Cô Gái Brooklyn

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 125 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1.

❊ ❊ ❊

Miền Trung Tây nước Mỹ

Mặt trời thắp những tia lửa cuối cùng khi Caradec đến nhà bà góa Kowalkowsky.

Cơ ngơi chính là một ngôi nhà to bè hai tầng. Một trang trại điển hình của miền Trung Tây nước Mỹ giống như hàng trăm trang trại ông từng nhìn thấy khi đi ngược từ Columbus đến tận Fort Wayne. Nhưng thứ Marc không thấy ở đâu khác và tạo nên nét đặc biệt của cơ ngơi này, đó là cái kho. Một kho chứa ngũ cốc với mặt tiền đỏ thẫm và mái màu trắng có hình vòng cung nhọn, vóc dáng đồ sộ của nó nổi bật trên nền trời vàng rực.

Marc bước về phía ngôi nhà, dán mắt nhìn vào cái cổng đã bong sơn kéo dài hết cả mặt tiền. Ông trèo lên ba bậc thềm dẫn đến cửa ra vào. Hẳn là do trời nóng, cánh cửa mở để lộ một tấm màn chắn muỗi đang đung đưa trong làn gió nóng. Marc kéo tấm rèm bằng vải mỏng và lên tiếng:

— Chị Kowalkowsky!

Ông gõ vào của kính và sau khi chờ chừng một phút, ông quyết định bước vào trong nhà.

Cửa chính dẫn thẳng vào phòng khách, một căn phòng tỏa ra mùi hoang vắng: những bức tường cũ kỹ, lớp giấy dán tường đã bong tróc, thảm trải sàn đã sờn, đồ đạc vá víu.

Nằm co quắp trên chiếc xô pha vải màu xanh hạnh nhân là một phụ nữ đang ngủ. Dưới chân cô là một chai rượu gin nửa lít loại rẻ tiền rỗng không.

Marc thở dài và lại gần Helen Kowalkowsky. Do tư thế nằm, ông không nhìn thấy mặt cô. Nhưng khuôn mặt cô cũng chẳng có gì quan trọng. Người phụ nữ này chính là ông. Một biến thể của ông: một sinh vật bị nỗi đau buồn bẻ gãy không thể nào trồi lên từ đáy màn đêm được nữa.

— Chị Kowalkowsky, ông thì thầm và khẽ lay vai cô.

Phải nhiều phút sau nữ gia chủ mới thức dậy. Cô làm việc đó một cách uể oải, không giật mình cũng không ngơ ngác. Cô đang ở nơi khác. Trên một địa hạt không gì có thể vươn tới.

— Tôi rất tiếc vì làm phiền chị.

— Ông là ai? - Cô vừa hỏi vừa cố đứng dậy. Tôi báo trước là ở đây chẳng có gì để lấy cắp đâu, kể cả cuộc đời tôi.

— Tôi là đối thủ của kẻ cắp. Tôi là cảnh sát.

— Ông đến để bắt tôi sao?

— Không, thưa chị. Tại sao tôi lại đến bắt chị chứ? Helen Kowalkowsky loạng choạng rồi lại ngã ngồi xuống xô pha. Bảo rằng cô đang không ở trong tình trạng bình thường là một cách nói lái. Say rượu là cái chắc. Thậm chí có thể còn hoi phê thuốc. Mặc dù vẻ bề ngoài của cô lúc này - cô chỉ còn da bọc xương, khuôn mặt hốc hác và hai quầng mắt xám ngoét vẫn có thể đoán rằng trước đây cô từng là một cô gái xinh xắn: vóc dáng thanh mảnh, mái tóc màu tro, đôi mắt sáng.

— Tôi sẽ pha trà, thứ đó tốt cho chị đấy, được không? Caradec đề nghị.

Không có câu trả lời. Viên cảnh sát thấy bối rối khi phải mặt đối mặt với bóng ma này. Nhưng để đề phòng các bóng ma trỗi dậy và không muốn bị bất ngờ, ông kiểm tra lại để chắc chắn là không có vũ khí rõ ràng nào trong phòng khách rồi bước vào bếp.

