Cô Bạn Gái Đến Từ Tương Lai

Lượt đọc: 2145 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 547
Thương nhân giàu có nước Mặc

❊ ❊ ❊

Cho đến tận hôm nay, Mục Phi đã gần hai tháng không được ăn một bữa cơm no, cô đang cắm phé cắn ngấu nghiến miếng bít tết đó, đâu còn tâm trí đâu mà uống rượu.

Thế nhưng, thấy Hỉ Nhĩ Đa (Hildo) nâng ly mời mình, cậu đành phải buông nĩa, ra vẻ quý tộc nâng ly chạm với Hỉ Nhĩ Đa một cái. Nhấp một ngụm nhỏ xong, cậu lại tiếp tục ăn.

Đúng lúc này, một tiếng hừ nhẹ đầy khó chịu vang lên.

"Hừ!"

Mục Phi theo hướng phát ra âm thanh nhìn lại, chỉ thấy vị đại tiểu thư lúc trước vừa bị cậu chọc cho phát khóc lúc này đang nhíu mày, bĩu môi, đôi mắt to như hai viên đá quý màu xanh lam trừng trừng nhìn Mục Phi.

Mà cái điệu bộ nghiến răng nghiến lợi, dùng sức cắn miếng bít tết của cô nàng lúc đó, cứ như thể thứ cô đang cắn không phải miếng bít tết, mà là xương và thịt của Mục Phi vậy.

Rõ ràng, tiểu cô nương này vẫn còn ghim chuyện Mục Phi dạy dỗ cô lúc trước.

"Furin, Mục Phi là khách, con không được làm thế..." Thấy con gái cứ mãi hầm hừ với Mục Phi, mặt Hỉ Nhĩ Đa hơi mất tự nhiên, "quở trách" Furin.

Lời anh ta nói tuy là quở trách, nhưng kỳ thực ngữ điệu lại vô cùng "uyển chuyển", nghe không giống quở trách mà giống như đang thương lượng thì đúng hơn.

"Bố... anh ta nói con như vậy... sao bố không bênh con, lại còn nói giúp cho anh ta chứ?"

Vốn dĩ Furin đã bất mãn với Mục Phi rồi, nay nghe vậy, đến cả ông bố cưng chiều mình nhất cũng không bênh vực mình, nhất thời cô càng cảm thấy tủi thân hơn.

Đồng thời, cô lại càng hận Mục Phi hơn.

Tên khốn người Hoa đáng ghét này... một chút phong độ quý tộc cũng không có, vậy mà ngay cả bố cũng bênh hắn... hừ hừ, tức chết mất thôi...

Furin tức đến mức ngực phập phồng, sau đó "bốp" một tiếng đập mạnh chiếc nĩa xuống bàn, đứng phắt dậy.

"Các người ăn đi... con... con không ăn nữa..." Nói xong, cô trừng mắt lườm Mục Phi một cái thật sắc, lắc lư đôi cẳng chân thon thả chạy biến ra ngoài.

"Hehe... hehe..." Hỉ Nhĩ Đa dường như đã quen với biểu hiện kiêu căng ngang ngược của Furin, anh bất lực lắc đầu, cười nhẹ hai tiếng, nâng ly hướng về phía Mục Phi, "Xin lỗi nhé, Mục Phi, mẹ của Furin mất sớm, lại thêm bình thường tôi ít ở bên con bé, thiếu sự quản giáo, mới khiến tính cách nó đanh đá thế này, để cậu chê cười rồi..."

Hỉ Nhĩ Đa vừa nói, vừa nâng ly chạm nhẹ với Mục Phi một lần nữa.

"Nhưng mặc dù Furin rất ương bướng ngang ngược, bản chất con bé vẫn rất lương thiện, xin cậu đừng để bụng..." Hỉ Nhĩ Đa cười nói thêm.

Kỳ thực bữa ăn này không kéo dài bao lâu, nhưng Furin cũng không ít lần trưng ra sắc mặt khó chịu với Mục Phi.

Tuy nhiên Mục Phi bây giờ đã biết, Furin này tuy nhìn có vẻ giống một "đại" cô nương đôi mươi, nhưng con gái Âu Mỹ đều dậy thì sớm, tuổi thật của cô chưa đầy mười bảy tuổi, sinh nhật mười bảy tuổi còn chưa qua.

