Trong rừng mưa, dưới bóng cây nọ, một thiếu nữ xinh đẹp mái tóc trắng phau đang nằm ngủ ở đó.
Lông mày cô nhíu chặt, đầu liên tục lắc lư sang hai trái phải, cứ như thể có chuyện gì đáng sợ xảy ra vậy, rõ ràng là đang gặp ác mộng.
Người này tự nhiên chính là Lạc Tuyết bị rắn Bảy Vòng cắn phải.
"Đừng mà!!"
Lạc Tuyết kêu lên một tiếng kinh hãi, bỗng chốc ngồi dậy, đợi cô nhìn rõ môi trường xung quanh rồi, mới thở phào nhẹ nhõm. Đưa tay sờ lên trán, đã đầy mồ hôi lạnh.
"Hộc hộc..."
Lạc Tuyết lại nhắm mắt thở hồng hộc hồi lâu, cuối cùng cũng bình tĩnh lại đôi chút. Đôi mắt đẹp của cô mở ra lần nữa, đập vào mắt là đôi bàn tay thon dài trắng trẻo của chính mình, cùng với những khóm cây bụi xanh tươi mướt mắt trong rừng mưa. Cô lại hơi lắc lắc cái cổ có chút tê cứng, đưa tay sờ thử, cổ đã được băng bó một lớp gối băng.
Đến lúc này, cô coi như đã phân biệt được đâu là mơ đâu là thực.
"Tôi... tôi không chết ư?" Lạc Tuyết ngạc nhiên lẩm bẩm.
Lạc Tuyết có phần kinh ngạc, bị rắn Bảy Vòng cắn phải, ba phút không tiêm thuốc giải thì chắc chắn phải chết không thể nghi ngờ, nào ngờ bản thân cô lại thực sự không chết.
"Tiểu Tuyết, cậu tất nhiên không chết rồi..." Đúng lúc này, có giọng nói của một cô gái truyền đến, Lạc Tuyết quay đầu nhìn lại, chính là chiến hữu kiêm bạn thân của mình —— Đậu Đinh.
“Sau khi cậu bị cắn, cũng may Mục Phi kịp thời giúp cậu hút ra một phần độc huyết, điều này mới kéo dài thời gian phát tác của nọc độc rắn. Cậu mới chống đỡ được đến lúc bọn tới chỗ cậu, tiêm thuốc giải cho cậu...” Đậu Đinh đi đến bên cạnh Lạc Tuyết ngồi xổm xuống, giải thích cho cô nghe.
Mục... Mục Phi?
Được nhắc nhở một câu, Lạc Tuyết chợt nhớ ra.
Đúng rồi, lúc đó chính là Mục Phi bất chấp nguy hiểm tính mạng, đem chất độc trên cổ mình hút ra. Nói như vậy mình có thể được cứu, còn phải nhờ ơn cậu ấy.
Nghĩ đến đây, Lạc Tuyết chợt nhận ra điều gì, trong lòng khẽ run lên, cô dò xét hỏi: "Tôi không chết, thế... thế còn Mục Phi đâu?"
Đậu Đinh quay đầu, liếc nhìn Lưu Quế Anh đang nghỉ ngơi ở không xa dưới gốc cây, sau đó vẻ mặt khó xử nói: "Cái này... Về phần Mục Phi... ừm..."
Lạc Tuyết vừa nhìn thấy biểu cảm này của Đậu Đinh, liền cảm thấy lồng ngực co rút lại thành một cục.
Không phải chứ? Chẳng lẽ tên ngốc đó vì cứu mình... nên đã chết rồi sao?
Không, không thể nào, cậu ta lợi hại như vậy, sao có thể chết dễ dàng thế được?
“Mục Phi cậu ấy làm sao vậy, cậu mau nói cho tôi biết đi!!” Lạc Tuyết lay Đậu Đinh nói.
“Hầy thôi được rồi, tôi dẫn cậu qua đó, tự mình nhìn đi...” Đậu Đinh nói xong, đỡ Lạc Tuyết dậy, dẫn cô vòng ra dưới một gốc cây cách đó không xa.
Lạc Tuyết nhìn sang, Mục Phi đang nằm trên bãi cỏ, trên mặt và cổ đều ánh lên sắc đen, rõ ràng là dáng vẻ trúng độc. Đôi môi của cậu ta còn sưng lên rất cao, giống hệt như cái môi xúc xích của Lương Triều Vỹ trong "Đông Thành Tây Cuộc" vậy.
Lạc Tuyết nhìn thấy Mục Phi như thế, nước mắt liền rơi xuống.