Đó là một phòng có những vách kính lốm đốm vết bẩn nhìn ra một cánh đồng cỏ mọc ngập đầu. Bát đĩa bẩn chất đống trong chậu rửa. Tủ lạnh gần như rỗng không ngoại trừ một hộp trứng và ngăn lạnh chứa đầy những be rượu gin. Trên bàn là những lọ thuốc: Valium, thuốc ngủ và thuốc hỗ trợ. Marc thở dài. Ông đã quá quen với tình cảnh này. Từ lâu, chính ông cũng qua lại mảnh đất không người này - địa ngục thật sự trên trái đất – nơi đang vất vưởng những người không còn chịu đựng nổi cuộc sống, nhưng vì nhiều lý do khác nhau mà không kiên quyết từ bỏ nó vĩnh viễn được.

Ông đặt nước lên đun và chuẩn bị pha trà với những thứ tìm được: chanh, mật ong và quế.

Khi Marc quay lại phòng khách, Helen vẫn ngồi trên xô pha. Marc đưa cho cô cốc nước chanh nóng. Ông mở miệng nhưng rồi lại đổi ý. Giải thích cho người phụ nữ này hiểu ông làm gì ở nhà cô lúc này có vẻ là một nhiệm vụ không thể vượt qua. Helen đã nhấp môi vào cốc và uống từng ngụm rất nhỏ. Đôi mắt trống rỗng, lưng còng xuống, vừa ủ rũ vừa mệt mỏi, cô chính là hình ảnh của ngôi nhà: úa tàn, bất động, khô héo. Caradec nghĩ đến những hình mẫu bị tra tấn của họa sĩ Egon Schiele, đến khuôn mặt bệnh tật của họ, nước da vàng vọt biến họ thành những sinh vật chết thì đúng hơn là sống.

Cảm thấy khó chịu trong căn nhà tăm tối, Marc kéo mành và mở cửa phòng khách cho thông gió. Rồi ông đưa mắt nhìn vào giá sách, nhận ra vài cuốn mà chính ông từng yêu thích và không nghĩ lại tìm thấy chúng ở đây, trong một trang trại heo hút ở tận cùng Ohio: Pat Conroy, James Lee Burke, John Irving, Edith VVharton, Louise Erdrich. Thậm chí cả một bản Thơ thị giác của Apollinaire do Tạp chí Đại học California xuất bản!

— Đây là thi sĩ mà tôi thích nhất, ông vừa nói vừa cầm lấy cuốn sách.

Nghe câu nói của ông, khuôn mặt Helen dường như hoạt bát hơn. Bằng thứ tiếng Anh bập bõm của mình, Caradec tiếp tục tạo dựng niềm tin ở cô, kể với cô về Apollinaire, những bài thơ gửi Lou, Chiến tranh Thế giới, chính ông nội ông đã chết trên chiến trường, dịch cúm Tây Ban Nha, Élise vợ ông là chuyên gia về thời kỳ đó, ông gặp bà ra sao, bà đã dẫn dắt và khơi gợi ông đến với nghệ thuật như thế nào.

Khi ông nói xong, mặt trời đã lặn, căn phòng chìm trong bóng tối. Và điều kỳ diệu đã xảy ra. Đến lượt Helen buông ra với ông vài mẩu chuyện về mình: chuyện một cô học trò giỏi thường xuyên phải bỏ học để giúp đỡ bố mẹ, một nữ sinh đầy hứa hẹn nhưng kết hôn quá sớm với nhầm người, một người vợ với cuộc sống hằng ngày vất vả nhưng được chiếu sáng bởi sự ra đời của cậu con trai, Tim, niềm hạnh phúc duy nhất của cô trong cuộc sống ngoài những cuốn sách. Rồi miệng cống mở ra cùng với cái chết của Tim và những năm tháng đen tối tiếp theo đó.

Trước khi bước cả hai chân xuống mồ, người ta không bao giờ chết hẳn, Marc nghĩ khi nhìn cô. Tất nhiên, xưng tội với một người xa lạ luôn dễ dàng hơn, nhưng Helen nói như thể cô đã không còn trò chuyện với bất cứ người nào từ rất lâu rồi. Khi im lặng trả lại, cô vuốt tóc bằng những ngón tay thuôn dài chẳng khác nào một nàng công chúa sau một đêm say rượu. Caradec nhân dịp đó để cất tiếng:

— Sở dĩ tôi ở đây là do yêu cầu của một vụ điều tra.

