Cô Bạn Gái Đến Từ Tương Lai

Lượt đọc: 2094 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 554

❊ ❊ ❊

[TIÊUỀ]: Chương 557: Thứ không bình thường

Hilda vừa xuống xe, liền có một lão quản gia cùng một nam thanh niên tuổi chừng hai mươi lăm hai mươi sáu đón ra. Đáng nói là, người thanh niên này có ngoại hình khá giống Hilda.

"Lão gia, ngài đã về..."

"Cha, ngài không sao chứ?"

Hai người dùng cách gọi khác nhau để chào hỏi Hilda.

"Ừ..." Hilda gật đầu, hỏi người thanh niên kia, "Chuyện ta bảo con sắp xếp thế nào rồi?"

"Đã sắp xếp xong xuôi, những người đứng về phía chúng ta đều đã đến trang viên của ta rồi, còn mấy người ở xa cũng sẽ đến nơi trong vòng hai tiếng nữa..."

"Tốt, vậy tối nay tám giờ, chúng ta đúng giờ mở họp..." Hilda nhìn đồng hồ nói, "Gia tộc Madra vậy mà dám công khai ra tay với chúng ta, đây chính là khiêu khích!! Nếu chúng ta không đưa ra chút phản hồi, thì quá mất mặt gia tộc rồi. Hôm nay chúng ta nghiên cứu đối sách, ngày mai liền chính thức 'tuyên chiến' với bọn chúng!!"

Cái gọi là "tuyên chiến" của Hilda, đương nhiên không phải chiến tranh đao gươm thật sự, mà là "chiến tranh thương mại".

"Vâng, thưa cha, con đi sắp xếp đây, ngài mau về nghỉ ngơi một lát đi. Buổi tối mới có tinh thần họp..." Nam thanh niên nói.

Hilda xua tay, "Không cần, con đi thông báo ngay cho những gia tộc có quan hệ gắn bó, tuyệt đối sẽ không phản bội chúng ta, nửa tiếng sau đến đại sảnh số ba, chúng ta mở cuộc họp nhỏ trước. Ta về thay bộ quần áo, thay xong sẽ lập tức tới ngay..."

Nghe vậy, nam thanh niên khẽ gật đầu, "Vâng, thưa cha, con đi thông báo ngay đây..."

"Ừ..." Hilda đáp một tiếng, trước khi rời đi liền dặn dò Mộ Phi, "Mộ Phi, ta có chút việc cần sắp xếp nên phải rời đi một lát. Cậu cứ nghỉ ngơi trước, có cần gì cứ bảo gia nhân, cứ như ở nhà mình, không cần phải câu nệ..."

Mộ Phi gật đầu.

Hilda nói xong, lại quay đầu dặn dò Pauline, "Pauline, Mộ Phi chính là khách quý của chúng ta, ta giao cậu ấy cho con đấy... Nếu con chăm sóc không tốt, tiền tiêu vặt tháng sau của con sẽ bị cắt giảm một nửa..."

Chăm sóc Mộ Phi?

Pauline cầu còn không được ấy chứ! Nghe Hilda nói vậy, trong lòng nàng mừng thầm, nhưng trên mặt lại làm ra vẻ bị ép buộc đành chịu.

Nàng liếc Mộ Phi một cái, không mấy tự nguyện nói, "Được, được rồi..."

"Vậy Mộ Phi, cậu cứ tự nhiên nhé, đợi ta xử lý xong việc này sẽ quay lại tiếp đãi cậu chu đáo..." Hilda nói xong liền đi trước.

"Cung tiễn..." Sau khi Hilda rời đi, nam thanh niên kia lại mỉm cười bước đến bên Pauline.

"Em gái yêu quý của em, em không bị thương chứ?"

Pauline cũng khẽ cười, "Yêu tâm đi, anh, em không sao cả..."

Nam thanh niên lên xuống đánh giá Pauline vài lần, có vẻ như đang xem Pauline có thực sự không bị thương giống như lời nàng nói hay không, sau đó mới như trút được gánh nặng mà gật đầu.

