[Mục Phi, có chuyện quan trọng muốn nói với anh...]
Giang Hán cùng Mục Phi nhàn xàm vài câu, liền đem đối thoại dẫn vào chính đề.
“Mục Phi à, lần này cậu lập công lớn rồi. Hành động lần này không chỉ thành công tiêu trừ ẩn họa là quân Ấn, mà còn thu chiến được đại phê quân bị của quân Ấn. Hiện tại số lượng quân bị của chúng ta, còn sung túc hơn lúc vừa mới đến tháp quốc.
Tôi ước lượng mấy thứ này chỉ cần không tái xuất hiện ngoài ý muốn gì, hoàn toàn đủ để chúng ta hoàn thành nhiệm vụ rồi...”
“Ừm, đúng rồi...” Nói đến đây, Giang Hán chợt nhớ tới cái gì, bổ sung nói, “Hành động lần này của cậu, đối với nhiệm vụ của chúng ta ảnh hưởng tương đương lớn, có thể nói nếu như nhiệm vụ của chúng ta có thể hoàn thành, chí ít có một nửa là công lao của cậu. Đợi chúng ta về nước sau, tôi sẽ đem tình huống này như thật thượng báo, tôi phỏng chừng cậu chí ít cũng là cái nhị đẳng công...”
Ở cái thời đại hòa bình này, đối với một người quân nhân mà nói, nhị đẳng công đã là vinh dự khá khó được rồi. Nếu là binh sĩ bình thường đạt được phần vinh dự này, hẳn là đều sẽ hỉ xuất vọng ngoại mới đúng.
Thế nhưng Mục Phi chỉ là một quân nhân mạo bài, lại là không biết sự trân quý của quân công này.
Cậu khoát khoát tay, đối với Giang Hán nói, “Giang đội trưởng, cái công lao gì thế này, không có gì cả. Kỳ thực hành động ngày hôm qua tôi cũng có một chút tâm tư riêng...”
“Bởi vì cá nhân tôi chính là nhìn không được bằng hữu của mình chịu khi dễ, người khác động vào bằng hữu của tôi một quyền, tôi liền phải ba quyền đánh trả lại. Người khác đâm huynh đệ của tôi một đao, tôi liền chém đoạn tay của người đó.
Đương thời tôi nhìn thấy huynh đệ của chúng ta bị bọn họ đánh thảm hại như thế, tôi thật sự tức phát hờn, đánh chủ ý nhất định phải báo thù đám người Ấn quốc này, phải đem trận thế này đánh trả lại.”
“Cho nên hành động ngày hôm qua ngoài việc giúp tiểu đội chúng ta giải quyết phiền phức ra, tôi cũng là vì trút cơn giận này...”
Mục Phi nói thật lòng, hào phóng không chút che giấu mà nói.
Mà Giang Hán nghe thấy lời của Mục Phi, hơi sửng sốt một chút, sau đó lại toét miệng cười lớn, “Ha ha, cậu tính là tư tâm gì chứ? Còn bình thường không thể bình thường hơn, người chúng ta đi lính ai mà không phải thế? Hơn nữa quan chức càng lớn, càng bao che khuyết điểm, nhìn không được người của mình chịu uất khí.
Chỉ là giống như cậu nói chuyện trực tiếp như vậy, ngược lại là khá ít thấy, ha ha...”
Giang Hán nói, vỗ vỗ bả vai Mục Phi, “Nhưng mà mặc kệ thế nào, cậu là công thần đây là sự thật không thể chối cãi. Nếu như lãnh đạo cấp trên của quân bộ, đến luận công thưởng phạt cơ bản nhất cũng không làm được, vậy cũng không cách nào phục chúng rồi, vinh dự nên là của cậu, là nhất định không chạy thoát đâu...”
Nói, Giang Hán trộm thì thầm bên tai Mục Phi, “Hơn nữa đây không chỉ là vinh dự của một mình cậu, cũng là vinh dự của tiểu đội Húc Nhật chúng ta. Cho nên cậu nhất định phải tiếp nhận, biết chưa?”
“Khụ khụ...” Nói xong sau đó, Giang Hán ra vẻ nghiêm túc ho khan hai tiếng, “Vậy thì cứ thế đi, chiều nay trước khi chúng ta xuất phát đến điểm kiểm tra, cậu...”