— Tôi cũng không nghĩ ông từ Paris đến đây chỉ vì đôi mắt đẹp của tôi, Helen nhận xét.

— Chuyện này vừa rất đơn giản lại vừa rất phức tạp, Caradec trả lời. Một chuyện xảy ra từ mười năm trước đã phá hủy cuộc sống của nhiều người và có thể cô đang gián tiếp nắm giữ chìa khóa của nó.

— Nói cho tôi biết thêm đi, cô yêu cầu.

Caradec liền kể lại cuộc điều tra của ông và Raphaёl, từ khi Claire mất tích. Biểu hiện của Helen biến đổi chầm chậm, nhưng thực sự rõ ràng. Đôi mắt cô sáng lên, hai vai cô vươn thẳng. Toàn bộ những điều này sẽ không kéo dài, cả hai người cùng biết như thế. Ngay ngày mai, cô sẽ lại chìm vào dòng sông rượu gin và vodka và sẽ chết đuối trong đám sương mù của các loại thuốc. Nhưng tối nay, một lần nữa trí óc cô sáng suốt và sắc bén. Dù sao cũng đủ khả năng để nghe toàn bộ câu chuyên về “cô gái Brooklyn” cùng những tình tiết quanh co xung quanh nó. Đủ để câu hỏi duy nhất mà cô đặt ra sau lời kể của Marc nhuốm vẻ tinh nghịch:

— Vậy là, nếu tôi không nhầm, ông đã đi cả ngàn cây số từ New York đến đây bởi vì ông đang tìm kiếm một email gửi nhầm vào hộp thư của chồng tôi, cách đây mười một năm?

— Đúng thế, chính xác là vào ngày 25 tháng Sáu năm 2005, Caradec trả lời, nhưng tôi biết rõ rằng khi kể lại mọi chuyện như thế này thì nghe có vẻ rất vô lý.

Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, Helen Kowalkowsky dường như lại rơi vào con đờ đẫn rồi bỗng hồi tỉnh và sắp xếp lại suy nghĩ trong đầu.

— Từ khi dọn đến đây vào năm 1990, chúng tôi có một đường dây điện thoại đăng ký dưới tên Alan. Tôi vẫn giữ nó sau khi anh ấy chết, điều đó giải thích tại sao ông lại dò được đến tận đây nhờ vào những trang trắng. Với mạng Internet cũng thế: chúng tôi đã đăng ký một số thuê bao bằng tên chồng tôi, nhưng chủ yếu là để cho con trai tôi vui. Alan chẳng biết gì về tin học cả. Tim mới là người dùng hộp thư và kết nối mạng.

Marc hy vọng trở lại. Sự thật nằm ở đây, trong căn nhà này. Ông cảm thấy điều đó, ông biết điều đó.

— Nếu Tim nhận được một email lạ, liệu cháu có nói với anh chị không?

— Không, bởi vì chuyện đó có thể sẽ khiến tôi lo lắng, và nó luôn tìm cách để tôi không phải lo lắng.

— Liệu cháu có nói với bố không?

Im lặng nặng nề.

— Nhìn chung, Tim tránh phải nói chuyện với bố.

— Tài khoản đó vẫn còn hoạt động chứ?

Helen lắc đầu.

— Tôi không còn kết nối Internet từ khi con trai tôi chết. Vậy là địa chỉ đó không còn tồn tại từ gần mười năm nay

Lần này, Marc chịu trận. Những nỗi ngờ vực len lỏi trong tâm trí ông.

Trực cảm đã chơi khăm ông. Ông nhớ lại nguồn gốc của từ này: chỉ là hình phản chiếu trong gương. Một cách bố cục. Một ảo tưởng. Một công trình của đầu óc.

Trong thoáng chốc, ông cảm thấy mình lảo đảo, nhưng rồi lại đứng vững.

— Helen này, chị có còn giữ máy tính của con trai không?

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.