New York
Mặt không biểu lộ cảm xúc, Alan lặng lẽ suy nghĩ.
— Trực tiếp hay gián tiếp, Tad Copeland cũng chính là người đã sát hại Joyce Carlyle, tôi nhắc lại.
— Thật vô lý, viên tổng biên tập gạt đi. Ta không thể nói ra những chuyện tày đình như thế mà không có bằng chứng. Như thế là vô trách nhiệm! Có thể Copeland là đảng viên Cộng hòa, nhưng ông ấy là ứng cử viên tổng thống tốt nhất kể từ thời Kennedy. Không có chuyện báo của tôi gây khó khăn cho ông ấy với một câu chuyện mơ hồ như thế này.
Càng tranh luận, tôi càng nhận thấy niềm say mê mơ hồ mà Alan dành cho nhà chính khách. Copeland là người thuộc thế hệ của Alan, người mà ông cảm thấy gần gũi hơn về mặt lý tưởng. Lần đầu tiên có một nhân vật cộng hòa đến được cánh cổng quyền lực mà lại có quan điểm đả kích những điều thái quá của chủ nghĩa tân tự do, ủng hộ việc kiểm soát vũ khí và giữ khoảng cách với tôn giáo. Thống đốc bang Pennsylvania đã làm nổ tung những đường ranh giới trong bối cảnh chính trị của nước Mỹ. Nhờ sự kết hợp gần như kỳ diệu của các yếu tố, ông ta đã chiến thắng trước tất cả các nhân vật theo trường phái dân túy trong phe của mình.
Thật lòng mà nói, cả tôi cũng không vô cảm với thuật hùng biện của ứng cử viên này. Tôi thích nghe ông ta trích dẫn Steinbeck và Mark Twain trong các bài diễn văn. Trong những cuộc thảo luận ở vòng bầu cử sơ bộ, tôi đã vui mừng hớn hở khi ông ta gây khó khăn cho Trump và xạc cho Ben Carlson một bài học. Copeland có một chương trình hành động đầy tham vọng, ông ta nói những điều thông minh nhạy cảm với tôi: ý chí tiếp tục lâu dài các quyết định chính trị, quyết tâm trở thành ứng cử viên của tầng lớp trung lưu, niềm tin sắt đá rằng sẽ là một nỗi nhục không thể chấp nhận nếu tăng trưởng kinh tế của Mỹ chỉ mang lại lợi ích cho một thiểu số rất ít những người siêu giàu.
Có thể Copeland là một người tốt - hoặc ít ra là một trong những chính trị gia ít tồi tệ nhất của đất nước này -, nhưng tôi tin chắc là ông ta có liên quan đến vụ bắt cóc Claire. Tuy nhiên, tôi chọn một góc độ khác để lôi kéo Alan đứng về phía mình:
— Ông muốn tôi đi xa hơn chút nữa không? tôi nói. Cũng chính là Copeland hoặc những kẻ thân cận với ông ta phải chịu trách nhiệm về cái chết của Florence Gallo.
— Đủ rồi đấy! - Ông bùng nổ.
Để thuyết phục ông, tôi lần lượt ngả hai con át chủ bài mà mình đang có trong tay: kết quả định vị cuộc gọi đến số 911 tương ứng với địa chỉ nhà Florence, cũng như ADN của Blunt Liebowitz được tìm thấy tại hiện trường vụ án. Sự trùng hợp giữa hai sự kiện này khiến nhà báo chìm vào nỗi bối rối. Ngay khi ký ức về Florence trỗi dậy, Alan lại đổi khác. Các đường nét trên mặt ông đanh lại, ánh mắt tối đi, những nếp nhăn hằn sâu hơn.
— Ông biết Liebowitz sao?- Tôi hỏi.
— Tất nhiên, ông trả lời, giọng khó chịu. Tất cả các phóng viên chính trị đã tiếp cận Copeland đều biết Blunt Liebowitz là ai: vệ sĩ riêng của ông ấy. Anh ta quanh quẩn bên ông ấy từ lâu rồi. Cũng chính là chú của Zorah Zorkin.
