Đại công tử Ngô Thiên tập đoàn
“Hì hì, Mục Phi học trưởng, anh lợi hại quá. Em phát hiện ra mình ngày càng thích anh rồi, chuyện này phải làm sao đây?” Mễ Bối Bối ôm lấy cánh tay Mục Phi, cười hì hì nịnh nọt.
Mà Mục Phi liếc nhìn cô hai cái, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên bộ ngực phẳng lì như sân bay của cô.
“Hải... thôi vậy...” Mục Phi thở dài, lắc đầu, “Thích tôi cũng vô ích. Tôi không có hứng thú với sân bay...”
“Hả?”
Vừa nghe Mục Phi nói vậy, Mễ Bối Bối liền không chịu, tức giận lắc lắc cánh tay anh làm nũng, “Học trưởng, ánh mắt anh là thế nào hả? Hơn nữa, thế nào gọi là sân bay? Em đây chính là cúp B, cúp B đấy có biết không? Anh mới là sân bay ấy...”
“Hơn nữa bây giờ ngực em nhỏ một chút thì sao chứ? Em mới mười bảy tuổi, không gian phát triển của em còn lớn chán...” Mễ Bối Bối ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, đầy đắc ý nói.
“Không gian phát triển lớn á? Anh nhớ năm ngoái lúc mới quen em, em cũng là cúp B phải không? Bây giờ vẫn là cúp B?” Mục Phi vừa nói, vừa buông tay, bất đắc dĩ nói, “Với tốc độ phát triển này của em, đợi đến lúc lên cúp D, phỏng chừng em đã thành bà lão rồi. Không gian phát triển lớn thì có ích gì chứ...”
“Cậu... cậu cậu cậu...” Mễ Bối Bối bị lời nói của Mục Phi chọc cho khuôn mặt xinh đẹp đỏ bừng.
Ngực nhỏ vốn là nỗi đau lớn nhất trong lòng cô, lại thêm việc bị người mình thích nhất đả kích như vậy, một người kiêu hãnh như cô sao có thể không uất ức cho được?
Nhưng với tính cách của cô, tự nhiên sẽ không buông xuôi tự sát, cho nên cô đã chọn một cách khác để đáp trả lời nói của Mục Phi.
“Mục Phi học trưởng, anh cứ thích con gái ngực to phải không? Anh cứ cho là chỗ đó của em không lớn nổi nữa chứ gì?”
Mễ Bối Bối chạy đến trước mặt Mục Phi, đứng đó, một tay chống hông, một tay chỉ vào Mục Phi, “Vậy em cứ phải làm cho anh xem một trận, em nhất định sẽ biến thành mỹ nhân ngực bự, em ít nhất phải biến thành cúp D, em phải mê hoặc chết anh, hừ...”
Nói xong, cô cẳng chân chạy về phía chiếc xe của Mục Phi, vừa chạy vừa hét lớn, “Anh Tử, em muốn nâng ngực... Đi cùng em mua kem nâng ngực, cùng em đi tập thể hình nha...”
Con nha đầu điên này, quả thực đầu óc vô tư, chẳng sợ gì cả. Tiếng hét của cô khiến đám học sinh và người qua đường xung quanh phải ngoái nhìn bàn tán.
Mục Phi chỉ có thể bất đắc dĩ cười, lắc đầu, bước theo sau.
---❊ ❖ ❊---
Mà ngay lúc Mục Phi và Mễ Bối Bối rời đi như không có chuyện gì xảy ra, thì Ngô Giai Phong ở phía sau lại dùng ánh mắt âm độc chằm chằm nhìn bọn họ.
Mặc dù Ngô Giai Phong rất cuồng vọng, rất tự cho là đúng, nhưng cậu ta không phải kẻ ngốc. Thủ pháp mà Mục Phi vừa thể hiện lúc nãy thực sự đã dọa cậu ta sợ.
Chiếc BMW X5 mà cậu ta lái trị giá hơn một triệu, bảo không đắt là nói dối, nhưng lý do đắt đỏ không chỉ nằm ở vẻ bề ngoài và thương hiệu. Nguyên nhân chính là vì hiệu suất và chất lượng của nó.