Lại thêm việc được nuông chiều từ bé, thiếu kinh nghiệm tiếp xúc với người ngoài, khiến cho vẻ bề ngoài của cô trưởng thành hơn tâm lý rất nhiều. Nói cách khác, cô chính là một "Lolita ngốc nghếch" tứ chi phát triển, dáng người cao ráo nhưng đầu óc đơn giản.

Mà Mục Phi đường đường là một "đàn ông" trưởng thành, sao lại phải so đo với một "Lolita" chứ, đúng không? Cho nên đối với những cái lườm nguýt, trừng mắt, hừ nhẹ và coi thường của Furin, cậu đều phớt lờ tất cả.

Thế nhưng sự phớt lờ của Mục Phi lại càng khiến tiểu nha đầu này tức lộn ruột.

"Chú Hỉ Nhĩ Đa, ngài quá lời rồi... Chọc giận tiểu thư Furin vốn dĩ là lỗi của cháu, cô ấy giận cháu cũng là chuyện bình thường. Cháu sao lại trách cô ấy được chứ..."

Mục Phi nâng ly ra hiệu với Hỉ Nhĩ Đa, sau đó tự mình nhấp một ngụm nhỏ, "Hơn nữa cháu cũng nhìn ra được, cô ấy quả thực là một cô gái lương thiện..."

"Đổi lại là đại tiểu thư nhà khác, bị cháu chọc cho tức đến mức này, e là sớm đã vứt cháu xuống biển, hoặc sai thuộc hạ đánh cho cháu một trận nhừ tử rồi. Nhẹ nhất cũng phải bỏ đói, không cho cháu ăn cơm..."

"Nhưng cô ấy bị tức đến á khẩu, tự mình nghiến răng nghiến lợi ở đó, ăn không trôi cơm, mà vẫn không làm ra những chuyện như vậy. Có thể thấy cô ấy là một đứa trẻ lương thiện, có ranh giới của riêng mình. Bản chất của cô ấy cũng xinh đẹp hệt như vẻ bề ngoài vậy..."

"Hahaha..."

Hỉ Nhĩ Đa nghe Mục Phi khen ngợi con gái mình như vậy, không khỏi cười lớn, "Mục Phi, cậu quả là một người dễ gần đấy, nào, chúng ta cạn thêm một ly nữa..."

Không có cái rắc rối nhỏ mang tên Furin, bầu không khí trên bàn ăn lập tức trở nên thoải mái hơn rất nhiều.

Trong bữa ăn, mặc dù Hỉ Nhĩ Đa và Mục Phi liên tục trò chuyện, nhưng cả hai đều rất ăn ý. Hỉ Nhĩ Đa biết Mục Phi không muốn nói nhiều về hoàn cảnh của mình, anh cũng không hỏi nhiều. Hai người trò chuyện về đặc điểm, phong tục, phong cảnh, danh nhân sự kiện của đất nước đối phương, bàn về sự khác biệt giữa hai nước, nhưng tuyệt nhiên không đả động gì đến chuyện riêng tư của Mục Phi.

Tương tự, Mục Phi cũng chẳng hề hỏi han gì về chuyện của Hỉ Nhĩ Đa, đối phương nói thì nghe, không nói thì thôi.

Cho nên bữa ăn này diễn ra vô cùng hòa hợp.

Tuy dù là vậy, Mục Phi từ trong câu chuyện của họ vẫn nắm bắt được một vài thông tin.

Lão già này tên là Hỉ Nhĩ Đa·Lạc Bội Tư (Hildo Lopez), là một "thương nhân" ở nước Mặc, tuy ông ta không nói mình làm nghề gì, nhưng nhìn qua chiếc du thuyền tư nhân siêu sang mà ông ta đang đi, cũng đủ biết công việc kinh doanh của ông ta tuyệt đối không hề nhỏ.

"Đại Lolita" có vẻ ngoài trưởng thành nhưng nội tâm "ấu trĩ" kia — Furin·Lạc Bội Tư (Furin Lopez), chính là đứa con gái duy nhất của ông ta. Ngoại hình xinh đẹp, dáng người cao ráo, bản chất lương thiện, nhưng vì được nuông chiều từ nhỏ nên đã hình thành tính cách đại tiểu thư tiêu cực, không chịu nổi dù chỉ một chút ấm ức.