Hơi thở phào nhẹ nhõm: "Không bị thương là tốt rồi, anh cũng yên tâm."

Nói xong, người nam thanh niên lại dời ánh mắt sang Mộ Phi bên cạnh Pauline, nhỏ giọng hỏi: "Pauline, vị này là..."

Thấy anh trai nhắc đến Mộ Phi, trên mặt Pauline liền hiện lên một nụ cười khoe khoang, ra vẻ thần bí nhỏ giọng nói: "Anh, anh ấy tên là Mộ Phi, anh ấy lợi hại lắm đấy. Em và bố, cùng với Simon có thể trở về nhà đều là nhờ có anh ấy ra tay tương trợ, nếu không, phỉa bọn em đều không về được rồi..."

Mặc dù lúc Pauline nói đã cố tình hạ thấp giọng, tránh để Mộ Phi nghe thấy. Nhưng với thính lực của Mộ Phi, vẫn thu trọn lời nói của tiểu thư này vào tai.

Cũng chính vì thế, mới khiến Mộ Phi vô tình phát hiện ra một vài điều không bình thường.

Chỉ thấy sau khi Pauline giới thiệu xong, anh trai nàng bỗng trợn tròn mắt, lộ ra vẻ mặt kinh ngạc. Hơn nữa sự kinh ngạc này không phải kiểu ngạc nhiên thông thường, mà giống như phát hiện ra kẻ thù vậy, trong sự kinh ngạc còn mang theo vẻ hung ác.

Ngoài hắn ra, lão quản gia đứng bên cạnh hắn cũng có biểu cảm tương tự, ngước mắt liếc Mộ Phi một cái, rồi lập tức quay đầu đi ngay.

Dù biểu cảm của hai người biến hóa rất nhanh, nhanh đến mức nếu người bình thường chú ý nhìn cũng chưa chắc phát hiện ra điều gì. Thế nhưng ánh hung quang xẹt qua trong mắt bọn họ vẫn không thoát khỏi ánh mắt của Mộ Phi.

Xem ra... bản thân hình như đã vô tình phát hiện ra thứ gì đó không bình thường rồi đây...

Mộ Phi thầm nghĩ, khóe môi khẽ vươn lên một nụ cười như có như không.

Mặc dù lời nói của Victor nghe rất khách khí, nhưng Mộ Phi vẫn nghe ra được một chút ý vị xa cách và oán hận từ trong sự khách khí đó.

Thế nhưng Mộ Phi đối với tất cả những điều này lại chẳng hề bận tâm. Vươn tay bắt lấy tay Victor, "Tôi có thể sẽ làm phiền hai đến ba ngày, làm phiền Victor thiếu gia rồi."

"Khách khí rồi..." Victor cười rạng rỡ, dặn dò em gái vài câu phải tiếp đãi khách quý cho tốt, sau đó cùng lão quản gia rời đi.

“Khục khục...” Pauline hắng giọng hai lần, đôi mắt to liếc nhìn Mộ Phi, “Đi thôi, tôi dẫn anh đến chỗ nghỉ ngơi...”

Nói rồi, cùng Mana đi ở phía trước.

"Pauline..." Mộ Phi bước nhanh hai bước, khẽ gọi một tiếng.

Nghe thấy Mộ Phi gọi mình, đại tiểu thư Pauline thầm vui trong lòng, tên khốn này cuối cùng cũng chịu không nổi, chủ động bắt chuyện với bổn tiểu thư trước rồi phải không? Hắc hắc, nể tình anh chủ động, bổn tiểu thư sẽ đáp lời anh một chút vậy...

Pauline kìm nén sự đắc ý, ra vẻ phớt lờ không thèm đếm xỉa, “Gọi tôi làm gì?”

Mộ Phi bước nhanh vài bước song hành tiến lên phía trước, anh chỉ chỉ hướng Victor vừa rời đi, “Vừa rồi người kia... là anh ruột của cô sao?”

"Victor á? Hắn là anh trai cùng cha khác mẹ với em, nhưng chắc cũng coi như anh ruột thôi..." Pauline đáp.