Đây là lần thứ hai tôi nghe đến cái tên này. Alan giải thích với tôi:
— Zorah Zorkin là cái bóng của Copeland. Cô ta là giám đốc chiến dịch tranh cử, cũng là chuyên gia tư vấn chính của ông ấy. Cô ta tháp tùng ông ấy trong mọi chuyến đi. Cô ta từng làm việc cho văn phòng của ông ấy khi ông ấy còn là thống đốc, và trước đó, chính cô ta là người xoay xở để ông ấy được bầu làm thị trưởng Philadelphia. Tôi không nói với anh rằng Copeland là một con rối, nhưng nếu không có Zorah, có lẽ ông ấy sẽ vẫn chỉ là giảng viên luật ở Penn.
— Tại sao tôi lại không hề biết cô ta là ai nhỉ?
— Bởi vì cô ta kín đáo và công luận không thực sự biết đến những người ra quyết định đứng ở hậu trường, mặc dù chuyện này đang dần thay đổi: ba tháng trước, tờ The New York Times đã đăng ảnh cô ta trên bìa tạp chí của mình với tiêu đề: “Bộ não quyến rũ nhất nước Mỹ”. Nói riêng với anh, tôi nghĩ nói như thế không hề có gì là phóng đại cả.
— Cô ta có điểm gì phi thường đến thế?
Alan nhíu mày.
— Trong một thờigian dài, do cách ăn mặc lố bịch nên không ai đề phòng cô ta hết. Nhưng thời kỳ đó đã qua rồi: ngày nay, mọi người đều biết Zorkin là một người chơi cờ máu lạnh luôn đi trước đối thủ nhiều nước. Trong chiến dịch tranh cử sơ bộ, cô ta tỏ ra hiệu quả một cách đáng gờm trong việc thu hút quỹ đầu tư, đặc biệt là với các ông chủ thế hệ Facebook từng học đại học với cô ta. Mặc dù có kết quả thăm dò rất thấp, nhưng Copeland vẫn trụ được qua những khó khăn tài chính nhờ khoản tiền này và chờ thời thế đảo chiều. Zorkin không chỉ là một nhà chiến lược và chiến thuật ngoại hạng, mà còn là chuyên gia làm những việc điên rồ, một con pitbull dại không bao giờ buông bỏ miếng mồi.
Tôi nhún vai.
— Ở đâu cũng thế thôi, tôi nói. Kinh doanh, chính trị, giải trí. Tất cả những người có quyền lực đều cần ai đó để nhúng tay vào chàm thay cho mình.
Vừa gật đầu đồng ý với tôi, Alan vừa nhấn nút điện thoại nội bộ để nói chuyện với Chris và Cross.
— Này hai nhóc, gửi cho tôi tất cả những gì hai người tìm được về thời gian biểu của thống đốc Copeland, thứ Bảy ngày 25 tháng Sáu năm 2005 nhé.
Tôi thấy ngờ vực cách làm này.
— Ngày Joyce chết sao? Mười năm sau, ông còn hy vọng phát hiện được gì chứ?
— Tất cả những chuyện này vượt quá tầm của tôi, nhưng anh sẽ thấy Chris & Cross có thể làm gì. Họ dùng một thuật toán “thông minh” sẽ tìm kiếm thông tin trên báo chí hồi đó, các trang web, các blog và mạng xã hội với tốc độ chóng mặt. Cả anh và tôi đều biết rất rõ rằng với Internet, không có thứ gì bị xóa đâu: con người đã tạo ra một con quái vật mà họ không còn chế ngự được nữa. Nhưng rốt cuộc, đó lại là một câu chuyện khác…
Trong lúc trò chuyện, Alan ấn nút trên chiếc điều khiển từ xa để liếc qua các kênh thông tin đáng chuyển tiếp tin tức hội nghị bầu ứng cử viên tổng thống của đảng Cộng hòa.
Tại Vườn hoa Quảng trường Madison, trước mặt mười nghìn người, các diễn giả lần lượt thay phiên nhau vẽ nên một chân dung ca ngợi ứng cử viên của mình. Trên nhiều màn hình khổng lồ, các nhân vật nổi tiếng trong giới thể thao và giải trí vừa vỗ tay vừa thốt lên những lời lẽ nồng nhiệt và hứng khỏi mà tôi thấy thật nực cười. Hôm kia, các đại biểu của đảng đã bỏ phiếu bầu ứng cử viên của mình. Trong chưa đầy một giờ nữa, Tad Copeland sẽ có bài phát biểu nhậm chức. Rồi sẽ đến màn thả bóng bay truyền thống và cơn mưa giấy ba màu…
— Alan này, chúng tôi đang gửi cho ông mấy thứ, giọng Erika Cross vang lên trong điện thoại nội bộ.
