Cô Bạn Gái Đến Từ Tương Lai

Lượt đọc: 2094 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 546
Đại tiểu thư hoang dã mê trai

❊ ❊ ❊

Mục Phi ngắm nhìn môi trường xung quanh căn phòng này.

Trong căn phòng nhỏ nhắn này, giường nệm sạch sẽ, sô-fa da thật, trên giá sách treo ở bàn làm việc bày mấy tạp chí nước ngoài, trong tủ lạnh mini ở góc tường, bia, rượu vang, nước ép trái cây, đồ uống đều có đủ, thậm chí ngay cả phòng vệ sinh, phòng tắm cũng có.

Nhìn căn phòng này, Mục Phi không khỏi lè lưỡi, thầm nghĩ mấy tên Tây này quả nhiên biết hưởng thụ.

Mà ngay lúc Mục Phi định cởi sạch quần áo để tắm rửa, cửa bị gõ, sau đó Tây Môn bước vào, đằng sau hắn còn đi theo hai nữ gia nhân da đen cầm khay.

Thực ra bản thân Mục Phi rất thích "nữ bộc", "nữ gia nhân", nhưng sau khi đã quen nhìn Từ Tiểu Manh mặc đồ nữ bộc đáng yêu thế nào, đối với hai cô gái da đen mặc đồ nữ bộc này, cậu thật sự không tài nào sinh nổi nửa điểm hứng thú.

"Hi, m... Mục, cậu thấy môi trường ở đây thế nào?" Tây Môn khách sáo hỏi.

"Rất tuyệt, môi trường cực kỳ tốt..." Mục Phi cười đáp, sau đó lại xua tay với Tây Môn, "Nhưng mà cậu đừng gọi tôi là m... Mục nữa, nghe cứ sao sao ấy, cứ gọi thẳng tôi là Mục Phi đi..."

"He he, được thôi, vậy tôi gọi cậu là Mục Phi..." Tây Môn vừa nói, vừa ra hiệu cho hai cô gái da đen, hai người đặt bánh ngọt và sữa trên khay lên bàn, lại đặt một bộ quần áo lên giường.

“Không biết cậu ở trên biển bao nhiêu ngày rồi, đói khát ra sao, cậu cứ ăn chút bánh ngọt lót dạ trước đi. Lão gia đã sắp xếp nhà bếp chuẩn bị rồi, buổi tối ngài ấy muốn mời cậu cùng dùng bữa tối...” Tây Môn nói, rồi lại chỉ vào bộ vest và sơ-mi đen kia, “Những người nam trên con tàu này ngoại trừ lão gia ra thì đều là bảo vệ, cho nên chỉ có đồng phục công việc của chúng tôi, cậu mặc cái này được chứ?”

Mục Phi vốn không phải là người xoi mói, cậu cười nói: “Các anh sẵn sàng cứu tôi, còn cho tôi ăn cho tôi mặc, tôi đã mãn nguyện lắm rồi, đâu còn xoi mói gì nữa? Được, đương nhiên là được...”

Tẩy Môn thấy Mục Phi không phải là kẻ lắm tật xấu, ấn tượng với cậu cũng tốt hơn chút ít.

“Vậy không làm phiền cậu nữa... Cách bữa tối vẫn còn một khoảng thời gian, cậu có thể tắm rửa trước, chợp mắt một lát... Tình hình cụ thể, để bữa tối rồi nói tiếp nhé...” Tây Môn nói xong, đẩy cửa bước ra ngoài.

Lần này Mục Phi xem như được thoải mái thực sự, trước tiên ngâm một bồn nước nóng thật thích, tẩy sạch sẽ người ngôm. Tắm xong bước ra liền nằm dài lên giường, vừa uống bia lạnh sảng khoái, vừa hút xì gà chính hiệu, cuộc sống này, tuyệt diệu làm sao.

Đến lúc này, thần kinh căng cứng suốt thời gian qua của Mục Phi cuối cùng cũng được thả lỏng đôi chút. Mà sự tương phản mãnh liệt giữa hai trạng thái khiến Mục Phi có cảm giác bị cơn buồn ngủ bao trùm.

Cậu thậm chí còn chưa uống hết cốc bia, đã chìm dần vào giấc ngủ.

Giấc ngủ này của Mục Phi phải gọi là cực kỳ thoải mái, từ nhỏ đến lớn, chưa bao giờ cậu có được một giấc ngủ sảng khoái và dễ chịu đến thế.

Trong giấc mơ, Mục Phi mơ thấy Tiểu Manh đã lớn, biến thành một đại mỹ nhân, thế nhưng cô bé vẫn thích bám lấy cậu như xưa, còn nằng nặc đòi gả cho cậu làm vợ. Mà Nhược Y cũng quay trở lại bên cạnh cậu, cộng thêm Tuyết tỷ trước sau vẫn luôn không rời không bỏ.

