Nghe tiếng súng từ đằng xa truyền lại, những đội viên tiểu đội Húc Nhật vẫn còn chút sức chiến đấu đều đứng cả dậy. Bởi vì họ biết rằng, đây rất có thể là trận chiến cuối cùng của họ.
Mà có chiến ý tuy là chuyện tốt, nhưng đứng trước khoảng cách thực lực tuyệt đối, chiến ý hoàn toàn không thể khỏa lấp.
Tiểu đội Húc Nhật hiện tại chỉ còn lại chưa đầy hai mươi người, lại thêm không ít thương binh. Tính cả những người bị thương nhẹ đi nữa, số có thể phát huy sức chiến đấu bình thường chưa đến mười lăm người.
Ngược lại, phía quân đội Ấn Độ kéo đến lại có ít nhất hơn bốn mươi người. Hơn nữa, ai nấy đều vũ trang đầy đủ, tinh thần phấn chấn, là những binh sĩ khỏe mạnh trên người không một vết xước.
Cứ thế, hai bên vừa giao tranh là phân ngay cao thấp. Tiểu đội Húc Nhật vừa chạm trán binh sĩ Ấn Độ chưa đầy một phút đã rơi vào thế hạ phong, bị đánh cho liên tục bại lui.
Hơn nữa, tiểu đội Húc Nhật ngoài vấn đề sức khỏe và nhân số ra, còn có một hiểm họa lớn nhất, chính là đạn của họ sắp cấy sạch rồi.
Muôn vàn yếu tố bất lợi chồng chất vào nhau, cuộc chiến này vừa bắt đầu đã định đoạt trước kết cục. Sự sụp đổ của tiểu đội Húc Nhật chỉ là vấn đề thời gian.
"Không ổn rồi... Thực lực chênh lệch xa thế này, đánh kiểu gì đây hả??" Lạc Tuyết nấp sau gốc cây thở hồng hộc, vừa thay đạn vừa nghĩ ngợi.
"A!!!"
Đúng lúc này, một chiến hữu cách cô không xa hét thảm lên rồi ngã gục xuống đất. Mà sau khi ngã xuống, anh ta vẫn không quên nả đạn về phía kẻ thù.
Và đây mới chỉ là khởi đầu, trong khoảng thời gian tiếp theo, các đội viên tiểu đội Húc Nhật lần lượt bị bắn gục.
Thảm nhất là một người cách Lạc Tuyết chưa đầy một mét, bị loạn súng bắn thành cái sàng, máu tươi bắn tóe lên đầy mặt Lạc Tuyết.
Nhìn từng đồng đội ngã xuống, ngay cả Lạc Tuyết từng trải qua không ít cảnh đổ máu hy sinh khi làm nhiệm vụ, trong lòng cũng run rẩy không thôi.
Bởi vì cảnh tượng hiện tại quá bi tráng, quá thảm thiết.
Hơn nữa, đối với trận chiến lần này... cô hoàn toàn không nhìn thấy bất kỳ hy vọng chiến thắng nào.
Đúng lúc này, một đội viên bị thương cách cô không xa gọi lớn với Lạc Tuyết, "Đội trưởng Lạc Tuyết, cầm cự không nổi nữa rồi. Cô dẫn những anh em còn chạy được rút lui mau!! Em yểm hộ cho mọi người..."
"Đội trưởng, đi mau đi!" Một binh sĩ bị thương khác cũng lên tiếng.
Những đội viên này đều mang thương tích trên người, hành động bất tiện, ý trong lời nói của họ rõ ràng là muốn hy sinh bản thân để yểm hộ cho các đồng đội rút lui.
Nghe những lời đó, Lạc Tuyết không khỏi xót xa.
Chẳng lẽ... thực sự chỉ có cách vứt bỏ những đồng đội này mà rút lui, thì mới có hy vọng sống sót sao? Lạc Tuyết run rẩy nghĩ trong lòng.
Thế nhưng, hễ trong đầu Lạc Tuyết thoáng hiện lên những gương mặt tươi cười vẫn luôn đồng cam cộng khổ ấy, cô lại chẳng thể nào nhẫn tâm cho đành!!
Đặc biệt là Lưu Quế Anh, đó lại là người tỷ muội tốt của cô có thể sánh ngang với người thân ruột thịt, cô làm sao có thể bỏ rơi cậu ấy mà chạy trốn chứ?
