụ nữ nhìn thế là sắp cãi nhau đến nơi.

“Được rồi, hai người đừng nói nữa...”

Mục Phi đầy mặt dấu giày làm động tác ra hiệu dừng lại, bất đắc dĩ thở dài một tiếng, “Tất cả những chuyện này, đều là lỗi của anh. Hai người muốn trách, thì cứ trách anh đi...”

“Hừ... Anh biết là tốt rồi...” Lạc Tuyết hừ nhẹ một tiếng.

“Nào, Đậu Đinh, mặt lại đây nào...” Đúng vào lúc này, Mục Phi ngoắc ngoắc ngón tay về phía Đậu Đinh.

“Hả? Chuyện gì thế ạ?” Đậu Đinh ngẩn người ra một chút.

Cô nghĩ đến chuyện vừa rồi mình trần như nhộng bị Mục Phi ôm chặt vào ngực, không khỏi đỏ bừng mặt. Nhưng vẫn ngoan ngoãn thò mặt qua.

Mục Phi vươn tay, trái phải nâng cằm cô lên.

“Á!!” Đậu Đinh bị dọa cho giật nảy mình, mặt lại càng đỏ hơn, cái đầu nhỏ không kìm được mà rụt về sau. “A Phi... anh, anh muốn làm gì thế ạ?”

Mà Lạc Tuyết vừa nhìn thấy dáng vẻ này của Mục Phi, tròng mắt lập tức trừng lên.

Tên đại ngốc này... lại còn... lại còn muốn chiếm tiện nghi của Đậu Đinh nữa...

Tức chết đi được!! Tức chết tôi mất...

Lạc Tuyết bỗng nhiên lại có xúc động muốn đánh người...

Đọc truyện mới nhất và đầy đủ nhất tại

http:

cente

{Pêu Thiên văn học www.piaotia.com cảm ơn sự ủng hộ của các đạo hữu, sự ủng hộ của các bạn chính là động lực lớn nhất của chúng tôi}

Lỗi chương / Bấm vào đây báo cáo

Đọc thêm các chương mới nhất của tiểu thuyết xin quay về trang chủ Pêu Thiên văn học võng, địa chỉ vĩnh viễn của trang đọc tiểu thuyết: www.piaotia.net

Copyright © 2012-2013 Pêu Thiên văn học - Vượt qua bầu trời tiểu thuyết đọc võng All rights reserved.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:532
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.