"Vậy... hắn là người như thế nào vậy?" Mộ Phi lại hỏi.

Nhắc đến chuyện này, Pauline không kìm được lộ ra biểu cảm vô cùng tự hào, "Victor rất xuất sắc đấy nhé, năm nay anh ấy hai mươi sáu tuổi, đã là tiến sĩ kép ngành kinh tế học thương mại và cấu trúc kinh tế rồi. Anh ấy cực kỳ có thiên phú trong lĩnh vực thương mại, từ năm mươi tuổi đã giúp bố quản lý việc kinh doanh của gia tộc, những lúc bố vắng nhà, việc kinh doanh của tập đoàn đều do một mình anh ấy toàn quyền phụ trách.

Cũng chính nhờ có sự tồn tại của anh ấy, mới giúp tập đoàn Robeson mấy năm nay đè bẹp các tập đoàn khác, ngồi vững vị trí số một Mexico..."

"Ồ... hóa ra là vậy..." Nhìn vẻ mặt khoe khoang của Pauline, Mộ Phi mím môi suy ngẫm, "Nghe thế này, cô, phụ thân cô, và cả người anh trai này của cô, tình cảm rất tốt sao?"

"Đương nhiên rồi, Victor từ nhỏ đã rất thương em. Hơn nữa bố em cũng rất tự hào về anh ấy, còn quả quyết thành tựu sau này của anh ấy sẽ lớn hơn ông ấy rất nhiều..." Pauline không cần nghĩ ngợi đáp.

"Hóa ra là thế..." Mộ Phi trầm ngâm, không nói gì thêm.

Mặc dù lúc đó ánh hung quang trong mắt Victor và lão quản gia chỉ xẹt qua, biến mất rất nhanh. Nhưng tôi có thể chắc chắn, tôi tuyệt đối không nhìn nhầm.

Nếu không đoán sai, chuyện ngày hôm qua Hilda và Pauline bị gia tộc Madra bắt giữ, rất có thể có liên quan đến bọn họ, thậm chí, bọn họ đều trực tiếp tham gia...

Nhưng quan hệ của họ tốt như vậy, dù sao tôi cũng là người ngoài. Nếu tôi đi nhắc nhở họ, chẳng phải biến thành kẻ châm ngòi ly gián sao? Vậy phải làm sao đây?

Mộ Phi nhíu mày suy nghĩ, nhưng nhất thời cũng không có cách nào hay.

Còn Pauline nói một hồi lâu mà không thấy Mộ Phi đáp lời, quay đầu lại nhìn thì thấy Mộ Phi đang cau mày có vẻ khó chịu. Nàng ngẩn ra trước, sau đó với bản tính tự luyến lại tưởng rằng vì mình khen Victor quá nhiều nên Mộ Phi đã "ghen" rồi, nàng vội vàng đổi giọng.

"Khục khục... cái đó, tuy Victor rất xuất sắc, nhưng cậu ta thực sự quá yếu đuối. So với quý ông, bổn tiểu thư vẫn thích những dũng sĩ dũng cảm kia hơn..."

Pauline nịnh nọt Mộ Phi, nhưng Mộ Phi lúc này đang suy nghĩ vấn đề nên đã phớt lờ hoàn toàn những lời vô bổ này của nàng.

Thấy Mộ Phi không trả lời, Pauline đành ấm ức bĩu môi, khinh bỉ hừ nhẹ một tiếng, "Hừ, đồ keo kiệt..."

Pauline vốn định sắp xếp cho Mộ Phi ở biệt thự riêng của mình, nhưng được Mana nhắc nhở, nàng cũng thấy sắp xếp như vậy không thỏa đáng lắm, đành phải sắp xếp cho Mộ Phi ở căn phòng khách gần nàng nhất, để tiện cho việc nàng "đột kích".

Đưa Mộ Phi đến nơi xong, Pauline lại dặn dò nữ nô vài câu phải chăm sóc anh thật tốt. Nàng ngoắc tay với Mana, "Đi thôi, Mana, chúng ta đi mua đồ ngủ gợi cảm nào..."

