Cô Bạn Gái Đến Từ Tương Lai

Lượt đọc: 2094 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 511
Âm thanh kỳ lạ trong rừng mưa

❊ ❊ ❊

Vì toàn bộ đội ngũ có ba mươi người quá đông, sau khi tiến vào phạm vi cảnh giới của quân Mỹ, rất dễ bị phát hiện và lộ mục tiêu. Thế nên sau khi Giang Hán và Tôn Khải Hưng bàn bạc, quyết định chia làm hai đường để tiến lên.

"Đội viên đội hai cũ, xuất phát." Tôn Khải Hưng hạ lệnh.

Vừa nghe thấy lời này, cùng với Mục Phi, mười hai đội viên bước ra khỏi hàng. Tôn Khải Hưng đảo mắt nhìn lướt qua những đội viên "của mình" này.

"Các cậu đi theo tôi, chúng ta đi con đường dưới núi này, ba ngày sau sẽ hội tụ với đội trưởng Giang Hán tại điểm giám sát. Sắp xếp như vậy, có vấn đề gì không?" Tôn Khải Hưng hỏi.

Thấy tất cả đội viên đều không có thắc mắc gì, hắn vung tay lên, ra hiệu cho các đội viên tiến lên.

"Đội trưởng Giang, vậy ba ngày sau gặp lại..." Tôn Khải Hưng nói với Giang Hán.

"Được..." Giang Hán gật đầu, "Thiết bị thông tin trong khu rừng mưa này không có tín hiệu, chúng ta không thể kịp thời nắm bắt tình hình của đối phương. Thế nên xin hãy cất nhắc kỹ lưỡng trên đường đi, nhất định phải đến nơi làm nhiệm vụ thật an toàn."

"Yên tâm, đội trưởng Giang cũng hãy cẩn thận." Tôn Khải Hưng nói xong, quay người dẫn đội ngũ của mình xuất phát.

Nhìn các đội viên của đội hai dần biến mất trong rừng mưa, Lạc Tuyết bèn nói ra mối nghi ngờ trong lòng với Giang Hán.

"Đội trưởng, anh rõ ràng biết Tôn Khải Hưng và Mục Phi có xích mích, tại sao còn bắt bọn họ hành động cùng nhau chứ? Đây chẳng phải là đẩy Mục Phi vào hố lửa sao?" Lạc Tuyết nói với Giang Hán, trong giọng điệu mang theo chút trách móc.

"Sao nào? Tiểu Tuyết, em lo lắng à?" Giang Hán trêu chọc.

Nghe thấy lời này, một áng mây đỏ xẹt qua mặt Lạc Tuyết, cô vội vàng giải thích, "Lo lắng? Đư... đương nhiên là không, em chỉ không hiểu cách làm của anh mà thôi..."

Trong lúc cô nói, bộ dạng cười đểu của Mục Phi lại hiện lên trong đầu cô.

Cái tên ngốc này, ai thèm lo lắng cho cậu ta chứ? Hơn nữa... cậu ta lợi hại như vậy... cần em lo chắc?

Lạc Tuyết thầm nghĩ trong lòng, nhưng lại cảm thấy có chút ấm ức vì Mục Phi không nói cho cô biết thân phận thực sự của cậu.

Nhìn biểu cảm của Lạc Tuyết, Giang Hán có chút bất đắc dĩ lắc đầu, giải thích rằng, "Dĩ nhiên anh cũng biết ân oán giữa bọn họ. Còn việc anh để bọn họ hành động cùng nhau, chính là để bọn họ đi giải quyết ân oán trước kia."

"A? Ý này là sao?" Lạc Tuyết hơi nhíu đôi mày liễu hỏi.

"Phù"

Giang Hán thở ra một hơi dài, giải thích: "Tiểu Tuyết, tính cách có thù phải báo của Tôn Khải Hưng, chúng ta đều hiểu rõ.

Nhưng lần này hắn ta chịu thiệt lớn như vậy, đến bây giờ lại hoàn toàn không có ý định trả thù, điều này quả thực không giống phong cách của hắn ta. Chúng ta không ai biết hắn ta thực sự sợ Mục Phi nên không dám báo thù, hay là đang đợi thời cơ nắm chắc phần thắng hơn.

Nếu là trường hợp đầu thì tốt, còn nếu là trường hợp sau thì đối với nhiệm vụ lần này của chúng ta mà nói, quả thực là một mối họa ngầm khá lớn.