Mà tạm thời không bàn đến hiệu suất, cứ lấy chất lượng ra mà nói đi, loại xe nổi tiếng toàn cầu như thế này, chất lượng sao có thể so sánh với mấy cái đồ rẻ tiền hàng mã lực giá chục vạn tám vạn của đảo quốc được chứ?
Nếu ở tốc độ bình thường, hai chiếc xe này mà va vào nhau, có lẽ chiếc BMW chỉ bị lõm một mảng nhỏ, còn chiếc xe đảo quốc kia, thùng xe có lẽ đã bị đâm nát bét rồi.
Từ đó có thể thấy chất lượng của xe BMW tốt đến nhường nào.
Thế mà một chiếc xe có chất lượng trâu bò như vậy lại bị Mục Phi dùng vài đấm vài cước nện thành một đống "phế thiết", Ngô Giai Phong sao có thể không kinh ngạc, sao có thể không sợ hãi?
Cho nên, mặc dù lúc này trong ngực cậu ta tức giận như lửa đốt, nhưng cậu ta vẫn không chọn cách cứng rắn đối đầu với Mục Phi. Bởi vì cậu ta biết, bản thân tuyệt đối không phải đối thủ của Mục Phi.
Cậu ta cứ thế lạnh lùng nhìn chằm chằm Mục Phi, cho đến khi Mục Phi và Mễ Bối Bối lên xe, xe lái đi rồi. Lúc này cậu ta mới nổi trận lôi đình, gầm thét vào đám đông xung quanh đang xem trò cười của mình.
“Nhìn, nhìn cái gì mà nhìn? Có cái gì hay mà nhìn... Cút!! Đứa nào không muốn ăn đòn thì mau cút hết cho ông đây!!” Ngô Giai Phong bực bội quát.
Bây giờ chuyện giữa cậu ta và Lâm Nhược Y gần như cả trường đều biết, học sinh trường Bát cũng đều biết tên này nhà có thế lực, không dễ chọc.
Thấy bộ dạng này của cậu ta, những người hâm mộ xem náo nhiệt sợ bị con chó điên này cắn phải, lần lượt chọn cách né tránh. Còn những nữ sinh trước đó vẫn khen cậu ta đẹp trai, lúc này cũng hoàn toàn thất vọng, mấy lời mê trai đó, tuyệt đối không thể thốt ra được nữa.
“Hộc hộc”
Sau khi đuổi hết những kẻ đáng ghét xung quanh đi, Ngô Giai Phong nhìn chiếc BMW bị đập thành một đống sắt vụn của mình, tức giận đến mức thở hồng hộc.
Đồng thời, cậu ta cũng vô cùng tức tối.
Thực ra, với tư cách là công tử của một tập đoàn lớn, trong nhà cậu ta có rất nhiều người hầu và bảo vệ. Khi cậu ta từ Bắc Đô đến Tân Nam, trong nhà đã đặc biệt chuẩn bị cho cậu ta một đám tùy tùng, trong đó có sáu người bảo vệ.
Lý do mỗi lần cậu ta đều tự lái xe đến trường Bát là vì cảm thấy nếu cưa cẩm gái gúp mà có bảo vệ đứng bên cạnh thì quá vướng mắt, thế nên mới cắt đuôi đám bảo vệ đó đi.
Ai mà ngờ, chính vì muốn sướng cái thân trong chốc lát mà kết quả là cậu ta lại phải rước lấy cục tức.
Cú quăng quật mà Mục Phi dành cho cậu ta tuy không nặng nhưng cũng chẳng đau là bao. Điều thực sự khiến cậu ta đau đớn chính là bộ mặt của mình, lúc này cậu ta có cảm giác như bị ai đó giáng một bạt tai thật mạnh, nóng rát cả mặt.
Bản thân là ai chứ? Mình đường đường là nhị công tử của Ngô Thiên tập đoàn cơ mà.
Còn Ngô Thiên tập đoàn nhà mình, đó chính là xí nghiệp đứng top đầu trong nước, phàm là người có chút hiểu biết về kinh doanh, không ai là không biết.
Mà bản thân vị thiếu gia thứ hai này, lúc ở Bắc Đô, chẳng có mấy ai dám chọc. Ai ngờ vừa đến cái vùng đất khỉ ho cò gáy Tân Nam này, mình lại bị "đánh" cho một trận, điều này bảo cậu ta sao có thể không tức? Sao có thể không nổi giận được cơ chứ?