Những tài liệu bắt đầu hiện lên trên các màn hình treo trên tường. Chris nói rõ:
— Từ năm 2004, lịch làm việc chính thức của thống đốc được truy cập tự do trên trang web của bang Pennsylvania. Chỉ cần biết cách lấy nó ra. Và đây là lịch làm việc vào sáng ngày 25 tháng Sáu năm 2005:
9h-10h10: Vòng thương lượng cuối với các nghiệp đoàn để công nhận những biện pháp nhằm cải thiện hiệu quả của các phương tiện giao thông công cộng.
11h-12h: Gặp gỡ các giáo viên trường cấp ba Chester Heights.
— Và đây là tất cả ảnh chụp những bài báo hoặc blog mà tôi đã lấy được về hai sự kiện này, cô gái tóc hung thông báo.
Một loạt ảnh hiện lên trên các màn hình: Copeland đang tạo dáng cùng với những người hoạt động trong nghiệp đoàn, rồi cùng với các giáo viên và học sinh.
— Zorah và Blunt không bao giờ đứng quá xa, Alan nhận xét và dùng bút chỉ vào vóc dáng đồ sộ của gã vệ sĩ và dáng dấp mảnh khảnh hơn của một phụ nữ không rõ tuổi, thường bị che khuất hoặc cắt mất một phần trên các bức ảnh.
— Cho đến lúc này, chưa có gì bất thường cả, tôi nói.
— Đoạn sau còn thú vị hơn, Chris đáp lời tôi. Hai cuộc gặp sau được ghi trong lịch làm việc buổi chiều của Copeland:
12h10-14h: Ăn trưa và trao đổi với nhân sự của các nhà dưỡng lão ở hạt Montgomery.
15h: Khánh thành tổ hợp thể thao Metropol ở khu Đông Bắc Philadelphia.
— Nhưng Copeland đã báo ốm, nữ phóng viên bổ sung. Trong cả hai cuộc gặp này, ông được thay bằng Annabel Schivo, phó thống đốc.
— Chuyện này không hề logic chút nào, Alan thừa nhận. Đông Bắc luôn là khu vực yêu thích của Copeland và tôi biết dự án Metropol: đó là một dự án khổng lồ, không phải là một phòng thể thao bằng các cấu kiện đúc sẵn. Copeland mà bỏ vụ khánh thành này thì chắc chắn đã phải xảy ra một sự kiện quan trọng và đột xuất.
Lúc này, Alan tỏ ra phấn khích thấy rõ, khiến người khác cũng phấn khích theo.
— Tôi cho rằng người ta đã không thấy Copeland xuất hiện lại ở Philadelphia trong cả ngày hôm đó.
— Anh nhầm rồi! Chris thốt lên và gửi một bức ảnh khác. Vào lúc 18 giờ, ông ta đã tham dự trận đấu bóng rổ của đội Philadelphia 76ers tại sân Wells Fargo Center trước hơn hai mươi nghìn khán giả.
Tôi lại gần màn hình. Quàng khăn và đội mũ cổ động viên, Copeland không có vẻ gì là vừa giết chết một phụ nữ, nhưng chuyện đó thì chẳng có gì đáng ngạc nhiên. Ai mà chẳng biết các chính trị gia rất có khả năng giả vờ.
— Cậu còn bức ảnh nào khác chụp trận đấu không?
Một loạt ảnh mới tràn ngập các màn hình.
Lần này, không hề nhìn thấy gã vệ sĩ lẫn giám đốc chiến dịch tranh cử trên bất cứ bức ảnh nào trong số đó.
— Erika, tìm cho tôi ảnh của các trận bóng khác, Alan yêu cầu.
— Nghĩa là sao?
— Những trận bóng khác ở sân Wells Fargo trước ngày hôm đó một chút.
Khoảng ba mươi giây trôi qua, rồi cô gái lại lên tiếng:
— Tôi tìm ra được ảnh này chẳng hạn: một trận đấu với đội Celtic vào tuần trước đó và một trận khác với đội Orlando vào cuối tháng Tư.
Trong cả hai trận đấu này, cùng một cảnh tượng lặp lại: Zorah ngồi sau viên thống đốc một hàng ghế. Trên một số bức chụp toàn cảnh, ta còn nhìn thấy cả vóc dáng đồ sộ của Blunt Liebowitz đứng ở lối đi.
