Nghe nói đã tìm được điểm đóng quân của tiểu đội hành động đặc biệt Hướng Dương, sĩ quan nước Ni là Arabama lập tức phái bộ hạ đắc lực của mình là Doran, dẫn hơn ba mươi binh lính đi tập kích.
Quốc gia nước Ni không lớn, một nửa diện tích toàn quốc đều bị rừng mưa nhiệt đới bao phủ, cho nên lính nước Ni vô cùng thành thạo việc hành quân đánh trận trong rừng mưa.
Vốn là khu rừng mưa đầy rẫy nguy hiểm, trong mắt bọn họ chẳng tính là gì, lộ trình mà quân đội nước khác cần một giờ, bọn họ chỉ cần bốn mươi phút.
Và ngay lúc bọn họ đã áp sát tiểu đội hành động đặc biệt Hướng Dương số hai, thành viên gác đêm của tiểu đội này — Lão Phác, lại không hề hay biết nguy hiểm đang đến gần.
"Hô."
Lão Phác nhíu mày hút thuốc, vừa hút vừa liếc nhìn xung quanh, miệng lầm bầm lẩm bẩm tự nói: "Cái tên Mục Phi này, có chuyện gì ban ngày không làm được cơ chứ? Cứ phải đi ra ngoài vào đêm hôm khuya khoắt thế này, trong núi sâu rừng thẳm nguy hiểm thế này, tốt nhất là cậu ta đừng xảy ra chuyện gì..."
Lão Phác không khỏi lo lắng cho Mục Phi.
Và khi hắn vừa nghĩ tới đây, lại nghe thấy âm thanh vô cùng nhỏ phát ra từ bãi cỏ đằng xa.
"Mục Phi, cậu cũng coi như quay về rồi..." Lão Phác mỉm cười cất tiếng hỏi.
Nhưng hắn vừa dứt lời, liền thấy một bóng người gầy cao đi ra từ bãi cỏ.
Mắt Lão Phác hơi trợn to, thầm mắng một tiếng không ổn.
Mặc dù trong đêm tối hắn không nhìn rõ tướng mạo của người tới, nhưng hắn nhìn rõ vóc dáng của người tới, kẻ đến này ít nhất cũng phải cao hơn Mục Phi hơn mười centimet, tuyệt đối không thể là Mục Phi.
Hơn nữa binh lính quân đội Mỹ không thích ứng với môi trường nguy hiểm của rừng mưa, bình thường ban đêm sẽ không đi tuần tra ở nơi quá xa.
Còn lại, tự nhiên không nghi ngờ gì chính là binh lính nước Ni.
Trong đầu Lão Phác xẹt qua những suy nghĩ này trong chớp mắt, phản ứng của hắn không thể gọi là không nhanh, thế nhưng đối phương còn nhanh hơn hắn.
Ngay trước khi hắn kịp nổ súng, vị khách không mời này lại bóp cò trước.
"Pặc pặc!"
Sau hai tiếng động giòn giã, trên đầu Lão Phác xuất hiện hai lỗ máu, máu tươi từ trên đầu hắn tuôn ra, hắn trừng lớn hai mắt không cam lòng ngã quỵ xuống.
Ngã xuống đất, trong miệng vẫn còn hô "Địch... địch tập...", chỉ có điều câu nói cuối cùng này của hắn trên đời lại không có người của mình nghe thấy nữa.
Mà kẻ nổ súng, tự nhiên chính là bộ hạ đắc lực dưới quyền Arabama, Doran.
"Mẹ kiếp..." Doran nhìn Lão Phác đang ngã trên mặt đất, nhổ một bãi nước bọt lên mặt hắn. "Lũ binh lính Hoa Quốc này mẹ kiếp thật khó triền (khoản triền - dây dưa khó chịu), vốn định dùng dao cắt cổ hắn, không ngờ lại bị hắn phát hiện. Đồ khốn..."