Lạc Tuyết nghĩ đến đây, không khỏi đau đớn nhắm nghiền hai mắt, không thể chấp nhận nổi hiện thực bi thảm này.
Đúng lúc này, Tôn Khải Hưng ở cách cô không xa cũng hô lên với Lạc Tuyết, "Tiểu Tuyết, không đánh nữa được đâu. Rút mau đi, không rút nữa thì có muốn chạy cũng chẳng chạy nổi đâu..."
Vốn dĩ Lạc Tuyết còn đang do dự có nên rút lui hay không, nhưng vừa nghe thấy câu này của Tôn Khải Hưng, từ tận đáy lòng cô lập tức dâng lên một nỗi chán ghét đậm đặc, khiến cô đưa ra quyết định ngay tức khắc.
"Rút lui? Anh cứ rút đi! Em muốn ở lại đây cùng các chiến hữu của mình..." Lạc Tuyết trừng mắt nhìn Tôn Khải Hưng, đáp không cần nghĩ.
“Tiểu Tuyết, em muốn chết à? Đừng làm rồ nữa!! Đi mau đi...” Tôn Khải Hưng lại hét lên.
"Ai làm rồ với anh hả? Chuyện của tôi không cần anh quản..." Lạc Tuyết căm ghét quát lớn, đồng thời né sang hướng ngược lại với Tôn Khải Hưng, hoàn toàn không muốn nhìn lấy hắn ta thêm cái nào.
"Đứa con gái điên này!!" Tôn Khải Hưng chửi rủa một câu.
Mặc dù Tôn Khải Hưng quả thực rất thích Lạc Tuyết, nhưng với tính cách của hắn, biết rõ là chuyện chịu chết thì đời nào hắn thèm lao vào.
"Đội trưởng, chúng ta rút lui mau thôi... quân Ấn Độ càng lúc càng đến gần rồi, cầm cự không nổi nữa rồi!!" Một đội viên thuộc đội hai cũ hét lên.
"Rút cái con khỉ gì mà rút? Không chịu nổi cũng phải chịu cho tôi!!" Tôn Khải Hưng nói bằng giọng chắc như đinh đóng cột.
Thực ra hắn cũng chỉ nói ngoài miệng thế thôi, trong lòng lại đang thầm nghĩ:
Ta cứ đợi cô thêm một lát nữa, nếu một lát nữa mà cô vẫn không chịu rút, thì đừng trách ta rút trước nhé. Cô muốn chết, ông đây mẹ nó còn chưa muốn chết đâu!!
Thời cổ đại Hoa Quốc, hành quân đánh trận có một tội danh, gọi là lỡ mất cơ hội chiến đấu.
Đúng như tên gọi, chính là trong lúc giao chiến vì sai lầm của ai đó mà bỏ lỡ mất thời cơ quý giá. Đối với những sĩ quan phạm tội này, nhẹ thì trượng phạt tám mươi, nặng thậm chí còn bị chém đầu tại chỗ.
Từ đó có thể thấy được tầm quan trọng của thời cơ đối với một trận chiến.
Và nếu như ban nãy Lạc Tuyết và Tôn Khải Hưng bọn họ chịu rút lui, có lẽ họ vẫn còn chạy thoát được. Thế nhưng chỉ vì khoảng thời gian họ cãi nhau này, đã làm lỡ mất thời cơ vô cùng quý giá.
Trong khoảng thời gian đó, lại có thêm hai đội viên bị bắn hạ, đồng thời, quân Ấn Độ cũng tiến sát lại gần hơn, hỏa lực lại càng hung hãn hơn.
"Pặc pặc pặc pặc...!!"
Lạc Tuyết vừa nhô đầu ra khỏi gốc cây, một tràng đạn đã bắn tới, cô vội vàng thụt đầu rụt cổ né tránh, nhìn lại thì thấy mấy sợi tóc mai đã bị cắt đứt rơi xuống, chính là tóc của mình.
"Hô hô"
Lạc Tuyết nấp sau gốc cây ngực phập phồng, thở hổn hển với cảm giác sợ hãi vẫn còn vương vấn, tuyệt không dám thò đầu ra ngoài nữa.
Mà lúc này, Lạc Tuyết thậm chí còn nghe rõ cả tiếng nói chuyện của binh sĩ Ấn Độ, trái tim cô càng lúc càng chìm xuống đáy vực.