Còn chuyến đi lần này Hỉ Nhĩ Đa dẫn theo con gái, hình như là để tham gia một "cuộc đàm phán" hoặc "tiệc tùng" thương mại nào đó. Hơn nữa Furin đối với chuyến đi này lại vô cùng kháng cự, không muốn đi, cuối cùng là dưới sự "uy hiếp dụ dỗ" của người bố, mới miễn cưỡng đi theo.

Thấy bữa ăn đã gần xong, Hỉ Nhĩ Đa hỏi Mục Phi: "Mục Phi, không biết cậu muốn trở về nơi nào?"

"Tôi ư? Tôi tất nhiên là muốn về nước Hoa, nhưng chắc là tàu của chúng ta không đi qua đó rồi. Ngài có thể nói cho tôi biết lộ trình của tàu chúng ta được không? Tôi sẽ tìm một địa điểm thích hợp để xuống tàu, rồi tự tìm cách đổi chuyến bay về nước Hoa..." Mục Phi đáp.

Hỉ Nhĩ Đa suy nghĩ một lúc: "Chúng ta sẽ dừng chân ở một hòn đảo nào đó một đêm, ngày hôm sau sẽ quay về nước Mặc. Cậu xem thế này có được không.

Đến nơi chúng tôi sẽ đi dự tiệc, cậu ở lại trên tàu nghỉ ngơi, đợi tiệc tàn, ngày hôm sau chúng ta cùng nhau trở về nước Mặc. Đợi đến nước Mặc rồi, cậu tính chuyện về nước thế nào, chúng ta lại tính tiếp, thế nhé?"

Mục Phi có thể về nhà là tốt lắm rồi, đâu còn bắt bẻ gì nữa, vội vàng đồng ý.

"Đương nhiên là được, có thể gặp được ngài là may mắn lớn nhất của tôi, vậy đành làm phiền ngài rồi..." Mục Phi nâng ly rượu hướng về phía Hỉ Nhĩ Đa.

---❊ ❖ ❊---

"Tên người Hoa đáng ghét này, tức chết tôi mất. Tôi đánh cho anh một trận... đánh chết anh, đánh này..."

Sau khi Furin về phòng, ôm lấy một con gấu bông xui xẻo liên tục vung những cú đấm nhỏ, mà lúc này, con gấu bông đó đã hóa thành hình dáng của Mục Phi, cô đánh hăng say đến mức như muốn trút hết mọi bực bội trong lòng ra ngoài vậy.

Nhưng dù sao cô cũng là đại tiểu thư, thể lực khá kém, mới đánh được hai ba phút, đã mệt đến mức ngồi phịch xuống giường thở hổn hển. Sau đó cô liếc nhìn chiếc bàn trang điểm không xa, đập vào mắt là một thiếu nữ xinh đẹp chẳng kém gì búp bê Barbie.

Furin sờ gương mặt mịn màng của mình, tự luyến lầm bầm: "Bổn tiểu thư xinh đẹp thế này, tên đó vậy mà cũng nỡ nói mình như vậy, thật là, rốt cuộc là con mắt kiểu gì thế chứ? Quả thực là một chút phép lịch sự tôn trọng con gái cũng không biết, cái tên khốn không có chút phong độ quý tộc này..."

"Ục ục..."

Cô đang mắng đến đoạn này, thì nghe thấy một tiếng động kỳ lạ, sau đó cô liền cảm giác bụng dạ trống rỗng.

“Tên đáng ghét, mải tức giận với hắn, khiến bổn tiểu thư đến cơm cũng không ăn nổi...” Furin xoa xoa bụng mình, bấm chiếc chuông nhỏ cạnh giường.

Chỉ một lát sau, một nữ gia nhân người da đen gõ cửa bước vào: "Tiểu thư, cô gọi tôi ạ?"

Nữ gia nhân da đen này trông cũng không lớn tuổi lắm, chắc khoảng mười tám, mười chín tuổi, đứng trước mặt đại tiểu thư Furin cũng không có cảm giác câu nệ, hai người rõ ràng là rất quen thuộc.