Doran chửi mắng một câu, tự nhiên cũng biết tiếng súng của mình chắc chắn đã làm kinh động đến những chiến sĩ Hoa Quốc khác ở đằng xa, hắn khoát tay ra hiệu với những tên lính đằng sau, ra lệnh rằng: "Mấy kẻ người Hoa đó nghe thấy tiếng súng, nhất định sẽ qua đây xem xét tình hình. Đều cầm chắc súng cho tao, mai phục lại, chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu..."
---❊ ❖ ❊---
Doran nghĩ không sai, trong đêm rừng mưa yên tĩnh này, hai tiếng súng đột ngột vang lên thực sự quá mức rõ ràng.
"Pặc pặc!"
Nghe thấy hai tiếng động này, Tôn Khải Hưng, Cung Khắc Tuyền và các đội viên tiểu đội hai khác hầu như đồng thời mở mắt ra.
Bất diệt, có chuyện rồi..." Tôn Khải Hưng tự lẩm bẩm một câu, sau đó ra lệnh: "Chuẩn bị chiến đấu."
Các đội viên được huấn luyện nghiêm ngặt chỉ trong mười mấy giây đã tập trung tinh thần cầm chắc súng ống, bước vào trạng thái chiến đấu.
"Đi, theo tôi qua đó xem sao..." Tôn Khải Hưng vừa nói, vừa cầm súng đi đầu tiên.
Mà vừa rời khỏi "doanh trại" không bao lâu, Tôn Khải Hưng liền nghe thấy tiếng động cực kỳ nhỏ ở đằng xa. Anh ta giơ một tay lên, ra hiệu cho các đội viên dừng tiến lại, cầm kính viễn vọng hồng ngoại lên nhìn, cỏ ở bãi cỏ đằng xa bị uốn cong bất thường, rõ ràng là bị cái gì đó đè bẹp.
Tôn Khải Hưng lại nhìn khu vực gần đó, mắt hơi trợn to, sau gốc cây còn có nòng súng ló ra, rõ ràng là đã giấu người.
Hỏng rồi, xem chừng là đã xảy ra chuyện rồi...
Mặc dù Tôn Khải Hưng rất ghét Mục Phi, Mục Phi chết đi thì anh ta mới vui mừng, nhưng dẫu sao Lão Phác cũng là đội viên của anh ta, đã làm chiến hữu hai ba năm nay, anh ta không hy vọng Lão Phác xảy ra chuyện.
Nhưng nhìn tình hình hiện tại, quả thực chính là đã xảy ra chuyện rồi.
Tôn Khải Hưng khoát tay ra hiệu múa may quay cuồng với các đội viên đằng sau, nói cho bọn họ biết trong bãi cỏ phía trước có người, đang mai phục chúng ta. Giả vờ như không biết tiếp tục tiến lên, khi lại gần thì cùng nhau khai hóa lực lượng.
Các đội viên nhìn thấy thủ thế của anh ta, đều gật gật đầu.
Mà đồng thời, những tên lính nước Ni vốn định tập kích tiểu đội Hướng Dương, bởi vì đã bại lộ mục tiêu nên tập kích bất thành. Chỉ có thể đổi thành mai phục.
"Đội trưởng Doran, những kẻ người Hoa đó nhất định sẽ qua đây chứ?" Một tên lính khá quen thuộc với Doran hỏi.
Yên tâm, thành viên gác đêm xảy ra chuyện, cho dù có kẻ địch thì bọn họ cũng sẽ không vứt bỏ đồng đội mà mặc kệ đâu. Chờ đi, bọn họ nhất định sẽ tới..." Doran dùng giọng cực kỳ nhỏ để trao đổi với tên lính này.
Và giọng nói của bọn họ vừa dứt, liền nghe thấy tiếng bước chân và tiếng ma sát với bãi cỏ.
"Đến rồi, cẩn thận..." Doran nói một câu, không nói thêm gì nữa.
Chẳng mất chốc lát, bọn họ liền nhìn thấy rất nhiều binh lính mặc trang phục rằn ri đi tới.