Mục Phi một lúc cưới ba người, quả thực khiến cậu sung sướng đến phát ngây ngô.

Thế nhưng đúng lúc Mục Phi đang mơ đến cảnh bốn người cùng vào động phòng, sắp bước vào phân đoạn mấu chốt là cùng chăn gối, thì bên tai lại vang lên một thứ âm thanh kỳ quái.

"Bộp bộp bộp bộp!!"

Mục Phi lập tức bị đánh thức.

Á đù, cô đang đàn piano hay là đang phá nhà thế hả? Cây piano đó có thù gì với cô à?

Mẹ kiếp chứ... Đại gia đây đang chuẩn bị vào động phòng đấy, làm được một giấc mơ đẹp thế này, tôi dễ dàng lắm chắc?

Mục Phi bị quấy rầy giấc mộng đẹp, bực bội đến mức khó thở, cậu vội vàng lật người, dùng chăn khăn bông trùm kín đầu, định ngủ tiếp để nối lại giấc mơ ban nãy.

Nhưng Mục Phi vừa nhắm mắt lại, cái âm thanh phá đàn kia lại vang lên lần nữa, "Bộp bộp bộp bộp!!"

Á đù!!

Mục Phi chửi thề một tiếng, sau đó dùng gối đè lên đầu. Thế nhưng tiếng piano kia vẫn truyền rõ mồn một vào tai Mục Phi.

Tiếp theo đó, Mục Phi nằm ngửa ngủ, nằm sấp ngủ, nằm ngang ngủ, nằm dọc ngủ, lấy khăn trùm đầu ngủ, thế nào cũng không tài nào ngủ lại được.

Nếu chỉ là tiếng đàn, cậu còn có thể nhẫn nhịn. Nhưng điều khiến cậu không thể nhẫn nổi nữa là — mẹ kiếp, cô đàn dở tệ hại thế hả giời?

Cô đang đàn piano hay đang phá hoại thế? Thậm chí bà bác bật bông dưới lầu nhà tôi còn đàn nghe hay hơn cô ấy chứ...

“Bộp... bộp bộp... bộp bộp bộp...!!”

Mục Phi sắp khóc tới nơi rồi, thế nhưng kẻ đánh đàn kia cứ như cố tình không để cho Mục Phi ngủ vậy, cứ hừng hực khí thế đàn ở đó.

Sau khi chịu đựng được hai ba phút, cuối cùng Mục Phi đã nhẫn tới cực hạn.

“Mẹ nó, đứa nào đấy hả?” Mục Phi chửi một câu, “vỗ bàn đứng phắt dậy”, cậu mặc chiếc quần âu mà Tây Môn đưa cho, chẳng thèm mặc áo sơ-mi lẫn áo khoác, cứ để trần nửa thân trên như thế mà bước ra ngoài.

Cậu dò theo âm thanh ấy tìm tới, cuối cùng cũng tìm thấy thủ phạm gây ra tiếng ồn ở một “căn phòng” cách đó không xa — chính là cái vị “đại tiểu thư” tóc vàng mắt xanh đó.

Và điều nực cười hơn nữa là vị “đại tiểu thư” này lúc này đang nhắm nghiền hai mắt, hàng lông mi dài khẽ rung rung, chau nhẹ đôi mày liễu, lắc đầu lững thững, đàn say sưa đến mức độ ấy là cùng.

Nói công tâm mà xét, nếu chỉ xét về ngoại hình, cô tiểu thư Tây này thực sự rất xinh đẹp. Chỉ có điều tiếng đàn của cô ta, quả thực quá đỗi “vãi chưởng”.

Dùng lời của chú Bản Sơn mà nói, thì chính là “Người ta đàn đàn tiền, còn cô ta đàn... đàn mất mạng!!”

Sau khi Mục Phi tìm ra kẻ đầu sỏ làm phiền giấc mộng đẹp của mình, không nói hai lời, đẩy cửa bước thẳng vào.

"Rầm"

Vì tâm trạng Mục Phi đang không tốt, dùng sức hơi mạnh nên cánh cửa đập vào vách tường phát ra một tiếng động lớn.

Cô gái ngoại quốc giật mình, tiếng đàn vụt tắt ngấm, khi cô ngẩng lên nhìn thấy Mục Phi, thì ngẩn người.

Đây... đây là ai vậy? Chẳng lẽ là cái tên lúc nãy sao? Không, không thể nào, anh chàng soái ca này ngầu thế này, sao lại là cái tên gớm ghiếc ban nãy được chứ? Tuyệt đối không thể.

Đó là phản ứng đầu tiên của cô.