Ai biết được hắn ta có nhân lúc chúng ta không chú ý, vào thời điểm then chốt mà bắn lén sau lưng Mục Phi hay không, đúng không?"

Giang Hán nói rồi nhìn sang Lạc Tuyết, "Cho nên, anh nhân cơ hội này để bọn họ đi giải quyết mâu thuẫn. Nếu Tôn Khải Hưng không còn muốn làm khó Mục Phi nữa thì tốt nhất.

Còn nếu hắn ta vẫn muốn trả thù, cho dù hai người đấu đến mức chỉ còn lại một người, cũng vẫn tốt hơn là đến lúc then chốt hai người lại đánh nhau nội bộ, gây ảnh hưởng đến nhiệm vụ, phải không nào?"

Nghe thấy lời này, đôi mắt đẹp của Lạc Tuyết hơi mở lớn, bàn tay nhỏ nắm chặt lại.

Cô cảm thấy cách làm của Giang Hán có đạo lý, nhưng đồng thời cũng không khỏi lo lắng.

"Nhưng mà đội trưởng, đội hai toàn là người của Tôn Khải Hưng thôi, chúng ta rõ ràng biết điểm này, thế mà vẫn ném anh ta vào giữa đám người đội hai, để anh ta một mình đối mặt với nhiều người như vậy, làm vậy có phải quá tàn nhẫn với anh ta không?" Lạc Tuyết lo lắng hỏi.

"Anh biết đối với Mục Phi mà nói, hoàn cảnh đó có lẽ sẽ có chút nguy hiểm. Nhưng chỉ có cho Tôn Khải Hưng đủ sức mạnh và sự tự tin, mới có thể thử ra suy nghĩ thực sự của hắn ta, không phải sao?

Hơn nữa, chúng ta là quân nhân, quân nhân thì nên đặt nhiệm vụ lên hàng đầu. Anh vẫn là đội trưởng của đội ngũ này, càng nên lấy việc dẫn dắt các đội viên hoàn thành nhiệm vụ làm mục tiêu số một của mình.

Cho nên, anh có nghĩa vụ bóp chết từ trong trứng nước mọi khả năng có thể gây ảnh hưởng đến nhiệm vụ, em biết không?" Giang Hán nhìn Lạc Tuyết giải thích, anh vỗ vỗ bả vai Lạc Tuyết, "Được rồi, Tiểu Tuyết, đừng nghĩ nhiều nữa. Mặc dù trợ thủ của Tôn Khải Hưng đông, nhưng anh cũng nhìn ra được, Mục Phi này tuyệt đối không phải người bình thường, Tôn Khải Hưng dù có muốn đối phó với cậu ta cũng không phải chuyện dễ dàng gì, hai kẻ này đấu với nhau chưa biết chừng ai thắng đâu. Em cứ coi đây là thử thách dành cho Mục Phi đi..."

Nói xong, Giang Hán cũng không nói thêm gì nữa, vẫy tay với các đội viên ra hiệu xuất phát.

Còn Lạc Tuyết đi theo phía sau đội ngũ, trong lòng đầy suy tư.

Nói là thử thách, nhưng thử thách này... cũng nguy hiểm quá đi chứ? Tôn Khải Hưng kia vừa nham hiểm vừa độc ác... cái tên ngốc đó có thể là đối thủ của hắn ta không?

Nghĩ đến đây, Lạc Tuyết không khỏi nắm chặt đôi bàn tay nhỏ, trái tim thiếu nữ cũng trở nên căng thẳng.

Tên ngốc, cậu nhất định phải cẩn thận, đừng để xảy ra chuyện gì đấy...

---❊ ❖ ❊---

Lại một ngày nữa trôi qua, ngày làm nhiệm vụ thứ bảy.

Trong khu rừng mưa nhiệt đới ở biên giới phía nam quốc gia Tả, một nhóm đội viên đội hành động đặc biệt Hướng Dương, dù trời rất nóng nhưng vẫn mặc trang phục rằn ri dày dặn, đeo súng máy và trang bị quân sự nặng nề, đang cắn răng chống lại cái nóng để tiến lên.

Phải thừa nhận rằng, nước Mỹ với tư cách là quốc gia quân sự mạnh nhất thế giới, vẫn có tính uy hiếp rất lớn.

