[NỘI DUNG]:
Mục Phi cùng Lạc Tuyết, Từ Diễm đoàn người ba người, đầu đội màn đêm dày đặc, hướng về hướng doanh trại quân đội Ấn Độ mà đi.
Mà sau khi đến doanh trại quân đội Ấn Độ, Lạc Tuyết nhìn phòng thủ mười thước một bước, tám thước một trạm ở xa xa, không khỏi âm thầm tắc lưỡi.
“Những tên Ấn Quốc A Tam này, thật sự bị đánh sợ rồi, phòng thủ nghiêm ngặt thế này……” Lạc Tuyết nhỏ giọng thì thầm một câu, sau đó dùng cùi chỏ khẽ huých Mục Phi một cái, thấp giọng nói, “Này, Mục Phi, anh không nói có sơ hở phòng thủ sao? Ở đâu chứ?”
“Làm gì có sơ hở nào, anh gạt em đấy. Cứ đi theo anh, anh dẫn em qua là được……” Trong lúc Mục Phi nói chuyện, vươn tay nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Lạc Tuyết, khiến tim Lạc Tuyết đập nhanh thế, mặt đỏ thế.
Cái tên đại ngốc này, đang làm gì thế hả? Bỗng nhiên lại nắm tay người ta, thật là không lễ phép……
Lạc Tuyết đang ngượng ngùng suy nghĩ, thế nhưng lại không hất ra.
Mà khi cô nhìn thấy tay kia của Mục Phi thế mà cũng đang nắm lấy cổ tay của Từ Diễm, cô mới biết hóa ra là mình nghĩ nhiều rồi.
“Hai người không cần quản gì cả, lát nữa dù có chuyện gì xảy ra, đừng nói chuyện cũng đừng phát ra tiếng, cứ việc đi theo anh là tốt rồi……” Mục Phi nói, bước chân nhẹ nhàng đi từ khoảng trống giữa hai trạm gác hướng vào sâu trong doanh trại.
Mà Lạc Tuyết nhìn binh lính Ấn Quốc không ở xa lắm hai bên, sợ đến mức tim đập chân run.
Cái tên đại ngốc này đang làm cái gì vậy chứ? Thế mà lại cứ quang minh chính đại xông vào doanh trại nhà người ta thế này…… Em tưởng người ta toàn mù cả chắc?
Lạc Tuyết tuy trong lòng nghĩ như vậy, nhưng chính cô cũng không biết vì sao, cô lại có một loại tín nhiệm khó hiểu đối với Mục Phi, rõ ràng cảm thấy rất nguy hiểm, vẫn đi theo anh vào trong.
Nhưng sau đó, chuyện khiến cô khiếp sợ đã xảy ra.
Cô phát hiện, binh lính gần đó thế mà đều giống như bị mù vậy, rõ ràng khoảng cách giữa họ và đám binh lính Ấn Độ kia chưa tới năm thước, thế mà bọn họ chính là không nhìn thấy mình.
Cái, cái này là thế nào vậy? Vì sao mình ở gần bọn họ như thế, mà bọn họ lại không nhìn thấy mình chứ? Lạc Tuyết mở to đôi mắt đẹp, kinh ngạc không thôi.
Mà Từ Diễm lúc này cũng có biểu cảm xấp xỉ cô.
Mục Phi dẫn hai người đi sâu vào trong doanh trại, kỳ thực lực lượng phòng thủ vòng ngoài doanh trại quân đội Ấn Độ này, vẫn mạnh hơn bên trong rất nhiều.
Sau khi xuyên thẳng qua vòng ngoài, binh lính tuần tra, gác đêm bên trong ít dần đi, Lạc Tuyết không khỏi thở phào nhẹ nhõm.
Thế nhưng đúng lúc ba người Mục Phi sắp sửa xuyên qua doanh trại, bỗng nhiên lại có một tên binh lính Ấn Độ từ sau gốc cây đi ra. Tên người Ấn này vừa đi, vừa xách quần, trên mặt mang theo biểu cảm ngáy ngủ lơ mơ, rõ ràng là ra ngoài giải quyết vấn đề trút bầu tâm sự.
Mà điều khiến người ta uất ức hơn nữa, là tên này thế mà lại đi thẳng về phía Mục Phi và Lạc Tuyết mấy người.
Không ổn rồi!!
Lạc Tuyết giật mình thon thót, thầm kêu không ổn, từ bên hông rút ngay chủy thủ ra, muốn giải quyết tên xui xẻo này.
Thế nhưng cô còn chưa ra tay, lại cảm thấy tay mình bị Mục Phi nhẹ nhàng bóp hai cái, ngẩng đầu nhìn lên, Mục Phi đang hơi lắc đầu với cô, rõ ràng là bảo cô không cần ra tay.