Chính vì suy nghĩ này, Ngô Giai Phong càng nghĩ càng giận, càng nghĩ càng thấy mất mặt.
Cuối cùng, cậu ta cũng chẳng còn mặt mũi nào ở lại cái nơi mất mặt này nữa, tiện tay vẫy một chiếc taxi chui vào, chạy trốn như chết.
Mà chân trước cậu ta vừa đi, ba nữ sinh từ trong tòa nhà dạy học đã chạy ra, hớt hơ hớt hải chạy ra ngoài cổng trường.
“Ha ha”
Ra khỏi cổng trường, trong ba nữ sinh này, một nữ sinh xinh đẹp sở hữu khuôn mặt búp bê vô cùng đáng yêu vừa thở hổn hển vừa cau mày nhìn ngó tình hình xung quanh.
Nhưng lúc này, hai nhân vật chính đều đã đi rồi, ngoại trừ một chiếc BMW thảm thương đỗ ở đó ra, còn có náo nhiệt gì để xem nữa?
“Tiểu Lan, A Phi anh ấy đang ở đâu thế?” Nữ sinh này quay đầu hỏi.
Nữ sinh đáng yêu này, tự nhiên chính là Lâm Nhược Y.
Mà Tiểu Lan kia cũng nhìn đông ngó tây, nhưng Mục Phi sớm đã lái xe đi mất rồi, bọn họ làm sao có thể nhìn thấy chứ?
“Tớ vừa nãy, chính là nhìn thấy Mục Phi ở đây mà...” Nữ sinh tên Tiểu Lan kia cũng thở hồng hển nói.
Sau đó, Lâm Nhược Y và Tiểu Lan cùng nhau nhìn ngó, cố gắng tìm kiếm bóng dáng của Mục Phi từ xung quanh.
“Đừng tìm nữa... Tìm đại một người hỏi một chút chẳng phải sẽ biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì sao...” Cuối cùng, vẫn là Lý Linh có chủ kiến, cô tìm một nam sinh khóa dưới đang hóng chuyện vẫn chưa rời đi, hỏi rằng, “Cậu có thấy Mục Phi không?”
“Mục Phi?” Nam sinh đó ngẩn người ra trước, sau đó rất nhanh phản ứng lại, cười hì hì đáp, “Ồ, các chị nói Bạo Lực ca hả? Thấy rồi thấy rồi... Vừa nãy anh ấy vẫn còn ở đây mà...”
Nhìn thấy ba học tỷ xinh đẹp đến bắt chuyện, nam sinh này vô cùng vui mừng.
“Thế người đâu rồi?” Lý Linh lại hỏi.
“Đi rồi ạ...”
“Hả? Đi... đi rồi á?” Lâm Nhược Y nghe thấy câu này, ngẩn người trước, sau đó liền thấy uất ức, trên mặt lộ ra vẻ tủi thân, “Không phải anh ấy nói không có thời gian sao? Sao đến trường rồi, em còn chưa gặp mà anh ấy đã đi rồi...”
“Ấy, cậu đừng có đoán mò nữa, đợi tớ hỏi cho raẽ đầu đuôi rồi hãy hay...” Lý Linh xua tay với Lâm Nhược Y, ra hiệu cho Lâm Nhược Y đừng lo lắng.
Sau đó cô quay sang hỏi nam sinh kia, “Vừa rồi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, cậu có thể kể cho bọn chị nghe được không?”
“Ấy, được chứ...” Có thể trò chuyện thêm một lúc với ba vị học tỷ xinh đẹp này, nam sinh này cầu còn không được ấy chứ. Cậu ta ân cần đem những chuyện vừa xảy ra kể lại hết một lượt.
Mà khi Lâm Nhược Y nghe thấy Mục Phi là vì muốn giúp cô giải quyết rắc rối, nên mới đập chiếc BMW của nhà người ta thành "xác chết", tức thì sắc mặt từ mây mù chuyển sang quang tảng, trên mặt lộ ra vẻ vui mừng.