Mà đang lúc nói, Giang Hán lại nhìn thấy Lạc Tuyết đi tới, mà lúc này trên mặt cô ấy còn phiếm một mạt kiều hồng.
“Ạch ạch...” Mà Giang Hán vừa thấy bộ dáng kiều thẹn của Lạc Tuyết hướng Mục Phi đi tới, liền mang theo thâm ý cười cười, “Vậy cậu trong khoảng thời gian này hảo hảo nghỉ ngơi đi, tôi sẽ không quấy rầy cậu... các người nữa... ha ha.”
Giang Hán nói, cười lớn rời đi.
Nhìn thấy Giang Hán đi rồi, Lạc Tuyết đỏ mặt đi đến trước mặt Mục Phi, vươn bàn tay nhỏ bé tóm chặt áo ba lỗ trước ngực Mục Phi, cố ra vẻ bá đạo nói, “Tôi có chuyện muốn hỏi anh, mau đi theo tôi...”
Lạc Tuyết kéo Mục Phi đến một góc yên tĩnh, đem Mục Phi ấn vào thân cây, dùng quyền đầu phấn nện vào ngực Mục Phi.
“Anh nói, tại sao lại cứu tôi?” Lạc Tuyết trừng mắt nhìn Mục Phi hỏi.
Đại tỷ... Tôi không cứu cô, tôi còn có thể trơ mắt nhìn cô chết à? Câu hỏi này sao mà ngốc nghếch thế?
Hơn nữa cô cũng quá bá đạo đi? Mặc kệ thế nào tôi cũng là ân nhân cứu mạng của cô đấy, cô không nhào vào lòng ngực, lấy thân báo đáp thì thôi, chí ít thái độ cũng phải tốt một chút chứ?
Nhìn cái thái độ hung hăng càn quấy của cô, sao tôi cứ cảm giác tôi không phải ân nhân cứu mạng, mà là kẻ thù giết cha vậy?
Mục Phi có chút uất ức nghĩ thầm, nhưng những lời này cậu tự nhiên không dám nói ra miệng.
“Nói đi, lúc ấy tại sao lại làm như vậy?” Lạc Tuyết thấy Mục Phi ngẩn người, lại truy vấn.
Thế nhưng lúc này Mục Phi mới chú ý tới, trong đôi mắt đẹp của cô ấy thế mà lại lóe lên lệ quang.
“Anh đúng là đồ ngốc, rõ ràng đều biết loại độc này hút vào trong bụng cũng có khả năng gây tử vong, anh tại sao còn muốn làm như vậy? Anh không sợ chết hả anh...”
Lạc Tuyết thấy Mục Phi không trả lời, liền tự mình nói lên. Cô ấy vừa oán trách, vừa dùng quyền đầu phấn đấm vào lồng ngực Mục Phi, “Cũng may anh không có việc gì, nếu như vạn nhất tôi tỉnh lại sau đó phát hiện anh chết rồi, tôi phải làm sao đây? Chẳng lẽ anh muốn để cho tôi cắn rứt cả đời à? Anh cái đồ ngốc này...”
“Cái đó, đội trưởng Lạc Tuyết, nói đi thì nói lại tôi không phải không có việc gì sao? Cô không cần khóc như thế chứ? Giống như tôi chết vậy...” Mục Phi uất ức nói.
“Tôi nguyện ý khóc, anh có thể làm gì tôi nào? Anh quản được tôi chắc??”
Lạc Tuyết giơ quyền đầu nhỏ nện cho Mục Phi một cái, trừng đôi mắt to trừng trừng mà nói, sau đó hình như nhớ tới cái gì, lại hô lớn lên, “Còn nữa, tôi không có tên à? Đội trưởng đội trưởng cái gì, tôi không phải đội trưởng...”
<span>“Cái đó, Lạc Tuyết à...”</span>
“Tôi không phải bằng hữu của anh sao? Lại còn gọi thẳng tên, không được, đổi lại...” Lạc Tuyết bá đạo hô hào.
Ạch... Không nghĩ tới Lạc Tuyết anh hùng hào kiệt này, cũng có lúc giống như nữ sinh nhỏ phát tì khí thế này sao?