Cô thầm nghĩ, tiêu rồi... phen này tiêu đời thật rồi... chẳng lẽ mình thực sự phải chết ở đây sao? Nghĩ đến đây, lòng Lạc Tuyết tối sầm lại, dâng lên một cảm giác tro tàn nguội lạnh.
Còn các đội viên tiểu đội Húc Nhật khác, suy nghĩ cũng chẳng khác Lạc Tuyết là bao, bọn họ đều cảm nhận được cái chết đang cận kề.
Thế nhưng đúng lúc này, đột nhiên một loạt tiếng súng vang lên, đồng thời truyền đến là những tiếng thét thảm thiết của binh sĩ Ấn Độ. Sau đó, phía quân Ấn Độ liền hò hét ầm ĩ lên bằng thứ tiếng nước họ.
Lạc Tuyết ngẩn người, mặc dù cô không nghe hiểu những người Ấn Độ đó đang nói gì, nhưng cô lại biết một điều, bên đó hình như đang xảy ra biến cố gì rồi.
"Rốt cuộc là chuyện gì thế này?" Lạc Tuyết tò mò nghĩ ngợi, lại thử thò đầu ra ngoài, cô vừa thò ra liền rụt ngay lại, mà lần này hoàn toàn không có ai bắn cô cả.
Can đảm của cô lớn hơn một chút, bèn rướn cổ nhìn ra, và khi nhìn thấy, cô lại càng hoang mang hơn.
Cô nhìn thấy đám binh sĩ Ấn Độ vốn đang hung hăng ào ạt sát tới đây, lúc này lại chuyển từ thế tiến công sang thế phòng thủ, giống như đang đề phòng thứ gì đó vậy.
Bọn họ... đây là bị làm sao vậy?
Lạc Tuyết đang tò mò suy đoán, lại nghe thấy ở phía sau lưng quân Ấn Độ, vang lên thêm một tràng tiếng súng, tiếp đó lại có thêm ba bốn tên lính Ấn Độ ngã gục.
Vậy mà có kẻ đang tập kích quân Ấn Độ!!!
Nhìn thấy cảnh này, tinh thần Lạc Tuyết chấn động mạnh.
Mặc dù cô không biết người này là ai, nhưng cô lại biết một đạo lý, đó chính là kẻ thù của kẻ thù, chính là đồng đội. Biết đâu... người của mình có cứu tinh rồi!!
Lạc Tuyết thầm nghĩ, vội vàng hô hào mấy đội viên kỳ cựu số lượng còn lại rất ít kia, "Phía sau lưng quân Ấn Độ xảy ra biến cố rồi, mọi người bình tĩnh lại cho tôi!!"
Nghe lời Lạc Tuyết nói, đám đội viên kia cũng có phản ứng y hệt như cô, tinh thần chấn động.
Trong lúc hô hào, Lạc Tuyết vẫn tiếp tục quan sát tình hình bên đó.
Chỉ thấy quân Ấn Độ áp dụng thế phòng thủ, co cụm lại thành một vòng tròn, đề phòng sự tập kích của kẻ địch.
Thế nhưng cách làm của bọn họ lại chẳng mang lại chút hiệu quả nào cả, chỉ nghe "Đát đát đát đát..." một tràng tiếng súng vang lên, binh sĩ Ấn Độ lại ngã gục thêm ba bốn tên.
Bọn họ dò theo hướng đạn bắn tới để tìm kiếm, vậy mà hoàn toàn không thể tìm nổi dù chỉ một bóng dáng kẻ địch.
Và ngay trong lúc bọn họ đang tìm kiếm bên này, thì ở sau lưng lại vang lên một tràng tiếng súng nữa, thêm ba bốn tên lính nữa ngã quỵ xuống.
Lại quay đi tìm kiếm kẻ địch, kết quả vẫn chẳng có lấy một bóng người.
Cứ lặp đi lặp lại như thế chừng bốn năm lần, tiểu đội vốn có bốn mươi lăm người của bọn họ, lúc này chỉ còn lại chưa đầy ba mươi người.
Mà Lạc Tuyết chứng kiến tất cả những chuyện này, cũng kinh ngạc đến ngây người. Bởi vì từ góc nhìn của cô, vừa vặn nhìn thấy toàn bộ mọi việc vừa xảy ra. Ở khoảng đất trống sau gốc cây, đột nhiên xuất hiện từng đợt lóe sáng tựa như ngọn lửa, y hệt như ánh lửa khi bắn súng vậy. Sau đó, đám binh sĩ Ấn Độ liền ngã lăn ra đất.