A Phi quả nhiên là thích mình... Hừm hừm, tuyệt quá đi mất... Lâm Nhược Y thầm nghĩ trong lòng với vẻ được an ủi.
“Nhược Y, lần này cậu yên tâm rồi chứ...”
Đuổi nam sinh kia đi xong, lúc này Lý Linh mới quay sang an ủi Lâm Nhược Y, “Đã thế anh ta vẫn chịu giúp cậu, điều đó chứng tỏ trong lòng anh ta vẫn còn có cậu, nếu không thì cũng sẽ chẳng làm cái chuyện tốn sức mà chẳng được tích sự gì này đâu... Có phải không?”
“Ừ...” Lâm Nhược Y mỉm cười gật đầu, trên khuôn mặt đáng yêu lại một lần nữa ánh lên nụ cười.
---❊ ❖ ❊---
“Tức chết mất, mẹ nó chứ tức chết mất. Ông đây từ nhỏ đến lớn, chưa từng chịu cái cục tức nào uất ức thế này...” Bên trong một căn hộ sang trọng ở Tân Nam, Ngô Giai Phong tức giận thở hồng hộc. Cậu ta vừa chửi rủa, vừa đi qua đi lại trong phòng.
Cuối cùng, cậu ta quát lớn vào người bảo vệ mặc bộ âu phục đen đứng bên cạnh, “Giản Trung, anh nhất định phải đòi lại công bằng cho tôi!!”
Mà nghe thấy lời này, Giản Trung đang ngồi trên ghế sô pha bên cạnh lộ vẻ khó xử, “Thiếu gia, mặc dù tôi biết cậu rất tức giận, nhưng Tân Nam dù sao cũng không phải địa bàn của chúng ta, hơn nữa cậu còn vì phạm lỗi nên mới bị ‘đày’ đến đây...”
“Tôi thấy lúc này, chúng ta vẫn nên khiêm tốn một chút thì hơn. Nếu để đổng sự mà biết cậu lại gây chuyện nữa thì...” Mà người tên Giản Trung này còn chưa nói dứt lời, đã bị Ngô Giai Phong cắt ngang.
“Không được, dù thế nào đi nữa, tôi nhất định phải bắt tên tiểu tử kia phải trả một cái giá cực đắt, nếu không, khó mà giải tỏa được mối hận trong lòng tôi!!” Ngô Giai Phong căm phẫn nói.
“Hải” Nghe thiếu gia nhà mình nói vậy, Giản Trung biết cậu ta đã nổi giận thật rồi. Mà anh ta cũng biết, thiếu gia nhà mình một khi đã thực sự nổi giận thì không ai có thể khuyên nổi.
Thôi vậy, trút giận thì trút giận. Hy vọng... đừng gây ra rắc rối gì thì hơn...
Giản Trung thầm nghĩ như vậy, liền đáp, “Được rồi, thiếu gia, tôi đồng ý giúp cậu trút giận, nhưng cậu phải hứa với tôi, chuyện này không được vội vàng, đợi tôi phái người đi thăm dò tình hình rồi tính tiếp...”
“Ồ? Dùng dằng phiền phức thế cơ à?” Ngô Giai Phong nhíu mày hỏi.
“Đương nhiên rồi, thiếu gia, đây là điều bắt buộc...” Giản Trung buông tay, “Chiếu theo lời cậu vừa nói, nếu tên tiểu tử kia lái chiếc xe thực sự trị giá hơn một triệu rưỡi dòng Land Rover Arbiter, vậy thì điều đó chứng tỏ thế lực của hắn cũng không thể coi thường.
Thiếu gia, cậu nghĩ xem, ở cái nơi khỉ ho cò gáy như Tân Nam, người có thể lái nổi chiếc xe đó, sẽ là người bình thường sao?”
Lúc trước, Ngô Giai Phong là bị tức giận làm cho mê muội đầu óc, mà lúc này khi nghe thấy lời của Giản Trung, trong đầu cậu ta lập tức tỉnh táo hơn rất nhiều.
Phải rồi... Tên nhóc đó lái một chiếc xe tốt như vậy, còn tốt hơn cả xe của tôi nữa...
Chỉ từ điểm này mà nhìn, hắn ta có thể là một kẻ đơn giản được sao?