"Đợi bọn chúng lại gần một chút rồi hẵng nổ súng, nghe tín hiệu của tôi." Doran nói nhỏ với tên lính bên cạnh.
Doran muốn đợi người Hoa lại gần hơn rồi mới khai hỏa, thế nhưng những binh lính Hoa Quốc này khi đi đến cách nơi bọn họ ẩn núp mười mấy mét, lại đột nhiên dừng bước chân lại, không tiến lên nữa.
"Ừm? Không di chuyển nữa ư?" Doran không khỏi ngẩn người ra một chút, thế nhưng anh ta lập tức phản ứng lại — đám người mình đã bị phát hiện.
Anh ta đang nghĩ đến đây, chỉ thấy tên lính Hoa Quốc đi đầu đội ngũ hét lên một câu bọn họ nghe không hiểu, sau đó khẩu súng máy trong tay những người này phun ra những lưỡi lửa đỏ rực, một lượng lớn đạn trút xuống hướng của Doran và những người khác.
"Khai hỏa!!" Tôn Khải Hưng hét lên.
Trong chốc lát, tiếng súng máy gầm thét vang vọng bầu trời đêm, làm bầy chim giật mình bay vụt lên.
"Không ổn, mau tránh đi!!" Doran lớn tiếng hét.
Thế nhưng lúc này mà né tránh, thì còn kịp ở đâu nữa?
Theo những tiếng kêu thảm thiết như "A", "Ứ", chưa đầy mười giây, tiểu đội ba mươi người này của Doran đã bỏ lại ít nhất năm sáu cái xác.
Anh em, đánh chết mẹ lũ khốn nạn người Hoa... à nhầm, đánh chết mẹ lũ chó chết nước Ni này cho tao!!" Tôn Khải Hưng tay cầm súng máy càn quét hướng bãi cỏ có thể giấu người.
Những thành viên khác của tiểu đội hành động đặc biệt Hướng Dương cũng liên tục nổ súng không ngừng.
Mặc dù Doran né tránh kịp thời, nhưng hạ bàn của anh ta vẫn dính một phát đạn, nấp sau một gốc cây không dám ló mặt ra. Từng viên đạn sượt qua bên người, cho dù gan dạ như Doran, cũng bị hỏa lực của đối phương dọa cho hồn xiêu phách lạc.
Đúng lúc này, lại có thêm một viên đạn bắn trúng chân anh ta.
"Ứ... đau quá!! Lũ khốn nạn Hoa Quốc này, hỏa lực... hỏa lực sao lại mãnh liệt thế chứ?" Doran cắn răng nhịn đau suy nghĩ.
Nhìn lại xem, hơn ba mươi tên lính do hắn dẫn đến, chưa đầy nửa phút đã ngã xuống gần mười tên. Những kẻ còn lại cũng trốn sau gốc cây không dám ló đầu ra, chỉ thò súng máy ra ngoài bắn bừa bãi.
Lại nhìn ngược lại tiểu đội hành động đặc biệt Hướng Dương xem?
Trên người bọn họ đều mặc áo chống đạn, ngoại trừ một tên lính bị bắn trúng đầu, ngã gục xuống đất ra. Các trường hợp nặng nhất khác cũng chỉ là bị trúng tay trúng đùi, đều là thương tích nhẹ.
Và chính bởi vì đồng bạn bị bắn hạ, càng làm bùng lên sự phẫn nộ của các đội viên tiểu đội Hướng Dương. Bọn họ trừng lớn đôi mắt, đánh càng dữ dội hơn. Trong chốc lát đạn trút xuống như mưa bão, đánh cho lính nước Ni đến đầu cũng không dám ló lên.
Thực ra trận chiến này từ ngay lúc bắt đầu, đã sớm định trước kết quả rồi.
Người chơi game đều biết, đặc biệt là các trò chơi thể loại cạnh tranh, trong đó có một danh từ gọi là tiên thủ (ra tay trước).