Thực ra cũng trách không được cô ta không nhận ra.

Lúc nãy Mục Phi đầu bù tóc rối, râu ria xồm xoàm, thêm vào đó quần áo mặc trên người lại cũ rách tả tơi, trông thảm hại bao nhiêu thì thảm hại, thảm hại hơn cả mấy tên ăn mày đầu đường đến mười lần.

Mà Mục Phi lúc này đã tắm rửa sạch sẽ, cạo râu cằm, khuôn mặt láng mịn xem như lại được thấy ánh mặt trời.

Khuôn mặt cậu tuy không hẳn là quá tuấn tú, nhưng cũng coi như điển trai, hơn nữa trải qua sự mài giũa sinh tử trong khoảng thời gian này, trên người cậu toát lên một cảm giác “kiên nghị”, có một sức hút khó tả.

Đặc biệt là lúc này cậu còn đang để trần nửa thân trên, cơ bắp cuồn cuộn săn chắc, cộng thêm những vết sẹo lớn nhỏ khắp toàn thân, nhìn lướt qua một cái là đậm chất đàn ông.

Nếu đem Mục Phi lúc trước và Mục Phi bây giờ đặt lên so sánh với nhau, thì chẳng khác nào đem một gã ăn mày đặt cạnh một ngôi sao điện ảnh, một kẻ trên trời, một người dưới đất.

Khoảng cách lớn như vậy, bảo sao tiểu thư ngoại quốc kia có thể nhận ra Mục Phi.

Và lúc này, khi cô tiểu thư kia nhìn thấy gương mặt kiên nghị tựa dao tạc của Mục Phi, những khối cơ săn chắc rõ ràng trên bụng, những vết sẹo giăng kín toàn thân, cùng với hai điểm hồng trước ngực, cô chợt cảm thấy mặt mình nóng bừng lên, tim đập nhanh hơn.

Người... người này... đẹp trai quá, man quá đi. Nhất là những vết sẹo trên người anh ấy, quyến rũ chết mất...

Thế nhưng cô tiểu thư đang si mê ngắm nghía này chỉ mải chú ý vóc dáng và ngoại hình của Mục Phi, lại chẳng hề để ý tới sắc mặt khó đăm đăm của cậu.

"Cô đứng lên, để tôi..." Mục Phi bước tới, cau mày nói với cô gái ngoại quốc.

Đoạn kéo cánh tay cô ta ra, ra hiệu cô đứng dậy, rồi tự mình ngồi xuống ghế.

Anh ấy, anh ấy khỏe thật đấy... lại nam tính nữa... nhưng anh ấy định làm gì thế này? Là muốn đàn tặng mình một khúc sao?

Cô tiểu thư đang mơ mộng nghĩ ngợi, những ngón tay của Mục Phi đã chuyển động.

Theo nhịp bấm của những ngón tay Mục Phi, từng nốt nhạc tuôn ra từ phím đàn, những nốt nhạc này tựa như có sinh linh vậy, xoay vần, vây quanh, nhảy nhót vui tươi trong không gian của “căn phòng” này.

Và theo tiếng đàn của Mục Phi, những nốt nhạc ấy ngày một nhiều hơn, cuối cùng chuỗi lại thành một bản nhạc trôi chảy mượt mà tựa nước chảy mây trôi.

Bản nhạc này mới du dương làm sao, tuyệt vời làm sao, cho đến tận khi Mục Phi đánh xong một khúc, cô tiểu thư ngoại quốc kia vẫn cảm thấy tiếng đàn của Mục Phi đang vang vọng bên tai mình.

"Đẹp đẽ quá..." Phải mất một lúc lâu sau, cô tiểu thư ấy mới hoàn hồn. Cô mở bừng hai mắt, đôi tròng mắt trong xanh như ngọc bích chằm chằm nhìn Mục Phi, "Tiếng đàn của anh, cũng y như đôi mắt anh vậy, khiến người ta mê đắm nhường nào..."

Người đàn ông này không chỉ có vẻ ngoài điển trai, nam tính như thế, vậy mà còn biết lãng mạn, biết dùng tiếng đàn để lay động trái tim con gái nữa chứ. Cái tên đáng ghét này... nhất định là đang có ý đồ với mình rồi.

Nhưng mà... nhưng mà trời ơi... tại sao rõ ràng tôi biết anh ta có dụng ý xấu, thế mà vẫn không tài nào sinh nổi ý nghĩ từ chối anh ta cơ chứ?

Nhanh lên, ngỏ lời mời tôi đi!! Mau mời tôi cùng dùng bữa tối đi, hiện tại tâm trạng bổn tiểu thư đang rất tốt, nếu anh cất lời, biết đâu tôi sẽ đồng ý đấy?