Rốt cuộc là chuyện gì thế này? Rõ ràng không có ai bắn súng, tại sao đám lính Ấn Độ đó lại cứ thế ngã xuống nhỉ? Lạc Tuyết kinh ngạc suy nghĩ.
Nếu như Lạc Tuyết chỉ là kinh ngạc, thì phía quân Ấn Độ lại là hoảng hốt, hoảng sợ tột độ.
Họ trừng trừng mở lớn hai mắt, căng thẳng đến mức không kiềm chế nổi bản thân. Người ta vẫn thường nói kẻ địch không rõ mặt mới là kẻ đáng sợ nhất, lúc này quân Ấn Độ chính là đang mang cảm giác đó.
Cứ như thể trong khu rừng xung quanh, sau mỗi gốc cây, sau mỗi lùm cỏ đều đang mai phục một tên lính Hoa Quốc vậy. Chẳng ai biết lần tới chúng sẽ tấn công từ hướng nào, cũng chẳng ai biết người tiếp theo ngã xuống có phải là mình hay không.
Tên tiểu đội trưởng quân Ấn Độ kia vẫn muốn ra lệnh cho đám binh sĩ cưỡng ép công hạ tiểu đội Húc Nhật cho bằng được. Thế nhưng hắn đã phải thất vọng, hắn vừa dứt lời ra lệnh tấn công, thì lại thêm hai loạt tiếng súng vang lên, gần chục tên lính nữa ngã gục.
Hơn nữa còn có một viên đạn lạc sượt qua má hắn, để lại một vệt máu mỏng, dọa cho hắn mồ hôi lạnh vã ra như tắm, tim đập chân tay run lẩy bẩy.
Thực ra chiến lực của tiểu đội Húc Nhật rất mạnh, ở cùng một số lượng người như thế, cho dù có bị thương nhẹ, họ vẫn có thể đè đầu cưỡi cổ quân Ấn Độ mà đánh. Lần này rơi vào thế hạ phong mấu chốt là vì hai nguyên nhân, một là nhân số chênh lệch quá lớn, hai là đạn dược sắp cạn kiệt, khiến họ hoàn toàn không thể phát huy được toàn bộ thực lực.
Mà viên đạn bay sượt qua má tên tiểu đội trưởng quân Ấn Độ ấy, cuối cùng cũng giúp hắn nhìn nhận rõ ràng hoàn cảnh hiện tại.
Bọn họ hiện tại chỉ còn lại hai mươi hai người, so với mười mấy người của người Hoa Quốc thì chẳng còn chiếm ưu thế lớn lao gì nữa, cộng thêm đám kẻ địch đang nấp trong bóng tối kia, bên mình chỗ nào còn chút ưu thế nào nữa? Đây rõ ràng là thế hạ phong tột độ rồi.
Nghĩ đến đây, tiểu đội trưởng quân Ấn Độ nào còn dám chần chừ nữa, trực tiếp thét lớn ra lệnh rút lui. Tiếp theo đó, tiểu đội quân Ấn Độ đã bị thương tổn hơn nửa này liền chật vật tháo chạy về hướnganh trại.
Lạc Tuyết và các đội viên tiểu đội đặc biệt Húc Nhật khác chứng kiến toàn bộ cảnh tượng này, ngẩn người đến mức trợn mắt há hốc mồm, không thể tin nổi? Cứ thế mà được cứu rồi ư? Nhưng mà những kẻ lén lút tập kích quân Ấn Độ rốt cuộc là ai vậy?
Bọn họ đang nghĩ tới đây, thì chợt thấy từ lùm cỏ bên cạnh đột nhiên nhảy bổ ra một người, phần thân trên anh ta chỉ mặc một chiếc áo ba lỗ, để lộ cơ bắp cuồn cuộn ở bả vai và cánh tay. Hai tay cầm chắc hai khẩu súng tiểu liên cỡ trung dòng "Cobra R6" tiêu chuẩn của quân Ấn Độ, cứ bám sát đằng sau quân Ấn Độ mà không ngừng đánh chó rơi.