Nói xong, một vị đại tiểu thư ương bướng ngốc nghếch đến đáng yêu và một nữ nô da đen đành bất lực, đội lấy ánh nắng màu cam lúc hoàng hôn mà chạy đi.

---❊ ❖ ❊---

Mộ Phi tuy cảm thấy tiểu thư Pauline này có chút ngốc nghếch, có chút nhược trí, lại có chút tự cho là đúng. Nhưng tổng thể mà nói, bản chất của đại tiểu thư này không tệ, thuộc kiểu "ngốc nghếch đáng yêu".

Nói đi cũng phải nói lại, bản thân tuy không thể thực sự làm bạn trai của đại tiểu thư này, dù sao ôm cũng đã ôm, bế cũng đã bế, môi cũng đã hôn rồi.

Nếu biết rõ nàng gặp nguy hiểm mà không thèm quản, chuyện này Mộ Phi quả thực không làm được. Cho nên, Mộ Phi đang nghĩ cách làm sao để nàng và Hilda có thể đề phòng Victor một chút.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, người ta dù sao cũng là người một nhà. Bản thân là người ngoài, cho dù có nói ra sự thật, họ cũng sẽ không tin, thậm chí còn hoài nghi mình có dụng tâm kín đáo.

Cái này xem ra muốn vạch trần bộ mặt của Victor và lão quản gia kia quả thực không phải chuyện dễ dàng. Cho dù tự mình điều tra đi chăng nữa, phỏng chừng một hai ngày cũng không giải quyết xong...

Mộ Phi nằm trên chiếc giường mềm mại thoải mái, suy nghĩ xem có cách nào giúp Pauline và Hilda sớm nhận ra bộ mặt thật của Victor hay không.

Nhưng suy nghĩ một lúc lâu cũng chẳng ra kết quả gì, ngược lại trong đầu lại vang lên giọng nói của Tiểu Manh.

"Ca ca... khi nào anh mới về đây?"

Ách... lại tới nữa...

Mộ Phi đành lắc đầu, gạt chuyện của Pauline và Hilda ra khỏi đầu.

Thôi vậy, mình vẫn nên gọi điện cho Tuyết tỷ và Tiểu Manh trước đã.

Lúc trước ở trên thuyền, vì không biết khi nào mới có thể về nước, cũng không biết những người trên thuyền rốt cuộc có "đáng tin" hay không, nên cậu vẫn luôn không gọi điện.

Còn hiện tại, Mộ Phi đối với Hilda và Pauline đã duy trì thái độ tin tưởng.

Ra khỏi phòng, Mộ Phi gọi một nữ nô đến hỏi cách bấm số điện thoại đường dài quốc tế, rồi gọi cho Hạ Tuyết.

"Alo, xin chào... ai đấy?" Giọng Hạ Tuyết yếu ớt truyền đến.

Mộ Phi ngẩn người, sau đó trêu chọc: "Sao thế, Tuyết tỷ? Nhớ tôi đến mức không còn sức nói chuyện điện thoại nữa à..."

"Tiểu... Tiểu Phi?" Hạ Tuyết ngẩn ra trước, rồi lên tiếng.

Nghe giọng nói này, Mộ Phi dường như có thể tưởng tượng ra vẻ mặt "kinh ngạc" "kích động" của cô ấy.

"Hắc hắc, đương nhiên là tôi rồi..." Mộ Phi cười hihì đáp.

"Hức hức... Tiểu Phi, cuối cùng cậu cũng gọi điện rồi..." Hạ Tuyết khóc òa lên ở đầu dây bên kia, "Tiểu Phi, cậu, hiện tại đang ở đâu vậy? Cậu mau về đi... Xảy... Xảy chuyện rồi..."

Nghe vậy, Mộ Phi ngẩn ngơ, "Xảy chuyện? Xảy chuyện gì chứ?"

Chỉ nghe Hạ Tuyết nghẹn ngào đáp trong điện thoại: "Tiểu Manh... Tiểu Manh con bé mắc bệnh nặng, đã hôn mê hơn nửa tháng nay rồi..."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:554
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.