“Vậy gọi... Tiểu... Tiểu...”
Mục Phi vừa định hỏi gọi “Tiểu Tuyết” có được không, nhưng cậu chưa hỏi đã phủ quyết cái tên này.
Tiểu Tuyết chính là “ái xưng” của chính mình đối với Tuyết tỷ mà, sao có thể áp dụng lên người cô gái khác chứ.
Lạc Tuyết nghĩ, đôi mắt chuyển một vòng, “Vậy gọi Tiểu Lạc... Lạc Lạc... Ai, Lạc Lạc không tệ, tôi gọi anh là Lạc Lạc, như thế tổng có thể chứ?”
“Hừ, cái này còn tạm được...” Lạc Tuyết lườm Mục Phi một cái, thế nhưng trên mặt lại đỏ bừng, sau đó tiếp tục man rợ nói, “Đừng đánh trống lảng, mau nói anh tại sao cứu tôi. Anh lúc ấy suy nghĩ thế nào?”
Đại tỷ, nói cho cùng là cô tự mình đánh trống lảng đấy chứ?
Mục Phi uất ức vỗ vỗ đầu, vẻ mặt đầy bất đắc dĩ, cậu hướng Lạc Tuyết hỏi, “Cô muốn nghe thật hay giả?”
Đôi mắt to của Lạc Tuyết trừng trừng nhìn Mục Phi, hai chiếc lông mày lá liễu xinh đẹp xoắn vào nhau.
Cô ấy suy nghĩ một chút, hỏi, “Nghe trước... nghe trước giả đi.”
“Khụ khụ...” Mục Phi ra vẻ ra điều kiện ho khan hai tiếng, sau đó ngực ưỡn đầu ngẩng cao, nghiêm túc nói, “Là một người quân nhân, đặc biệt là một quân nhân có tinh thần phụng hiến vô tư, tôi tự nhiên là không thể trơ mắt nhìn chiến hữu của mình hy sinh. Cho nên, tôi ở thời khắc mấu chốt đó bắt buộc phải đứng ra, dùng sinh mệnh của mình, đi cứu vãn chiến hữu của tôi...”
“... Đừng hỏi tôi có hối hận hay không, nếu sự việc này tái diễn lần nữa, liệu có còn làm như vậy hay không. Tôi ở đây chỉ nói một câu, đó chính là bất luận lúc nào, bất luận người ngã xuống đất là ai, tôi đều sẽ lựa chọn đi cứu người đó.
Cho dù vì thế mà mất đi tính mạng cũng không tiếc, bởi vì tôi là một quân nhân, tôi là một người lính...”
“Phụt”
Nhìn bộ dáng “nghiêm túc” của Mục Phi, Lạc Tuyết sao có thể không biết hắn là đang khoác lác chứ? Cho nên bị bộ dáng buồn cười này của hắn chọc cho bật cười.
Nụ cười này của Lạc Tuyết, quả thực như gió xuân lướt qua mặt, ấm áp động lòng.
“Thật biết khoác lác...” Lạc Tuyết vừa lau nước mắt vừa cười hai tiếng, tâm trạng tốt hơn rất nhiều. Cô ấy lại hỏi, “Vậy còn thật thì sao...”
“Hắc hắc hắc hắc, thật chính là...” Nhắc tới thật, trên mặt Mục Phi lập tức lộ ra vẻ mặt đồi trụy sánh ngang sắc lang.
Hắn cười gian, trừng mắt nhìn Lạc Tuyết nói, “Muội tử xinh đẹp như thế gặp nguy hiểm, tôi không chỉ có thể ôm cô ấy kiếm chút hời, còn có thể quang minh chính đại hôn cái cổ trắng nõn nà kia của cô ấy...”
“Chuyện sảng khoái như vậy, nguy hiểm cỡ nào cũng phải đi làm chứ, có phải hay không? Hơn nữa nếu như vận khí tốt hơn một chút mà nói, muội tử này tỉnh lại sau đó không chừng nhào tới lấy thân báo đáp gì đó, thế thì ta đây phát tài rồi.
Không chỉ chiếm tiện lợi, lại còn kiếm được một nàng vợ xinh đẹp. Chuyện kiếm lời như thế, tại sao lại không đi chứ? Ha ha...”