— Nhìn này! Zorkin lúc nào cũng ngồi đúng chỗ đó đằng sau Copeland. Chỉ trừ cái ngày thứ Bảy 25 tháng Sáu đó. Không phải là ngẫu nhiên đâu, Alan ạ!
Viên tổng biên tập không tìm ra điều gì để phản bác tôi.
— Mất bao lâu để đi từ Philadelphia đến tận New York bằng xe hơi? tôi hỏi.
— Tính cả thời gian tắc đường? Tôi nghĩ phải mất hai giờ.
Ngồi thụt sâu vào ghế, tôi nhắm mắt và mất ba phút để tính toán. Tôi tin chắc mình đã hiểu chuyện gì xảy ra vào cái ngày 25 tháng Sáu năm 2005 đó, chỉ còn phải tìm lời lẽ thuyết phục để kéo Alan theo hướng mình. Ông phải giúp tôi, bởi vì lần đầu tiên, tôi thấy thấp thoáng một giải pháp để xác định vị trí của Claire và đưa nàng trở lại bên tôi an toàn, nguyên vẹn.
— Mọi chuyên đã rõ ràng, Alan ạ, tôi mở mắt nói rồi diễn giải kịch bản của mình với ông. Thứ Bảy đó, viên thống đốc, Zorah và Blunt rời Philadelphia bằng xe hơi vào đầu giờ chiều. Copeland có hẹn với Joyce. Cuộc trò chuyện diễn ra tồi tệ. Đối thoại biến thành cãi lộn. Copeland hoảng loạn và giết bà ấy. Rồi ông ta phát hiện Florence đã lén ghi âm mình. Ông ta quay lại Philadelphia một mình, không có vệ sĩ, để tham dự trận bóng rổ và đánh lừa dư luận. Trong lúc đó, Blunt và Zorah ở lại New York để giải quyết vụ việc tồi tệ kia: di chuyển xác Joyce và ngụy trang hiện trường vụ án để khiến mọi người tin rằng bà chết là do dùng thuốc quá liều, đồng thời vô hiệu hóa Florence. Mọi chuyện đều trùng khớp, mẹ kiếp!
Alan rã rời đưa hai bàn tay lên ôm đầu. Tôi có cảm giác mình đang ở trong đầu ông. Một mớ hỗn độn ầm ào, nơi cơn giận dữ trộn lẫn với nỗi buồn đau. Có thể ông đang nhớ lại sáu tháng hạnh phúc với Florence. Khi mà mọi chuyện vẫn còn có thể: có những đứa con cùng với cô, vẽ ra các dự định cho tương lai, tận hưởng cảm giác chếnh choáng khi được làm diễn viên chứ không phải là vai phụ trong cuộc đời của chính mình. Có thể ông nghĩ đến khoảng thờigian đã trôi tuột đi từ đó. Khoảng thời gian vùi mình vào công việc. Có thể ông tự nhủ rằng rốt cuộc Marilyn Monroe đã không nhầm khi khẳng định rằng sự nghiệp thành công là một điều tuyệt vời, nhưng ta không thể cuộn tròn mình với sự nghiệp mỗi đêm khi ta cảm thấy lạnh.
— Anh sẽ làm gì? ông vừa hỏi vừa nhìn tôi như thể vừa tỉnh dậy sau một giấc ngủ nặng nề.
— Ông có sẵn sàng giúp tôi không, Alan?
— Tôi không biết liệu mình có sẵn sàng không, nhưng tôi sẽ làm việc đó, để tưởng nhớ Florence.
— Ông có cách nào để tiếp cận Zorkin không?
— Có, tôi có số điện thoại di động. Tôi đã sử dụng số đó để thương lượng với cô ta về cuộc phỏng vấn Copeland.
Trong lúc ông tìm số điện thoại trong sổ địa chỉ, tôi soạn một tin nhắn SMS ngắn gọn, chỉ nói: Tôi biết việc các người đã làm với Florence Gallo, với Joyce Carlyle và với con gái bà ấy.
— Tôi không chắc đây là ý tưởng hay, Raphaёl ạ. Họ sẽ dễ dàng lần ra điện thoại của cậu. Cậu sẽ bị định vị trong vòng chưa đầy mười phút.
— Nhưng đó chính là điều tôi đang hy vọng, tôi đáp. Cả tôi nữa cũng biết chơi cờ đấy.