Nói toẹt ra chính là ra tay phủ đầu, mang ý nghĩa chiếm thế chủ động trong chiến đấu.
Khi thực lực của hai người so tài ngang nhau, thì tiên thủ này cực kỳ quan trọng, trong rất nhiều trường hợp, kẻ giành được tiên thủ chính là người chiến thắng cuối cùng.
Trong hành động quân sự này cũng tương tự như vậy, khi thực lực chênh lệch không lớn, thì xem ai có thể ra tay bất ngờ trước, đánh cho đối phương trở tay không kịp, vậy thì cơ bản đã thắng được một nửa rồi.
Mà lại nhìn tình hình của tiểu đội hành động đặc biệt Hướng Dương và lính nước Ni xem?
Tiểu đội Hướng Dương không chỉ thực lực cứng vốn đã mạnh hơn lính nước Ni không chỉ một tí tẹo, mà còn chiếm được thế chủ động trong chiến đấu.
Cho nên dưới trận chiến này, cao thấp lập tức phân định.
Chưa đầy hai phút, cơ bản đã phân định thắng thua rồi. Tiểu đội Hướng Dương chỉ ngã xuống một người, mà quân đội nước Ni trái lại đã ngã xuống mười mấy người.
Đội trưởng Doran, không được rồi, mau hạ lệnh rút lui đi!!" Một tên lính mang theo tiếng khóc nức nở hét lên.
Và Doran nhìn lại, cục diện này quả thực không thể đánh tiếp được nữa.
Hắn nghiến răng, sờ từ bên hông ra một quả lựu đạn, ném về phía các đội viên tiểu đội Hướng Dương, "Rút lui, mau rút lui!!"
"Tránh ra!!"
"Mau tránh ra!!"
Tôn Khải Hưng và Cung Khắc Tuyền lớn tiếng hô, các đội viên ở gần lần lượt từ bỏ tiến công, nhào bổ xuống đất.
Mà chuyện này vẫn chưa kết thúc, tiếp nối ngay sau đó, lại có thêm hai quả lựu đạn bay tới.
"Ầm!!"
"Ầm ầm!!" Ba quả lựu đạn lần lượt phát nổ, vừa phát ra âm thanh đinh tai nhức óc, vừa phát ra ánh lửa sáng chói.
Đợi lựu đạn phát nổ xong, lại nhìn những tên lính nước Ni đó, kẻ còn sống có thể đi lại sớm đã rút lui từ lâu rồi.
"Không đuổi theo bọn chúng nữa. Cung Khắc Tuyền, cậu dẫn năm đội viên không bị thương tìm kiếm xung quanh xem còn lính nước Ni nào không, tìm Lão Phác và tên khốn kia ra. Những người khác, mau qua xem thương binh thế nào..." Tôn Khải Hưng ra lệnh.
Những đội viên không bị thương tay chân luống cuống dìu những đội viên bị thương lại với nhau. Tôn Khải Hưng nhìn qua, may quá, chỉ có ba bốn người bị thương nhẹ.
Đúng lúc này, một đội viên phía sau anh ta bỗng nhiên hét lên: "Huynh đệ, kiên trì lên. Kiên trì lên nha..."
Tôn Khải Hưng quay đầu nhìn lại, sống mũi cay xè, một đội viên mặt đầy vết máu bẩn, trên bụng có một lỗ thủng lớn, máu tươi đang ừng ực chảy ra.
Tôn Khải Hưng mặc dù kẻ này có rất nhiều khuyết điểm, tự phụ, tự đại, tâm địa độc ác, nhưng dẫu sao anh ta cũng là con người. Con người ai mà chẳng có tình cảm. Nhìn người anh em kề vai sát cánh với mình lúc này đã không còn ra hình người nữa, anh ta sao có thể không đau buồn chứ?
Nhưng anh ta cũng biết, anh ta bị loại thương thế này, đừng nói là ở trong môi trường khắc nghiệt như rừng mưa, cho dù ở trong bệnh viện đi chăng nữa, cũng không cứu nổi đâu.