"Mana, cô giúp tôi kiếm chút đồ ngọt, với cả sữa nóng nữa nhé, tôi mải tức giận với tên khốn người Hoa đó, cơm nước chẳng ăn tử tế gì cả..." Furin nói với Mana.

Mana nghe vậy, cười "vui trên sự đau khổ của người khác": "Hehe, tiểu thư, cũng có lúc người gặp phải đối thủ cứng cựa cơ à?"

Furin trừng đôi mắt to như ngọc bích: "Mana, cô đang trêu chọc tôi đấy à? Lại ngứa mông rồi phỏng?"

Mana lè lưỡi, chuồn thẳng như chạy nạn: "Tiểu thư, em nào dám chứ? Em đi chuẩn bị đồ ăn cho người ngay đây, hehe..."

"Vậy mà còn dám hỗn hào với bổn tiểu thư, lần sau đánh sưng mông cô, hừ..." Furin trừng mắt nhìn hướng Mana rời đi, lầm bầm một câu, giơ ngón tay thon dài khua khoao.

Sau đó vừa xoa bụng, vừa nhíu mày, đi qua đi lại trong phòng suy tính.

Tên khốn người Hoa đó chọc tôi tức á khẩu, không được, tôi nuốt không trôi cục tức này, tôi phải trả thù, nhưng trả thù kiểu gì đây?

Furin nghĩ mãi nửa ngày, vẫn không nghĩ ra được cách nào.

Những thứ như bánh ngọt nhỏ, sữa tươi ở trên tàu đều là đồ có sẵn, Mana đi rồi rất nhanh đã bưng khay quay lại, đặt bánh ngọt và sữa nóng lên bàn nhỏ.

"Tiểu thư, đồ ngọt cô muốn đây ạ..." Mana nói.

Làm sao để trả thù tên đó đây?

Mà lúc này Furin đang chìm trong suy nghĩ, chẳng bận tâm đó là loại bánh ngọt gì, liền cầm một miếng bỏ ngay vào miệng, thế nhưng ngay khi cô cắn một miếng, ánh mắt liền dán chặt vào món ăn này.

Furin ngẩn người một lúc, sau đó toe toét cười, nụ cười rạng rỡ và xinh đẹp làm sao... chỉ là trong nụ cười ấy mang theo vài phần "gian xảo".

"Mana, cô lại đây..." Furin ngoắc ngoắc ngón tay thon dài về phía Mana.

"Tôi hỏi cô, cô có phải là chị em tốt của tôi không?" Furin hỏi.

Mana ngẩn ra, sau đó gật đầu: "Tiểu thư, em hầu hạ người mười năm rồi, đương nhiên là chị em tốt của người rồi ạ..."

"Hehe, vậy thì tốt, cô giúp tôi một việc..." Furin nói, ôm lấy cổ Mana, thì thầm to nhỏ bên tai cô ấy.

Mà Furin còn chưa nói dứt câu, Mana đã lộ vẻ khó xử, liên tục lắc đầu: "Tiểu thư, không được đâu, em không thể làm thế được. Chuyện này mà bị lão gia hay Simon biết được, em tiêu đời mất..."

"Cô yên tâm, họ không biết đâu... Dù có biết thật, đã có tôi gánh cho cô, không để họ trách phạt cô đâu..." Furin vỗ ngực cam đoan.

"Tiểu thư... thế cũng không được ạ, nhỡ bị anh chàng đẹp trai người Hoa kia phát hiện ra, thì phải làm sao đây..." Mana khó xử nói.

"Đừng nói nhảm nhiều thế chứ..."

Furin lại cười gian xảo, luồn bàn tay nhỏ qua nách Mana, sờ lên bộ ngực đầy đặn của cô ấy, nhẹ nhàng xoa bóp: "Chẳng lẽ cô muốn tôi đem chuyện cô và anh bạn trai bảo vệ lén lút làm tình trong vườn hoa kể cho người khác nghe hả?"

"Á, tiểu thư, đừng mà!!" Mana nhất thời hoảng hốt, vội vàng lên tiếng.

"Hehe, thế nào... cô đi hay không đi đây..." Furin cười như một tiểu ác ma.

Còn Mana chỉ đành mếu máo gật đầu: "Được rồi mà, tiểu thư, em đi là được chứ gì..."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:532
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.