Cô nhào ngay lên người Mục Phi, dùng nắm đấm nện vào lồng ngực cậu ta, khóc lóc kể lể: “Cậu đúng là đồ ngốc, sao lại ngốc thế hả? Cứu tôi xong rồi bản thân lại chết, thế này thì có khác gì nhau đâu chứ?...”
Lạc Tuyết khóc hăng hái bao nhiêu, thì tay nện lại càng hăng hái bấy nhiêu.
Lạc Tuyết tuy bề ngoài trông có vẻ yếu đuối, nhưng dẫu sao cũng là thực lực Luyện Khí giai tầng hai, lực đạo từ cái nắm đấm trắng trẻo nhỏ nhắn ấy tuyệt đối không hề thua kém một chiếc búa nhỏ.
Cho nên ngực Mục Phi bị cô nện cho "cộp cộp" kêu vang, Lưu Quế Anh và Đậu Đinh đứng sau lưng cô xem mà nhăn tít cả mũi lại.
Biểu cảm kia dường như đang nói, đại tỷ à, cứ đà cậu nện thế này, người sống cũng bị cậu nện chết tươi luôn mất thôi.
“Khụ khụ, khụ...” Thế nhưng ngay lúc Lạc Tuyết đang có hơi "nhập tâm" thì Mục Phi đã "chết" bỗng nhiên ho khan.
“Á á á á!!”
Lạc Tuyết bị dọa cho không nhẹ, nhảy dựng lên né sang một bên.
“Tôi nói này đội trưởng Lạc Tuyết, cô đây là muốn làm trò gì thế hả? Cô muốn mưu sát chồng à?” Mục Phi với vẻ mặt đau đớn nói.
“Cậu, cậu cậu... chẳng phải cậu chết rồi cơ mà?” Lạc Tuyết mang vẻ mặt đề phòng nhìn Mục Phi.
“Cậu mới chết ấy chứ!! Đại gia đây còn chưa sống đủ đâu, biết chưa hả?” Mục Phi liếc Lạc Tuyết đầy khó chịu, “Nhưng mà nếu cô giáng thêm cho tôi mấy đấm nữa, nói không chừng tôi chết thật đấy. Đồ bạo lực này...”
Mục Phi đã nói đến mức này rồi, Lạc Tuyết lại sao có thể không hiểu chuyện gì xảy ra nữa? Mục Phi căn bản là chưa hề chết.
Mà cái dáng vẻ khóc lóc mất mặt vừa rồi của cô lúc nghĩ tới, lại thêm câu "mưu sát chồng" của Mục Phi, lập tức khiến gương mặt xinh đẹp trắng ngần đỏ bừng lên vì xấu hổ.
“Tôi... cái này, đây chỉ là hiểu lầm thôi. Tôi còn tưởng là cậu chết rồi chứ...” Lạc Tuyết đỏ bừng cả mặt giải thích.
Và đúng lúc đang nói đến đây, cô chợt nhận ra, bản thân mất mặt như vậy, đều là do hai cái đồ vô lương tâm Lưu Quế Anh và Đậu Đinh cố tình dẫn dắt. Bọn họ đây là cố ý muốn để mình mất mặt mà.
Hai kẻ xấu xa này, tôi tuyệt đối không tha cho bọn họ đâu!!
Lạc Tuyết nghĩ bụng, quay đầu nhìn lại, hai cô bạn thân vô lương tâm của cô đang trốn dưới một gốc cây lớn, quay lưng về phía Lạc Tuyết, lén lén lút lút nghiên cứu cái gì đó.
“Cậu xem đi, tôi đã bảo là Tiểu Tuyết chắc chắn có ý với A Phi mà lị? Cậu thua rồi, mau lên, đưa ra đây mau...” Đậu Đinh chìa bàn tay nhỏ về phía Lưu Quế Anh, đòi hỏi thứ gì đó.
“Vội cái gì mà vội, chẳng lẽ tôi còn dám quỵt nợ chắc?” Lưu Quế Anh mang vẻ mặt đầy u oán, từ trong túi móc ra thứ gì đó đập phắt vào tay Đậu Đinh. “Cho cậu đây cho cậu đây...”
Lạc Tuyết nhìn thứ đó, hóa ra là một thanh sô-cô-la có tác dụng tỉnh thần.
Hai kẻ xấu xa này... lại dám lấy mình ra để cá cược cơ à? Á á á, tức chết tôi mất...
Nghe thấy đoạn đối thoại của bọn họ, Lạc Tuyết tức giận lồng lộn, cô vươn hai bàn tay nhỏ, trái phải mỗi bên nhéo một cái vào tai hai người, cười lạnh hỏi: “Hai người các cậu... đang nói cái gì thế hả?”