Tôn Khải Hưng đi đến bên cạnh tên lính này, đỡ bả vai hắn: "Huynh đệ, có tâm nguyện gì, nói ra đi. Bọn anh giúp chú hoàn thành..."
"Các anh... phải, phải sống sót... trở... về..." Tên lính này khó nhọc nói một câu, đầu sụp xuống, hy sinh rồi.
Mặc dù sớm biết đến đây sẽ có một màn này, nhưng nhìn người chiến hữu thân như anh em ruột thịt cứ thế mà đi mất, các đội viên khác vẫn vô cùng xót xa.
"Yên tâm đi, tôi sẽ đưa các anh em trở về mà..." Tôn Khải Hưng đỏ hoe mắt nói.
Đúng lúc này, Cung Khắc Tuyền và những người đi tìm kiếm tình hình xung quanh cũng đã quay về.
Bọn họ có hai người đang kéo lê hai tên lính nước Ni, ba người còn lại thì khiêng một "người".
Ba người kia đặt người được khiêng xuống, Tôn Khải Hưng nhìn một cái, chính là Lão Phác đã bị người nước Ni tập kích tiêu diệt.
Một ngày mất đi hai người chiến hữu, tâm trạng của tất cả mọi người đều vô cùng nặng nề.
Lũ khốn kiếp nước Ni này!! Đồ khốn kiếp mà!!" Tôn Khải Hưng thét lên, quay phắt đầu lại, dời ánh mắt lên hai tên lính nước Ni này, lấy súng lục ra nhằm vào đầu bọn chúng nã liền mấy phát, một băng đạn đều bắn sạch, hai tên trực tiếp bỏ mạng.
Đợi Tôn Khải Hưng trút giận xong, mới chú ý tới một vấn đề.
"Đúng rồi, Mục Phi đâu? Tên khốn Mục Phi này đâu rồi?" Tôn Khải Hưng hỏi Cung Khắc Tuyền.
Không thấy, xung quanh cũng không có thi thể của cậu ta..." Cung Khắc Tuyền đáp.
Và lời vừa nói đến đây, trong bãi cỏ truyền đến một trận động tĩnh khác thường, tất cả các chiến sĩ đều giơ súng lên.
Thế nhưng nhìn thấy người đi ra, bọn họ mới thở phào nhẹ nhõm.
"Đây, đây là bị làm sao vậy? Đã xảy ra chuyện gì thế?" Người quay về tự nhiên chính là Mục Phi, hắn trợn to mắt, kinh ngạc hỏi.
"Đồ khốn, mày cái đồ khốn này!!!"
Tôn Khải Hưng vừa nhìn thấy Mục Phi, tức khắc lửa giận bốc lên đầu. Cơn giận xông lên não khiến anh ta chẳng còn bận tâm đến việc mình có phải đối thủ của Mục Phi nữa hay không, tiến lên nhắm thẳng vào Mục Phi chính là một cước.
Sau đó chỉ vào hai người đồng đội đã mất đi hơi thở dưới đất, gầm thét nói: "Mày không phải lợi hại lắm sao? Đến thời điểm mấu chốt, mày mẹ kiếp đã chết xó nào rồi? Nếu như mày ở đây, bọn họ sẽ chết sao?"
Và Mục Phi né tránh cước bộ của anh ta, nhìn theo hướng tay anh ta, lập tức chết trân tại chỗ.
Bởi vì hơn một tiếng trước, vẫn còn cùng hắn trò chuyện hút thuốc, người bạn duy nhất trong tiểu đội thứ hai này, lúc này đã mất đi hơi thở.
Trên mặt hắn vẫn còn giữ nguyên biểu cảm hô hoán.
Dường như đang gọi lớn các đồng đội của mình, nhắc nhở bọn họ "Nguy hiểm... mau chạy đi..."
Chỉ là, âm thanh của hắn mãi mãi cũng không phát ra được nữa rồi...