"Đm tụi mày, không phải tụi mày thích bắt nạt người khác lắm à? Lên đi chứ, sao lại không đánh nữa hả? Ông đây đánh chết tụi mày..." Vừa lớn lối gào thét, đôi súng máy trong tay anh ta vừa không ngừng "đát đát đát" khạc ra những tràng đạn.
Còn đám binh sĩ Ấn Độ đang đi ở đoạn cuối đội hình thì gặp phải xui xẻo lớn, lần lượt trúng đạn, kêu oai oái rồi ngã nhào xuống đất.
Biểu hiện hổ báo cáo chồn của vị huynh đài này, khiến cho Lạc Tuyết cùng các đội viên tiểu đội Húc Nhật khác há hốc miệng trố mắt ngạc nhiên đến mức chẳng thốt nổi nên lời.
Đại gia, anh thực sự là quân nhân đấy chứ? Kiểu đánh này của anh trông giống đầu gấu anh chị đầu đường xó chợ đánh nhau hơn đấy phỏng?
Và vị huynh đài hổ báo này, tự nhiên chính là Mục Phi - người vừa khéo nhìn thấy tiểu đội Húc Nhật gặp nạn nên phi như bay đến tiếp ứng.
Mục Phi trước tiên lợi dụng chức năng "tàng hình" của Tĩnh Mịch Chân Khí trong rừng cây, lén lút dùng chủ chùy găm chết hai tên lính Ấn Độ bằng dao găm. Sau đó cướp lấy súng đạn của chúng, tiếp tục tàng hình, tiềm cận ra phía sau tiểu đội quân Ấn Độ này, đợi đến khi khoảng cách cực kỳ gần rồi mới bất ngờ ra tay, hai súng cùng khai hỏa.
Năng lực dị năng của Mục Phi vốn dĩ là "chuẩn xác", trong tay có súng cứ giương lên là bóp cò, hoàn toàn chẳng cần phải ngắm nghía gì sất. Mà ở khoảng cách gần thế này, tỷ lệ trúng đích lại càng siêu cấp cao.
Mỗi một đợt tấn công của anh, ít nhất cũng có thể tước đoạt đi bốn sinh mạng. Hơn nữa anh còn tuyệt đối không ham chiến, tấn công xong một lượt là cẩn thận vòng ra hướng phòng thủ yếu nhất của bọn chúng để đánh úp lần nữa.
Mục Phi cứ dùng cái cách cắt thịt lăng trì từng chút một này, tiểu đội vốn có bốn mươi lăm người, một mình anh ít nhất đã tiêu diệt tới hai mươi mạng.
"Phì!!"
Đợi đến khi đuổi cổ được đám binh sĩ Ấn Độ đó đi, Mục Phi mới nhổ nước bọt khinh bỉ một bãi, đoạn ôm hai khẩu súng máy đi về hướng tiểu đội Húc Nhật.
Mà Lạc Tuyết vừa nhìn thấy bóng dáng quen thuộc cùng nụ cười xấu xa ấy, trong khoảnh khắc, cô chợt cảm thấy lồng ngực mình ấm áp hẳn lên, đôi mắt cũng ngấn lệ.
Chính cô cũng không rõ, bản thân mình rơi nước mắt là vì thoát hiểm thành công, hay là vì lại nhìn thấy cái tên đại ngốc ấy một lần nữa...
Hơn nữa do nhà mới hiện tại vẫn chưa kéo mạng cáp quang, nhà bạn Tiểu Hoặc có việc nên cập nhật, thế nên lượng cập nhật hai ngày nay sẽ hơi ít, thời gian có lẽ cũng không được ổn định cho lắm.
Nhiều nhất là hai ngày, Tiểu Bát nhất định sẽ giải quyết ổn thỏa chuyện này, mong các độc giả thông cảm cho.
{Văn học Phiêu Thiên www.piaotia.com cảm ơn sự ủng hộ của các độc giả, sự ủng hộ của các bạn chính là động lực lớn nhất của chúng tôi}
Giá sách của tôi
Thêm sách này vào giá sách
Lỗi chương/Báo cáo tại đây
Đọc thêm các chương mới nhất của tiểu thuyết xin hãy quay về trang chủ của trang web Văn học Phiêu Thiên, địa chỉ vĩnh viễn của trang web đọc tiểu thuyết: www.piaotia.net
Copyright © 2012-2013 Văn học Phiêu Thiên - Trang web đọc tiểu thuyết bay lượn giữa bầu trời All rights reserved.