Mà Lạc Tuyết lại càng khó hiểu hơn, tên binh lính Ấn Độ này đi về hướng mình, đến lúc đó ba người mình nhất định sẽ đối mặt với hắn. Lúc này không động thủ giải quyết hắn, còn đợi đến bao giờ nữa chứ?
Trong lòng Lạc Tuyết vô cùng nghi hoặc, thế nhưng vì sự tín nhiệm đối với Mục Phi, cô vẫn ngoan ngoãn nghe lời, không ra tay. Chỉ đi theo Mục Phi lặng lẽ tránh sang bên cạnh hai bước.
Sau đó chuyện khiến cô và Từ Diễm ngẩn người trợn tròn mắt lại xảy ra.
Tên binh lính Ấn Độ kia cứ thế đi lướt qua trước mắt ba người, khoảng cách sợ là nửa mét cũng không có, hắn thế mà không hề phát hiện ra ba người bọn họ. Cứ thế mơ mơ màng màng ngáp dài đi qua.
Lạc Tuyết ngẩn ngơ luôn, không thể nào? Thế này cũng được á? Cái…… Cái này là chuyện thế nào vậy chứ?
Bỗng nhiên, Lạc Tuyết nhớ ra một chuyện.
Hình như…… cái tên đại ngốc đó đã từng nói hắn biết tàng hình phải không?
Lúc đó, cô chỉ cho rằng hắn kiếm cớ lừa gạt mình, chẳng lẽ…… chẳng lẽ hắn thật sự biết tàng hình thật sao.
Ôi chao, sao có thể như vậy chứ? Trên thế giới sao lại có loại chuyện thần kỳ thế này cơ chứ? Lại còn tàng hình nữa, cái này cũng quá hoang đường rồi……
Nhưng nếu đây không phải là tàng hình…… những chuyện hôm nay phải giải thích thế nào đây?
Nếu như có một người không nhìn thấy ba người bọn họ, có thể là ngoài ý muốn. Thế nhưng từ lúc vào đây đến giờ, ít nhất đã đi qua bên cạnh bảy tám tên lính Ấn Độ, đều không phát hiện ra ba người chúng ta.
Đặc biệt là tên đi vệ sinh ban nãy, thế mà đi lướt qua vai chúng ta lại không hề phát hiện ra.
Cái này nếu không phải là tàng hình, thì phải giải thích thế nào đây?
Cho dù Lạc Tuyết có chút không thể tiếp nhận, nhưng tình hình trước mắt lại khiến cô không thể không bắt đầu tin tưởng lời Mục Phi.
Lạc Tuyết quay đầu nhìn lại, là gương mặt không hẳn là quá đẹp trai, nhưng hoàn toàn không thiếu đi sự kiên nghị của nam nhi của Mục Phi. Cô cảm thấy trong lòng khẽ dao động.
Cái tên đại ngốc này, luôn làm ra được những chuyện khiến người ta khó mà tin nổi…… Rốt cuộc anh có lai lịch thế nào vậy. Lạc Tuyết thầm nghĩ trong lòng.
Đợi tên binh lính Ấn Độ kia đi xa, Mục Phi bóp tay Lạc Tuyết, lại dùng cằm chỉ chỉ hướng phía trước, ba người tiếp tục đi về hướng sâu trong doanh trại.
Lúc này bọn họ đã đi qua phần lớn quãng đường, đoạn ngắn còn lại của quân Ấn Độ hầu như không có bất kỳ lực lượng phòng thủ nào, ba người Mục Phi nhanh chóng vòng ra phía sau doanh trại, tìm một nơi kín đáo ẩn nấp.
“Được rồi, chính là chỗ này……” Mục Phi ngồi xổm trong đám cỏ nói.
Sau đó, anh chỉ vào cái lối ra không lớn lắm ở phía sau doanh trại, “Đến lúc nào anh vào trong doanh trại quậy phá, bọn họ vừa hỗn loạn lên, nhất định sẽ chạy loạn khắp nơi, hai người canh giữ cái giao lộ này, thấy người cứ giết là được.” Mục Phi nói với Lạc Tuyết và Từ Diễm.
Từ Diễm chỉ gật đầu, không nói gì nhiều, mà Lạc Tuyết thì dùng cùi chỏ huých vào mạn sườn Mục Phi, “Này, Mục Phi, ban nãy là chuyện gì thế hả? Sao chúng ta đứng gần bọn họ như vậy, mà bọn họ đều không nhìn thấy chúng ta thế?” Lạc Tuyết hỏi bên tai Mục Phi.
Mà hơi nóng phát ra từ mũi miệng cô thổi khiến trong lòng Mục Phi ngứa ngáy, Tiểu Mục Phi thiếu chút nữa thì ngẩng đầu lên.