Đôi mắt đẹp của cô tiểu thư ngoại quốc dán chặt vào Mục Phi, vốn tưởng rằng Mục Phi sẽ thốt ra những lời đường mật kiểu như “Em đẹp quá...” hoặc “Tiếng đàn của tôi có đẹp đến mấy, cũng không sánh bằng dung mạo của em...” đại loại thế.

Nào ngờ những lời Mục Phi thốt ra lại khiến cô tức đến mức suýt hộc máu.

"Thế nhưng tiếng đàn của cô, lại hoàn toàn trái ngược với dung mạo của cô..." Mục Phi cũng nhìn ngược lại cô tiểu thư kia, không chút nương tình mà nói.

Cô tiểu thư ngẩn người, đôi mắt to chớp chớp, hàng mi dài chớp liên hồi, "Anh... anh có ý gì, sao tôi nghe không hiểu lắm?"

"He he, không hiểu á? Vậy được thôi, tôi nói thẳng ra nhé..." Nghe thấy lời của cô tiểu thư, Mục Phi ngược lại bật cười, sau đó đứng phắt dậy, gằn từng tiếng một mà rằng:

"Ý của tôi chính là..."

"Tiếng đàn của cô... nghe dở tệ hại... lại còn ghê tởm nữa... khiến người ta phát bực, tôi chưa từng nghe thấy bản nhạc nào thảm họa như thế cả. Tôi nói vậy, cô đã hiểu chưa?"

Cái gì cái gì? Tôi đàn dở... lại còn, còn ghê tởm á?

Nghe thấy lời Mục Phi, cô tiểu thư ngây người như phỗng.

Ở nhà, cô dẫu sao cũng là “đại tiểu thư” của gia tộc, là viên ngọc quý trên tay cha, bình thường người ta đối xử với cô đều nâng niu chiều chuộng, chỉ sợ làm cô không vui.

Trước đây, cho dù cô có đàn dở đến đâu, người khác cũng sẽ nịnh nọt khen hay, bình thường đến người chê cô đàn dở còn chẳng có. Hôm nay lại bị Mục Phi chê bai không bằng một cắc, bảo sao cô có thể nuốt trôi cục tức này?

Thế nên, cô ngẩn người mất một lúc lâu.

Anh ta... anh ta lại dám chê dở ư? Thậm chí bố còn chưa từng chê mình đàn dở thế bao giờ, sao anh ta lại có thể nói mình như vậy chứ? Tên khốn này...

Oái oăm thay mình lại vừa khen anh ta đẹp trai, khen anh ta quyến rũ, mắt đẹp đẽ, vậy mà anh ta lại chê mình không ra gì...

"Hu hu..."

Cô tiểu thư nghĩ đến đây, tính khí đại tiểu thư bộc phát, ấm ức tuôn dòng lệ tủi hờn.

Cô mím chặt môi khóc nức nở, ôm lấy bình hoa trên cây piano.

Mà Mục Phi lúc này sau khi trút giận xong, dường như cũng nhận ra bản thân có hơi quá đáng, nhìn thấy cô ta cầm bình hoa, không khỏi giật mình.

"Cổ, cô, cô định làm gì hả?"

Cô tiểu thư không nói hai lời, nhắm thẳng vào Mục Phi mà ném tới, "Đồ khốn!!"

Mục Phi vội vàng đón lấy, đặt sang một bên, sau đó đứng dậy lùi về sau, "Tôi, tôi có nói gì cô đâu cơ chứ, tôi chỉ nói sự thật thôi mà..."

"Cút ngay cho tôi!!" Vừa khóc cô tiểu thư vừa hét lên.

"Biến đi..."

"Tôi ghét anh..."

"Biến khuất mắt tôi mau..."

"Cái tên đàn ông đáng ghét này!!"

Tiếp theo đó, nào là bình hoa, sách vở, tranh sơn dầu, bánh ngọt, thứ gì cũng bay tơi tả tới.

“Ấy, ấy, đừng, tôi sai rồi...”

“Lúc nãy tôi chỉ đùa thôi mà...”

“Ối trời ơi cái đầu, cô ném thật đấy à...”

“Được rồi, tôi đi, tôi đi là được chứ gì...”

Cứ như thế, vị “anh hùng” từng một mình đánh lui hơn bốn mươi tiểu đội trên chiến trường, vậy mà lại bị một cô tiểu thư đánh cho phải tháo chạy bán sống bán chết, chật vật vô cùng...

{Phi Thiên Văn Học www.piaotia.com cảm ơn sự ủng hộ của các đạo hữu, sự ủng hộ của các bạn chính là động lực lớn nhất của chúng tôi}

[Dịch từ bản hv] ChuongId:532
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.