Mục Phi vừa nói chuyện, một đôi mắt đồi trụy còn không ngừng đảo quanh trên người Lạc Tuyết.
Lạc Tuyết vừa nghe lời này, lập tức liền nhớ tới chuyện mình bị hắn ôm vào ngực hôn cổ. Cô ấy nhất thời mặt đỏ tới mang tai, thẹn quá hóa giận.
Mà bản thân cô ấy cũng không biết, tại sao nghe thấy lời nói lưu manh kiểu này của Mục Phi không những không giận, trong lòng cô ấy còn có chút mừng thầm. Hơn nữa còn có chút nhịn không được muốn cười.
“Anh, anh cái tên sắc lang, biến thái, đồ lưu manh. Chiếm tiện lợi của tôi còn muốn tôi lấy thân báo đáp? ... Anh đi nằm mơ đi... Tôi đánh chết anh này...” Lạc Tuyết để che giấu vẻ thẹn thùng của mình, khua quyền đầu phấn đánh đấm Mục Phi.
Kỳ thực ban đầu cô ấy chỉ là có chút sợ hãi mà thôi, đối với việc Mục Phi liều mạng cứu mình, cô ấy vô cùng cảm kích.
Mà trận khóc lóc vừa rồi, đã đem tâm tình áp ức trong lòng cô ấy phát tiết ra ngoài. Lại thêm Mục Phi dỗ dành bằng những lời hoa mỹ thế này, lúc này tâm tình đã là “mưa tạnh trời quang”.
Lạc Tuyết đấm đá Mục Phi một trận xong, rốt cuộc cũng tha cho cậu.
“Nói cho anh biết, lần sau, lần sau lại có chuyện nguy hiểm thế này. Không cho phép liều mạng như thế nữa... Biết chưa? Bằng không tôi tuyệt đối không tha cho anh...” Lạc Tuyết chỉ vào Mục Phi uy hiếp nói.
“Hắc hắc, cái đó phải xem người bị cắn là ai đã... Nếu như là Lạc Lạc cô mà nói, cho dù không cần mạng, tiện lợi này cũng phải chiếm chứ, phải không? Ai kêu cô xinh đẹp như thế chứ?”
Mục Phi cười xấu xa, lại dùng ánh mắt đảo qua trên người Lạc Tuyết, “Chỉ là tôi hy vọng lần sau con rắn đó có thể cắn vào một chỗ tốt. Cổ tôi đã hôn qua rồi, lần sau tốt nhất là cắn... cắn vào đâu nhỉ? ... Hắc hắc hắc...”
Lạc Tuyết cúi đầu, thuận theo ánh mắt của Mục Phi nhìn một cái, đôi mắt nhất thời trừng to, sắc mặt lộ vẻ giận dữ.
Bởi vì ánh mắt của Mục Phi, vị trí rơi vào lại chính là bộ ngực của cô ấy.
Tên hỗn đản này... Hắn thế mà còn muốn... còn muốn hôn vào chỗ đó của tôi... Tôi...
Nghĩ tới đây, Lạc Tuyết vừa thẹn vừa giận, mặt biến thành giống như mây lửa thiêu đốt. Cô ấy nghiến chặt hàm răng ngọc, quyền đầu phấn siết chặt kêu răng rắc.
“Anh cái tên sắc lang, hỗn đản, anh đi chết đi cho tôi!!” Lạc Tuyết cuối cùng đã bùng nổ, hướng về phía Mục Phi đánh tới.
“Ái da!! Đau...”
“Lạc Lạc, cô... cô ngược đãi thương binh...”
“Oa, không được chơi cắn người nha...”
Nhất thời, trong rừng rậm tiếng kêu rên vang vọng không dứt bên tai.
Mà Đậu Đinh và Lưu Quế Anh ở gốc cây cách đó không xa hai tay chắp lại, trình trạng thái kỳ đảo, thầm nghĩ, Mục Phi, anh chỉ thấy Tiểu Tuyết nhà chúng ta xinh đẹp, lại không biết dưới vẻ ngoài lãnh diễm của cô ấy ẩn giấu một trái tim “bạo lực”.
An nghỉ đi, Mục Phi, A-men...