Hừm……
Xem ra sức kháng cự của mình đối với mỹ nữ, càng ngày càng kém rồi. Hầy đây chính là bi ai của “đàn ông” mà……
Mục Phi vô sỉ thầm nghĩ trong lòng, trên mặt lại cười bất lực, làm ra vẻ mặt u uất.
“Anh không phải đã nói từ sớm rồi sao? Anh biết tàng hình……” Mục Phi ra vẻ mặt u uất nói, vừa nói, vừa lùi lại một hai bước, “Xem này……”
Trong lúc nói chuyện, Lạc Tuyết và Từ Diễm liền nhìn thấy Mục Phi từ từ trở nên trong suốt ngay trước mắt mình, cuối cùng biến mất không thấy đâu, hai người đều kinh ngạc trừng trỏm mắt.
“Anh đã nói với em rồi, em cũng không tin, anh có cách nào chứ?” Giọng nói của Mục Phi từ hư không truyền ra.
Quả nhiên…… quả nhiên là vậy sao?
Cho dù Lạc Tuyết sớm đã đoán được điều này, nhưng nghe Mục Phi nói ra, vẫn cảm thấy kinh ngạc vô cùng.
Mà ngoài sự kinh ngạc ra, cô vừa nghĩ tới việc mình đã oan uổng Mục Phi, trong lòng cũng có một chút áy náy.
“Anh cũng không thể trách em không tin chứ…… Chỉ là cái thuật tàng hình này…… thật sự là quá hoang đường, quá khiến người ta khó mà tin nổi……” Trên mặt Lạc Tuyết mang theo vẻ áy náy giải thích, sau đó lại hỏi tiếp, “Anh làm thế nào vậy?”
Mà Mục Phi lúc này lại hiện ra thân ảnh, ngồi xổm xuống bên cạnh hai người lần nữa.
“Em cũng không cần cảm thấy loại chuyện này có gì kỳ lạ lắm đâu, bây giờ em chẳng phải cũng là thực lực Luyện Khí giai sao? Đợi đến khi em tu luyện một loại công pháp nào đó đến một mức độ nhất định rồi, em cũng có thể làm được những chuyện tương tự.
Chỉ là dựa vào công pháp em tu luyện khác nhau, những đặc tính mà nó hiển hiện ra cũng sẽ hoàn toàn khác nhau……”
“Còn về phần tàng hình này, chỉ là một đặc tính chân khí anh tu luyện mà thôi……” Mục Phi nói không hề giấu giếm.
“Em cũng có thể làm được những chuyện tương tự sao……” Lạc Tuyết vừa suy nghĩ mông lung, nhỏ giọng thì thầm một câu, khóe môi nổi lên một chút vui mừng.
“Tôi trước đây cũng từng nghe nói qua không ít công pháp Luyện Khí, thật không ngờ lại còn có loại mang theo công năng tàng hình nữa chứ. Thần kỳ, thật sự quá thần kỳ……” Từ Diễm cũng mang theo vẻ mặt kinh ngạc tán thán, sau đó lại hỏi tiếp, “Nhưng mà công pháp thần kỳ như vậy, hẳn là có lai lịch không nhỏ nhỉ? Mục Phi, chẳng lẽ anh là đệ tử của những môn phái võ thuật cổ xưa nào sao?”
“Môn phái võ thuật cổ xưa gì chứ? Kỳ thực anh không chỉ không có môn phái, đến cả một người sư phụ cũng không có, bản lĩnh này của anh đều do anh trai anh dạy anh mà thôi……”
Trong lúc Mục Phi nói chuyện, liếc nhìn đồng hồ, sau đó vẫy tay với hai người, “Thời gian gần bằng rồi, nơi này giao cho hai người các em đấy. Anh vào trong xử lý sạch mấy kẻ đi lẻ trước đã……”
Mục Phi nói xong, bóng người lóe lên, biến mất không thấy.
Mà Lạc Tuyết nhìn hướng Mục Phi biến mất, lại trầm tư suy nghĩ.
Lúc mới tới tôi còn tưởng cái tên đại ngốc này chỉ là một tên gà mờ, nhưng bây giờ xem ra, anh ta chẳng những không phải gà mờ, mà còn là một tên cực kỳ lợi hại đấy chứ!!
Xem ra, là mình đã coi thường anh ta rồi nhỉ!!
Thế nhưng mặc dù Lạc Tuyết trong lòng thầm nghĩ như vậy, hễ nhớ tới vẻ ngốc nghếch lúc đó của Mục Phi đến cả một khẩu súng cũng lắp không xong, trên mặt không khỏi lộ ra một tia cườim.
Nụ cười này của cô, quả thực vô cùng động lòng người.
---❊ ❖ ❊---
Lúc Mục Phi ra đi, Lý Hiểu Vũ đã từng nói với anh một câu, “Thực chiến, mới là phương thức khiến con người ta trưởng thành nhanh chóng.”