“Ấy, ấy, Tiểu Tuyết, đau... đau quá... Bọn tớ có nói gì đâu chứ...” Lưu Quế Anh cầu xin tha thứ.
“Đúng thế, có nói gì đâu. Hì hì, không nói gì hết... Ái chà...” Đậu Đinh mới nói được nửa câu, vành tai liền ăn ngay một cú đau điếng.
“Còn dám lừa tôi à? Tôi đều nghe thấy hết rồi, rõ ràng hai người đang bàn xem ai thua ai thắng cơ mà...” Lạc Tuyết nói xong, lườm hai người một cái, “Được lắm, các cậu dám đùa giỡn tôi, lại còn lấy tôi ra cá cược... Tôi liều mạng với các cậu đây...”
Lạc Tuyết nói xong, vươn tay ôm chầm lấy eo Đậu Đinh, nhằm ngay mông cô ấy mà đánh tới.
Lạc Tuyết lúc này đã thẹn quá hóa giận rồi, lực đạo tung ra không hề nhỏ, lòng bàn tay quất lên mông Đậu Đinh, cách cả lớp quần ngụy trang mà phát ra những âm thanh "bốp bốp".
“Ái chà, Tiểu Tuyết, tha cho tớ đi... Quế Anh, cứu mạng với...” Đậu Đinh làm sao là đối thủ của Lạc Tuyết, bị đánh cho kêu cứu oai oái.
Thế mà Lưu Quế Anh lại đứng sang một bên cười trên nỗi đau của người khác, với vẻ mặt đầy đắc ý nói: “Hì hì, tớ mặc kệ đấy... Trừ phi cậu trả lại thanh sô-cô-la lúc nãy cho tớ, tớ mới giúp cậu...”
“Ấy da, Tiểu Tuyết, đau quá, cậu đánh thật đấy à... Quế Anh, mau giúp tớ với, tớ trả cậu không được sao.”
“Ha ha, được, Đậu Đinh, xem tớ đến giúp cậu đây... Tiểu Tuyết, nhận chiêu đi...” Lưu Quế Anh nói rồi nhào tới, hai tay luồn qua nách Lạc Tuyết.
Sau đó vậy mà lại dùng cả hai tay trái phải tóm lấy bộ ngực của Lạc Tuyết, bắt đầu nhẹ nhàng xoa nắn.
“Á!”
Lạc Tuyết bị cô ta tập kích vào điểm nhạy cảm như vậy, cơ thể lập tức mềm nhũn ra, “Cậu, hai tên tiểu tử thối các cậu, đừng có đùa nữa. Mục Phi vẫn còn ở đây kìa...”
Lạc Tuyết vừa nói, vừa đỏ mặt liếc nhìn Mục Phi một cái.
Cô thực sự thấy chán nản luôn rồi, hai người chị em tốt này của mình, có phải làm lính thời gian dài quá rồi, đến hai chữ giữ gìn ý tứ cũng quên bén đi mất rồi không? Sao lại cứ sỗ sàng thế cơ chứ? Lại dám làm thế với mình ngay trước mặt con trai cơ chứ.
Tiêu rồi tiêu rồi, mất mặt chết mất thôi...
Mà Lưu Quế Anh tính tình phóng khoáng, nhưng chẳng bận tâm nhiều đến thế.
Nghe thấy lời Lạc Tuyết nói, cô ta cười khúc khích đầy gian tà, không những tay vẫn day xoa không ngừng, mà còn ra vẻ lưu manh hỏi bên tai Lạc Tuyết: “Mục Phi ở đây thì không được... Ý cậu là... Lúc Mục Phi không có ở đây thì có thể để tớ sờ, có phải vậy không?”
“Ai nói thế... Cậu ta không có ở đây cũng không được...”
“Vậy thôi, đằng nào thì có hay không có mặt cậu ta cũng đều không được cả. Tớ sờ luôn bây giờ vậy...”
“Á, đừng mà...”
“Quế Anh, chia cho tớ một bên, tớ cũng muốn sờ, tớ phải báo thù...”
“Được, hai chúng ta mỗi người một bên, cùng tiến lên nào...”
“Hai đứa con gái sắc lang các cậu, buông tôi ra mau, á á á!! Cứu mạng với!!...”
“...”
Ba nữ binh này đùa giỡn náo loạn với nhau, tình tiết bên trong thực sự là không thích hợp cho thiếu niên xem.