Những binh lính nước Ni ban đầu bám đuổi quyết liệt phía sau, từ khi tiểu đội Hướng Dương bước vào khu vực cảnh giới của Mỹ, bọn họ rõ ràng đã khiêm nhường hơn rất nhiều, không dám gây chuyện nữa. Suốt hai ngày trời không hề "quấy rầy" các đội viên đội hai.

Không biết là bọn họ đi quấy rầy đội một rồi, hay là vì e ngại thực lực của Mỹ nên dứt khoát không bước vào khu vực cảnh giới này nữa.

Vì hai ngày nay không có sự quấy rầy của kẻ địch, lại thêm khoảng cách đến đích ngày một gần, các đội viên đội hai đều có chút lơ lỏng.

Mà trong quá trình tiến lên vào buổi chiều ngày hôm nay, Mục Phi lại cảm thấy có chút không đúng lắm.

Trong tai cậu, hình như có âm thanh gì đó đang vang lên.

"Vù————"

Âm thanh này lúc lớn lúc nhỏ, giống thật lại như mơ hồ, hơn nữa Mục Phi có thể phân biệt được, thứ này tuyệt đối không phải do loài côn trùng hay động vật nào phát ra.

Nếu cứ phải so sánh giống cái gì, thì có lẽ giống tiếng vo ve nhè nhẹ phát ra từ chiếc tivi không có đài hơn.

Mà trong khu rừng mưa nhiệt đới này tự nhiên là không thể có tivi. Cho nên, Mục Phi nhất thời có chút ngẩn người.

Rốt cuộc là chuyện gì thế này?

Mục Phi buồn bực nghĩ ngợi, khẽ vỗ "bốp bốp" vào tai mình hai cái, nhưng âm thanh tìm kiếm ấy vẫn tiếp tục vang lên.

Đi thêm một đoạn nữa, âm thanh này hình như ngày càng lớn hơn, Mục Phi không nhịn được nữa, vỗ vai người lính phía trước.

"Này này, lão Phác, cậu có nghe thấy âm thanh gì không?" Mục Phi hỏi.

Người phía trước cậu tên là lão Phác, năm nay hai mươi tám tuổi, là một lính kỳ cựu. Anh ta chẳng có sở trường gì đặc biệt, cũng chẳng có khuyết điểm nào, thuộc loại mờ nhạt nhất trong đội.

Nếu cứ phải nói anh ta có ưu điểm gì, thì chính là tính cách khá hòa nhã.

Ngày thường anh ta lúc nào cũng cười tủm tỉm, đối xử với các chiến hữu đều rất tốt. Có ai nhờ vả gì anh ta cũng nhận lời, có ai đùa giỡn quá trớn anh ta cũng không giận, người rất tốt, thuộc kiểu người tốt tính điển hình.

Bởi vì trong đội hai này, phần lớn đều là người của Tôn Khải Hưng, bọn họ đều biết chuyện giữa Tôn Khải Hưng và Mục Phi trước đó. Cho nên tỏ thái độ rất lạnh nhạt với Mục Phi.

Mà lão Phác này, có thể coi là người duy nhất trong đội hai mà Mục Phi có thể nói chuyện cùng, được tính là chiến hữu bạn bè.

Nghe thấy câu hỏi của Mục Phi, lão Phác nghiêng tai nghe ngóng một lát, đáp: "Có tiếng chim kêu, còn có tiếng côn trùng đập cánh nữa."

"Không phải, ý tôi không phải loại âm thanh do động vật phát ra đó. Cậu có nghe thấy tiếng kêu ve ve giống như dòng điện chạy qua dây điện khi thiết bị điện nào đó đang hoạt động không?" Mục Phi lại hỏi.

Lão Phác lại nghe ngóng thêm lần nữa, thế nhưng lại lắc đầu: "Không có, đương nhiên là không có rồi. Nơi khỉ ho cò gáy này, sao lại có loại âm thanh đó được chứ?"

"Không có á?" Mục Phi gãi gãi đầu, "Thôi vậy, chúng ta tiếp tục tiến lên đi..."

Thế nhưng trong tai Mục Phi, rõ ràng vẫn đang vang lên thứ âm thanh đó.

Thời gian lại trôi qua một tiếng.

Theo đà tiến lên của đội ngũ, Mục Phi cảm thấy âm thanh bên tai ngày càng lớn, từ chỗ có như không lúc ban đầu, đã biến thành có thể nghe rõ mồn một.