Bây giờ, Mục Phi coi như đã nhận thức rõ ràng ý nghĩa của câu nói này.
Sự thật chứng minh, quả nhiên là thế.
Mặc dù Mục Phi đến khu rừng mưa này chưa đầy hai tuần thời gian, nhưng bởi vì chịu khổ rèn giũa, nhìn sinh ly tử biệt, anh cảm thấy bất luận là thực lực của mình đang bay vọt nâng cao, hay là tâm lý, cũng đều đang bay vọt trưởng thành.
Nếu tính riêng thực lực, trước khi đến khu rừng mưa này anh vốn chỉ ở khoảng tầng năm tầng sáu Luyện Khí giai. Thế nhưng bởi vì bầu không khí tự nhiên nồng đậm đến mức hóa không ra trong khu rừng mưa, đã cung cấp điều kiện tiên quyết cho sự bùng nổ thực lực của anh.
Chân khí Tĩnh Mịch mà anh tu luyện chính là khí của tự nhiên, càng ở những nơi thâm sơn cùng cốc cây cối rậm rạp, sinh cơ bừng bừng như thế này, tốc độ tu luyện lại càng nhanh.
Mà nơi có bầu không khí sinh mệnh nồng đậm nhất trên toàn bộ trái đất này, sợ chính là khu rừng mưa nhiệt đới này đây.
Lúc Mục Phi mới đến đây, anh đã có cảm giác như cá gặp nước. Anh cảm giác mình giống như một miếng bọt biển ngâm trong nước, cho dù không chủ động tu luyện, chân khí Tĩnh Mịch cũng nhanh chóng hấp thụ năng lượng từ xung quanh, chuyển hóa thành thực lực của mình.
Nói sự tiến bộ của anh là một trời một vực, cũng tuyệt đối không quá đáng.
Mới chỉ một tuần thời gian, anh đã từ khoảng tầng năm tầng sáu Luyện Khí giai, nâng lên khoảng tầng bảy tầng tám.
Hơn nữa đây mới chỉ là anh tiện đường tu luyện mà thôi, nếu như chuyên tâm tu luyện, tốc độ còn nhanh hơn nữa.
Ngoài thực lực cứng được nâng cao ra, anh còn lĩnh hội được không ít đặc tính liên quan đến chân khí Tĩnh Mịch, giống như là đặc tính tàng hình này, đặc tính xua đuổi côn trùng dã thú, còn có đặc tính trị thương.
Giống như nội thương của cái cô tiểu thư người đảo quốc tên là thần mã thần mã Cầm lần trước, chính là Mục Phi tiện tay dùng đặc tính trị thương này chữa khỏi cho cô ta.
Mà ngoài thực lực cứng được nâng cao ra, Mục Phi cảm thấy tuổi tâm lý của mình cũng đang tăng vọt.
Anh đã nhìn thấy quá nhiều sinh ly tử biệt ở trong khu rừng mưa này, con người sống sờ sờ vốn dĩ, có lẽ tiếng sau đã mất đi sinh mệnh. Đồng đội một tiếng trước còn cùng nhau nói cười, có lẽ lần gặp sau đã Âm Dương cách biệt.
Chính vì những điều này, Mục Phi có một cảm giác tang thương, anh thậm chí đã quên mất năm nay mình mới hơn hai mươi tuổi đầu mà thôi, mà đã giống như người trung niên ba mươi, bốn mươi tuổi rồi.
Thế nhưng, cũng chính bởi vì biết được sự mỏng manh và vô thường của sinh mệnh, mới khiến cho Mục Phi càng thêm trân trọng những người bên cạnh mình.
“Mặc dù quan hệ của tôi với mấy đồng đội tiểu đội Húc Nhật này chỉ ở mức bình thường, nhưng ít nhất bọn họ là đồng bào của tôi, người bên cạnh tôi, há lại là mấy người có thể tùy tiện động đến?”
Mục Phi đang nghĩ đến đây, vừa vặn nhìn thấy một tên binh lính Ấn Độ đang gà gật, anh “vù” một tiếng, rút chủy thủ ra.
“Đã các người có lá gan động đến bọn chúng, vậy thì hãy chuẩn bị sẵn sàng tâm lý trả giá đắt đi……”
Mục Phi thầm niệm trong lòng, lặng lẽ mò tới, một tia đao quang xé gió lướt qua, tên quân Ấn kia còn chưa phản ứng kịp chuyện gì xảy ra, đã ngã gục xuống đất.
Trả thù, bắt đầu……
{Phi Thiên văn học www.piaotia.com cảm ơn sự ủng hộ của các vị thư hữu, sự ủng hộ của các bạn chính là động lực lớn nhất của chúng tôi}