Mục Phi tuy rất muốn xem, nhưng để phòng ngừa "tiểu Mục Phi" của mình lại ngẩng đầu ưỡn ngực, làm ra chuyện mất mặt nào đó, cậu chỉ đành bất đắc dĩ cười, nhường chỗ này lại cho ba người bọn họ, tự mình đi ra chỗ khác.
Mà cậu vừa đi được hai bước, liền nhìn thấy Giang Hán đang chầm chậm bước về phía mình.
Hắn nhìn thấy Mục Phi, cười toét miệng, vỗ vai Mục Phi nói: “Thế nào rồi? Khỏe hẳn chưa?”
“Cũng tạm, ngoài chỗ này ra, những nơi khác đều không còn vấn đề gì nữa rồi...” Mục Phi chỉ chỉ cái môi xúc xích của mình nói.
“Hehe, đó chỉ là vết thương ngoài da thôi, đối với loại người như anh em chúng ta mà nói, đã không tính là thương tích gì nữa rồi. Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, vận may của cậu cũng tốt thật đấy, bị rắn Bảy Vòng cắn mà đều không sao cả...”
“Hehe...” Mục Phi cười nhẹ hai tiếng nhưng không đáp lời.
Trong lòng lại thầm nghĩ, đây là vấn đề vận may sao? Đây chẳng qua là vì bản thân mình tu luyện Tĩnh Mịch Chân Khí, dựa vào chức năng trị thương và giải độc của Tĩnh Mịch Chân Khí mới miễn cưỡng giữ lại được cái mạng nhỏ của mình mà thôi.
Cái này mà đổi lại là người khác, phỏng chừng đã sớm chết đi sống lại ba bận rồi ấy chứ.
Mà Mục Phi chỉ nghĩ vậy thôi chứ mấy lời này tất nhiên không nói rõ ra, cậu hỏi ngược lại: “Đội trưởng Giang Hán, anh thế nào rồi?”
“Ấy, đừng nói nữa, hiệu quả trị thương của Chân Khí cậu đúng là không phải dạng vừa đâu. Tốc độ khép miệng vết thương của tôi bây giờ ít nhất cũng nhanh hơn trước gấp bốn lần... Đây này, giờ đi lại vòng quanh cũng không còn đau mấy nữa rồi.”
“Hơn nữa ngoài tôi ra, những anh em khác được cậu điều trị, cũng đều đã khỏi được bảy tám phần rồi...” Giang Hán đáp lời.
Bọn họ đang nói về chuyện của tối ngày hôm trước, Mục Phi biết Tĩnh Mịch Chân Khí của mình có tác dụng trị thương. Cho nên trong thời gian nghỉ ngơi, cậu đã lần lượt truyền Tĩnh Mịch Chân Khí vào trong cơ thể của các đội viên bị thương.
Phải thừa nhận rằng, Tĩnh Mịch Chân Khí nếu chỉ để trị thương thôi thì hiệu quả vẫn cực kỳ tốt.
Người đầu tiên tiếp nhận điều trị là Lưu Quế Anh, ban đầu bụng đau đến mức đứng lên cũng thấy nhọc nhằn, nhưng sau khi được Mục Phi chữa trị xong thì rõ ràng là đỡ hơn hẳn, tuy vẫn còn đau nhưng ít nhất đã có thể đi lại được rồi.
Mà Mục Phi bởi vì không nắm vững vấn đề "liều lượng" của Chân Khí, chữa trị cho một mình Lưu Quế Anh thôi, đã ngốn hết một nửa Chân Khí của cậu rồi.
Cho nên những người được chữa trị sau đó như Giang Hán, cùng với mấy tên bị thương kia, thì không thể có được đãi ngộ tốt như vậy nữa. Mục Phi chỉ có thể căn cứ theo mức độ nặng nhẹ của vết thương, mỗi người chỉ truyền vào một lượng Chân Khí không lấy gì làm nhiều.
Nhưng dẫu có là như thế, hiệu quả điều trị cũng đã vô cùng khả quan rồi, có thể nhìn ra từ tâm trạng và trạng thái tinh thần của Giang Hán. Nếu hiệu quả không tốt, sao anh ta có thể thản nhiên đi dạo như thế được chứ?
Nghĩ đến thì mấy binh sĩ khác, hiệu quả hồi phục chắc cũng chẳng kém là bao.
“Chỉ cần có hiệu quả là tốt rồi, nếu không thì chút sức lực đó của tôi coi như uổng phí rồi...” Mục Phi gật đầu đáp.
Sau khi hai người tán gẫu thêm vài câu, Giang Hán liền kéo câu chuyện sang vấn đề chính: “Mục Phi, có chuyện chính muốn bàn với cậu đây...”