Âm lượng của âm thanh đó đại khái cũng tương đương với một chiếc quạt tắt tiếng, tuy không rõ ràng lắm, nhưng nếu chú ý lắng nghe, sẽ nghe thấy rất rõ.

Âm thanh rõ ràng như thế, sao lại có thể không nghe thấy chứ?

Mục Phi buồn bực nghĩ ngợi, lại vỗ vỗ bả vai lão Phác: "Lão Phác, âm thanh lớn như vậy mà cậu thật sự không nghe thấy chút nào sao?"

Lão Phác khó hiểu nhìn Mục Phi, anh ta thử lắng nghe một chút: "Ngoài tiếng chim kêu tiếng côn trùng kêu ra, chỗ nào có cái âm thanh như cậu nói chứ?"

Vừa nói, anh ta còn vừa sờ sờ đầu Mục Phi: "Cậu nhóc này không bị say nắng, sinh ra ảo giác đấy chứ?"

Mục Phi vẫn có chút không cam tâm, cậu lại vỗ vỗ một người lính khác: "Này ông bạn, cậu có nghe thấy âm thanh kỳ lạ nào không?"

Ngoài lão Phác ra, những người còn lại đều là người của Tôn Khải Hưng, bọn họ tự nhiên chẳng thèm cho Mục Phi sắc mặt tốt nào.

Người lính đó nghe lời Mục Phi nói, nhíu mày lại: "Làm gì có âm thanh nào? Cậu có bệnh à?"

Nói xong, lại quay đầu đi tiếp tục tiến lên, không thèm nói năng gì nữa.

Mặc dù người lính đó có chút thiếu kiên nhẫn, nhưng Mục Phi nhìn ra được, anh ta quả thực không nói dối, chắc là cũng không nghe thấy gì mới đúng.

Ấy, thế này thì lạ thật, chẳng lẽ chỉ có một mình mình nghe thấy thôi sao? Mục Phi khó hiểu thầm nghĩ.

"Cậu xem, tôi đã bảo là không có âm thanh gì rồi mà cậu còn không tin. Giờ thì tin chưa?" Lão Phác chọc chọc ngực Mục Phi nói, "Cậu có lẽ bị nóng quá rồi đấy, ráng chịu đựng thêm chút nữa đi, trời sắp tối rồi, đợi đến tối thì nghỉ ngơi cho đàng hoàng vào."

"Nhưng mà tôi không nghe nhầm đâu, tôi thật sự nghe thấy mà!" Mục Phi khó chịu nói, giọng điệu có hơi lớn một chút.

Mà tiếng nói của cậu, đã bị Tôn Khải Hưng ở đầu đội ngũ nghe thấy.

"Hai cậu đang làm cái gì thế hả? Ồn ào náo động cái gì?" Tôn Khải Hưng quát lên về phía hai người.

"Không có gì không có gì, đội trưởng, cậu ta có lẽ bị say nắng chút thôi, không có chuyện gì lớn đâu..." Lão Phác vội vàng đáp.

Tôn Khải Hưng liếc xéo Mục Phi một cái, thầm nghĩ, còn say nắng á? Tốt nhất là chết quách đi cho rồi!!

Tôn Khải Hưng biết Mục Phi không dễ chọc, nên chỉ mắng bọn họ một câu, không dám nói lời nào quá đáng.

"Cố chịu đựng một chút, ước chừng khoảng một tiếng nữa là trời tối rồi. Trong rừng mưa này đâu đâu cũng là nguy hiểm, hai cậu tập trung tinh thần vào, đừng để xảy ra sai sót gì..." Tôn Khải Hưng nói với lão Phác và Mục Phi.

"Vâng, đội trưởng, tôi biết rồi." Lão Phác gật đầu đáp.

"Tại cậu đấy, làm ầm ĩ lớn tiếng thế, hại tôi cũng bị mắng lây." Thấy Tôn Khải Hưng quay đầu đi, lão Phác nhìn Mục Phi buồn bực nói, "Cậu đừng có quậy phá lung tung nữa được không? Mau chóng bắt kịp đội ngũ đi..."

Lão Phác nói xong, quay đầu bước nhanh hai bước để bắt kịp đội ngũ.

Còn Mục Phi nhìn sâu vào trong rừng sâu, thầm nghĩ, tuyệt đối mình không nghe nhầm đâu, bên đó nhất định có thứ gì đó...

Không được, mình phải nghĩ cách, quay lại xem thử mới được...

[Dịch từ bản hv] ChuongId:482
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.